Chương 6

Đỗ Kiêu Kiêu về phòng mình, nằm lên giường, hôm nay đúng là nhiều chuyện thật. Cô cẩn thận suy nghĩ về mọi chuyện đã xảy ra hôm nay, vừa mở mắt ra, đã thấy mình quay về năm năm trước, gặp Cố Bách Chu, còn về nhà anh ăn cơm, hơn nữa, bọn họ đặc biệt hợp nhau. Đỗ Kiêu Kiêu cứ nghĩ rằng, nếu mình và Cố Bách Chu mà sống cùng nhau thì nhất định, ngày nào cũng đấu đá với nhau. Nhưng xem ra, chắc chỉ có cô nghĩ vậy.

Cố Bách Chu đúng là người tốt. Đỗ Kiêu Kiêu nghĩ.

Cố Bách Chu đáng thương, không ngờ lại bị người khác nghĩ mình là người tốt.

Thủ đoạn của Đỗ Khanh Khanh thật ghê tởm, có thể khiến Lâm Trí Hiên bảo vệ mình như vậy. Vừa rồi, nếu cô không đưa cái tay bầm tím ra, có lẽ Lâm Trí Hiên đã thật sự thất vọng về cô rồi.

Dù sao, Đỗ Kiêu Kiêu là người nói miệng không được thì thôi, nhưng muốn đánh gục cô ta, cô nhất định phải là một Đỗ Kiêu Kiêu độc ác.

Kiếp trước cô được cái gì chứ? Đỗ Kiêu Kiêu cẩn thận nhớ lại.

Cô nhớ kiếp trước mình vừa vào nhà, đã thấy Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên liếc mắt đưa tình, lúc đo, cô ghen dữ dội, suýt nữa đã ra tay đánh luôn Đỗ Khanh Khanh, đương nhiên, kết cục của cô và Lâm Trí Hiên là tan rã rồi.

Nhưng vừa nãy, khi nhìn thấy Lâm Trí Hiên cô đã không còn cảm xúc mãnh liệt như trước nữa, dù sao, kiếp trước Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên cũng qua lại với nhau, có lẽ trong tiềm thức, cô đã chấp nhận thanh thanh toàn cho bọn họ, Lâm Trí Hiên sẽ luôn luôn ở cùng với Đỗ Khanh Khanh.

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng sao tim lại đau quá, Đỗ Kiêu Kiêu cười khổ, không phải cô không muốn thừa nhận, nhưng nhìn thấy Lâm Trí Hiên vẫn chọn Đỗ Khanh Khanh như vậy, cô thật sự rất đau khổ.

Người đàn ông này làm bạn với cô đã nhiều năm, từ nhỏ đến lớn, tới lúc Đỗ Kiêu Kiêu trưởng thành, anh ta đều ở cạnh cô, thế mà lúc này đây, người đàn ông đó lại biến thành người của Đỗ Khanh Khanh, chẳng khác gì một món đồ chơi mà mình yêu quý bị người khác đoạt đi, trong lòng vô cùng đau đớn và khó chịu.

Sáng mai, Lê Thanh và Đỗ Hồng Bân sẽ về nhà, Đỗ Kiêu Kiêu tin chắc, Lê Thanh sẽ giúp đỡ Đỗ Khanh Khanh bằng mọi cách.

Còn Đỗ Khanh Khanh, chắc chắn cô ta sẽ đi mách chuyện Đỗ Kiêu Kiêu đã làm rách da cô ta với Đỗ Hồng Bân. Đây chính là sở trưởng của cô ta.

Binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản.

Đỗ Kiêu Kiêu nhắm mắt lại, chuẩn bị nhận lấy “món quá” Đỗ Khanh Khanh đã chuẩn bị cho cô.

Ngủ một giấc.

Đỗ Kiêu Kiêu xoay người rời giường, rửa mặt sạch sẽ rồi đi xuống lầu, liếc mắt nhìn ba người Đỗ Hồng Bân, Lê Thanh và Đỗ Khanh Khanh đang dùng bữa sáng, nhìn bức tranh gia đình hạnh phúc trước mặt, Đỗ Kiêu Kiêu cười nhạo.

“Chị, chào buổi sáng.” Đỗ Khanh Khanh là người đầu tiên phát hiện ra cô.

Đỗ Kiêu Kiêu chẳng thèm để ý tới cô ta, đi thẳng tới bàn ăn, kéo ghế ra.

Tiếng kéo ghế vang lên rất lớn, khiến Đỗ Hồng Bân không khỏi nhíu mày, “Kiêu Kiêu, con không thấy Khanh Khanh đang chào hỏi con sao?”

“À, ra là cô ta.” Đỗ Kiêu Kiêu lạnh lùng đáp lại, “Chào buổi sáng nhé.”

Đỗ Hồng Bân càng nhíu chặt mày hơn, ông ta nhẹ nhàng nắm tay an ủi Lê Thanh.

Đỗ Kiêu Kiêu không quan tâm tới những chuyện đó, cô cầm một ổ bánh mì lên ăn, dù có mất hứng đi chăng nữa, cô cũng phải ăn bữa sáng chứ.

Có điều, chỉ là hình như có người nào đó không muốn để ăn sáng thì phải.

Tất cả mọi người đều yên lặng dùng bữa sáng, đột nhiên, Đỗ Khanh Khanh đối diện “hí” lên một tiếng, Lê Thanh vội vàng hỏi: “Sao vậy Khanh Khanh?”

“Không có chuyện gì đâu mẹ.” Đỗ Khanh Khanh gượng cười nói: “Con chỉ sơ ý đụng phải da non thôi mà.”

“Chuyện này xảy ra từ khi nào?” Lê Thanh đau lòng cầm tay Đỗ Khanh Khanh, nhìn miệng vết thương vẫn cơn vương tơ máu, bà ta kinh sợ nói: “Sao lại nghiêm trọng như vậy.”

Đỗ Hồng Bân cũng nhìn vào, nhíu mày nói: “Sao không cẩn thận một chút chứ.”

Mặc dù là trách cứ, nhưng ai ai cũng đều nghe thấy sự đau xót trong giọng nói của ông.

Đỗ Khanh Khanh e sợ nói: “Là con không cẩn thận té thôi mà.” Nói xong, cô ta nhìn thoáng qua Đỗ Kiêu Kiêu.

Tất cả mọi người đều hiểu hành động này.

Ánh mắt Đỗ Hồng Bân trở nên nghiêm khắc: “Kiêu Kiêu.”

Đỗ Kiêu Kiêu mờ mịt ngẩng đầu lên, không lo ăn đi, gọi cô làm gì.

“Vết thương trên tay của Khanh Khanh, có phải là do con làm không?” Mặc dù là câu nghi vấn, nhưng ánh mắt của Đỗ Hồng Bân đã khẳng định là Đỗ Kiêu Kiêu làm.

“Ông không nghe cô ta nói à? Là do cô ta tự vấp té đấy thôi.” Đỗ Kiêu Kiêu nhún vai, nói.

“Con!” Đỗ Hồng Bân tức giận trợn mắt.

“Ba, ba đừng giận.” Đỗ Khanh Khanh dịu dàng nói: “Không phải là lỗi của chị đâu. Là do Khanh Khanh không cẩn thận thôi mà.”

Tuy nói vậy, nhưng mắt cô ta lại đỏ ngầu.

Đỗ Hồng Bân hết than lại thở, vuốt ve mái tóc dài của Đỗ Khanh Khanh nói: “Lần sau phải cẩn thận một chút, biết chưa?”

Đỗ Khanh Khanh gật đầu.

Đỗ Kiêu Kiêu giễu cợt nhìn cô ta còn diễn hay hơn cả diễn viên, trong lòng cô càng khinh bỉ.

Cô biết, Đỗ Khanh Khanh không còn thấy vết bầm trên cổ tay cô nữa rồi. Da của Đỗ Kiêu Kiêu rất trắng, chỉ cần bấm nhẹ một cái cũng có thể để lại vết hồng. Tối qua, Đỗ Khanh Khanh không dùng nhiều lực, nên hôm nay, vết bầm cũng đã biến mất.

Nhưng sự thật chứng mình, Đỗ Hồn Bân làm sao có thể tin rằng Đỗ Khanh Khanh bị vấp té cơ chứ.

Bây giờ, Đỗ Hồng Bân càng ngày càng thất vọng về Đỗ Kiêu Kiêu.

Nhưng Đỗ Kiêu Kiêu không hề lo lắng, cô vẫn nhẹ nhàng mỉm cười với dịu dàng với Đỗ Khanh Khanh.

Rủ mắt xuống, Đỗ Kiêu Kiêu nhớ tới chuyện Cố Nhiễm đã nói với cô ở kiếp trước, mẹ Đỗ Kiêu Kiêu bệnh nặng qua đời, hoàn toàn có liên quan tới Đỗ Hồng Bân.

Mẹ của Đỗ Kiêu Kiêu là một rất dịu dàng, thông minh. Đỗ Kiêu Kiêu không tin bà không biết chuyện của Đỗ Hồng Bân và Lê Thanh.

Đỗ Kiêu Kiêu vẫn nhớ rõ bộ dáng hấp hối của bà, khuôn mặt bà hóp vào, bị căn bệnh tra tấn mỗi ngày, cơ thể gầy gò của bà không thể chịu nổi được, nhưng đôi mắt kia vẫn sáng ngời như cũ.

Đó là một đôi mắt vô cùng dịu dàng, Đỗ Kiêu Kiêu nhớ lại, từ đó về sau, không còn ai nhìn cô bằng ánh mắt đó nữa.

Cô biết, ánh mắt đó chính là cả biển trời tình yêu.

Cố Nhiễm nói cho biết, mẹ cô bị người khác lén lút đổi thuốc, mà khi đó, ba cô vẫn còn đang qua lại thương xuyên với Lê Thanh.

Có một số chuyện, không cần nói cũng biết.

Đỗ Kiêu Kiêu khẽ cười, ghi hết những người đã nợ cô vào một cuốn vở.

Lại nói, khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Đỗ Kiêu Kiêu, Đỗ Khanh Khanh run sợ cả người, Đỗ Kiêu Kiêu từng chế giễu, từng khinh thường, cả nụ cười lạnh lùng cũng từng xuất hiện với cô ta, nhưng, chỉ có mỗi nụ cười đó, cô ta chưa từng nhìn thấy.

Nụ cười này khiến cô ta vô cùng bất an, rõ ràng cô ta là người chiến tháng, chắc chắn ba cũng rất thất vọng về Đỗ Kiêu Kiêu rồi. Đây đều là kế hoạch của cô ta. Nhưng sao Đỗ Kiêu Kiêu vẫn không chịu tức giận mà còn cười dịu dàng như vậy? Đỗ Khanh Khanh cảm thấy hơi bất an.

“Tôi ăn xong rồi.” Đỗ Kiêu Kiêu đặt cái ly trong tay xuống, đứng dậy, ra khỏi phòng ăn.

Đỗ Hồng Bân nhìn cô một cái, thấy Đỗ Kiêu Kiêu không thèm liếc nhìn lại, trực tiếp mở cửa đi ra.

“Ầm!” Cánh cửa bị Đỗ Kiêu Kiêu đẩy ngã xuống.

Đỗ Hồng Bân tức giận đứng lên, “Đỗ Kiêu Kiêu, lá gan của con càng lúc càng lớn rồi đó!”

Lê Thanh an ủi: “Hồng Bân, Kiêu Kiêu chỉ hơi buông thả một chút, nhưng tính tình của con bé rất tốt.”

“Hừ! Bà xem, nó làm tay Khanh Khanh bị thương như vậy, tôi thấy, nó ác độc thì có!” Đỗ Hồng Bân tức giận, nói không suy nghĩ.

“Ba.” Đỗ Khanh Khanh lắc tay của Đỗ Hồng Bân, “Bình thường chị ấy đối xử với Khanh Khanh rất tốt.”

“Đúng đó.” Lê Thanh phụ họa nói thêm, “Hơn nữa, Kiêu Kiêu còn rất tự ái, không giống với những đứa hay đi lêu lổng ngoài kia.”

Nghe Lê Thanh nói vậy, Đỗ Khanh Khanh hơi do dự, lời nói cũng trở nên ấp úng.

“Sao vậy Khanh Khanh?” Lê Thanh cố ý hỏi.

Đỗ Khanh Khanh do dự nói: “Tối qua con thấy một người đàn ông đưa chị ấy về.”

“Con nghĩ có thể là bạn trai của chị.”

Lê Thanh ngạc nhiên che miệng lại, “Không phải Kiêu Kiêu đang quen Trí Hiên sao?”

Sắc mặt Đỗ Hồng Bân không được tốt lắm, “Tuy Kiêu Kiêu đã không còn qua lại với thằng nhóc Lâm gia kia, nhưng chúng ta đã lỡ nói chuyện với Lâm gia hết rồi.”

Lê Thanh ảo não nói: “Chúng ta nên làm gì bây giờ, lỡ Kiêu Kiêu có bạn trai rồi, thì Trí Hiên phải tính sao đây?”

Đỗ Hồng Bân vô cùng tức giận, nếu thật sự như vậy, ông biết ăn nói sao với Lâm gia đây. Vài năm nay, Lâm gia đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều, gần đây, đơn hàng lớn cũng được Lâm gia đầu tư, Đỗ Kiêu Kiêu đúng là chỉ biết phá hoại! Đỗ Hồng bân lại càng thất vọng hơn về Đỗ Kiêu Kiêu.

Thấy vậy, ánh mắt Đỗ Khanh Khanh chợt lóe sáng, “Tối qua, anh Trí Hiên cũng biết rồi ạ, hơn nữa, anh Trí Hiên còn vì con mà mắng chị một trận nữa đó.”

“Đều là lỗi của Khanh Khanh, nếu chị ấy có thể làm hòa với anh Trí Hiên thì tốt rồi.”

Đỗ Hồng Bân nghe vậy, sắc mặt tốt hơn một chút, “Không trách con được, nếu chị con không thể ở cùng một chỗ với Trí Hiên được nữa, cũng đều tại bọn chúng không có duyên phận thôi.”

“Khanh Khanh, con thấy Trí Hiên thế nào?” Đỗ Hồng Bân hỏi.

Mặt Đỗ Khanh Khanh đỏ bừng lên, “Anh Trí Hiên đối xử với Đỗ Khanh Khanh tốt lắm.”

Lê Thành trêu ghẹo nói: “Tốt thế nào?”

“Mẹ này!” Đỗ Khanh Khanh hờn dỗi, “Anh Trí Hiên chỉ xem Khanh Khanh là em gái thôi mà.”

Không nhất định là như vậy. Lê Thanh và Đỗ Hồng Bân liếc mắt nhìn nhau, thầm lên kế hoạch trong lòng.

Đỗ Khanh Khanh xấu hổ cúi đầu, nhưng có điều không ai biết được, cô ta đang lén lút cười, Đỗ Kiêu Kiêu, cuối cùng Lâm Trí Hiên sẽ là của tôi, ngày đó sẽ tới nhanh thôi.