Chương 6

Bạch Thiên Trương nhớ lại, nhớ xem hai mươi năm trong cuộc đời phải chăng cô đã gây nên chuyện gì tàn nhẫn, sao cái tình huống 囧囧 oái oăm thế này lại rơi xuống đầu cô?

Nhớ lại cuộc điện thoại, ở đầu bên kia, Ngôn Mạch đại khái là vừa tỉnh ngủ, giọng nói trầm thấp khàn khàn lại có vẻ lười biếng, cái đó gọi là sự gợi cảm mất hồn. Bạch Thiên Trương chưa bao giờ nghe được một giọng nam nào êm tai như vậy, bất giác nuốt nuốt nước miếng. Vừa rồi vẫn còn rống như sư tử, giờ phút này lại như cô gái nhỏ giẫm phải mảnh vỡ, ăn nói khép nép: “Ngôn, Ngôn Mạch, chào anh. Vừa rồi không phải em cố ý nhằm vào anh… Bọn em đang sắp xếp lại giáo trình, không phải em bị bệnh giang mai, là giáo trình bệnh giang mai, em thật sự không có bệnh giang mai, em chỉ có u xơ tử cung, à không, là giáo trình u xơ tử cung…” Bạch Thiên Trương nuốt nước miếng, líu lưỡi, nói năng lộn xộn, cuối cùng lệ rơi đầy mặt dừng lại, cô không nên nói gì thì hơn…

Bên kia điện thoại truyền tới một tiếng cười thoải mái, Bạch Thiên Trương rầu rĩ nghe Ngôn Mạch cười đủ rồi mới an ủi: “Anh biết anh biết, em không cần căng thẳng, ha ha ha ha…”

Bạch Thiên Trương cầm điện thoại, vô cùng đơn điệu bình thản “À” một tiếng, không biết nói gì nữa.

Ngôn Mạch hình như cũng rất khó xử, khẽ hắng giọng: “Bao giờ em mới thi?”

“Cuối tuần này thi nội khoa, thi xong sau đó lại đến bệnh viện thực tập một lần, còn hai tuần nữa mới đến kì thi cuối cùng, đến lúc đó em có thể vào trò chơi.”

Hai con mắt xa xăm của Ngôn Mạch chợt lóe sáng, a, thực tập? Thế nghĩa là anh có thể trà trộn vào bệnh viện để nhìn Thiên Trương phải không? Anh phấn khởi hỏi: “Cuối tuần này em thực tập ở khoa nào thế?”

“Khoa phụ sản.”

“…” Ngôn Mạch nghẹn họng, một lúc mới khôi phục lại sau khi bị đả kích, buồn bã dặn dò Thiên Trương mấy câu, đơn giản là phải chú ý sức khỏe, phải để cho mắt được nghỉ ngơi, ăn cơm đúng giờ, sau đó mới cúp điện thoại.

Lúc Bạch Thiên Trương ra khỏi phòng thi, tinh thần rất sảng khoái, cô vừa ngâm nga bài hát, vừa đi về kí túc xá, đã lâu không vào Viêm Hoàng Kỳ Tích. Có lẽ do đang là ban ngày, trong thị tộc chẳng có mấy người, chỉ có Đỗ Khanh Cách như là phú quý sinh nhàn rỗi, lúc nào cũng thấy treo máy trong trò chơi.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Mỹ nữ đã lâu không gặp!

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Chào phó tộc trưởng, ha ha.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Ngôn Thiếu có ân cần hỏi thăm em không?

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Có, có gọi điện thoại một lần, nhưng mà em nói hơi lộn xộn, nghe giọng anh ấy có vẻ không tốt lắm, sau khi cúp điện thoại thì không thấy gọi tới nữa.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Hai người hàn huyên những chuyện gì thế?

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Anh ấy hỏi em bao giờ thi, em bảo khi nào đi thực tập xong thì có thể lên. Anh ấy lại hỏi em đi thực tập ở khoa nào, em bảo là khoa phụ sản, sau đó anh ấy có vẻ không vui.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: …

Đỗ Khanh Cách không biết nên phản ứng thế nào, cơ mặt giật giật, chỉ biết gửi sang một biểu tượng mặt cười.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Mỹ nữ, khó trách cậu ta lại ủ rũ.

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: ??

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Anh nói thật cho em nhé, lần em đi nội khoa tiêu hóa thực tập, có nhớ gặp một người trúng độc rượu không?