Chương 6

Bầu trời sau trận mưa đêm mang màu xanh lam trong vắt. Lối đi nhỏ trong khu rừng vô cùng tĩnh mịch, trên những phiến lá vẫn còn đọng nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Giản Dao chậm rãi bước đi. Xung quanh, chỗ nào cũng mang màu sắc tươi mới, tâm trạng của cô cũng trở nên êm dịu và yên bình. Lát nữa, cô sẽ từ biệt Bạc Cận Ngôn. Bắt chước “thuyết yêu quái gặp mùa xuân” của Giản Huyên, chắc cô cũng nên chúc phúc quái nhân. Ngôi biệt thự vẫn lặng lẽ đứng giữa màu xanh của rừng núi. Ánh sáng dường như ngưng đọng tại nơi này. Giản Dao nhẹ nhàng tiến lại gần. Còn cách hơn mười mét, cô bất giác ngẩn người, vội dừng bước.

Cửa ngôi biệt thự mở toang.

Bình thường lúc Giản Dao đến đây, cánh cửa thường khép hờ, người ở bên ngoài không nhận ra là cửa mở. Có lúc cửa đóng chặt, cô phải gõ vài tiếng, cánh cửa mới tự động mở ra, có lẽ do Bạc Cận Ngôn ở trên tầng hai mở cửa cho cô. Chưa bao giờ Giản Dao thấy cửa mở toang như lúc này.

Cô bước vài bước. Trong phòng khách nhấp nhô mấy bóng người, lờ mờ có tiếng nói chuyện. Tình huống cô chưa từng thấy.

Giản Dao đứng bất động, dõi mắt vào trong nhà, chăm chú lắng nghe. Đúng lúc này, có người ngoảnh đầu nhìn ra ngoài. “Ai đấy? A… là cháu!”

Tiếp theo, mấy người từ trong ngôi biệt thự đi ra. Giản Dao không khỏi sửng sốt, chính là mấy người bảo vệ ở khu tập thể sáng nay.

Giản Dao thường xuyên ra vào khu tập thể nên những người bảo vệ dù không biết tên cũng nhận ra cô. Trong số đó có một người bảo vệ lâu năm, ông ta nói: “Giản Dao? Sao cháu lại đến đây?”

Giản Dao hơi ngẩn người khi nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của họ, họ còn cầm cả cây gậy. Cô trả lời qua loa: “Cháu đến xem thế nào… Sao các chú lại ở đây? Đã tìm thấy con trai lão Tiếu chưa ạ?”

Lão Tiếu mà cô nhắc tới chính là người bảo vệ có cậu con trai bị mất tích.

Tất cả đều im lặng. Một người trả lời: “Vẫn chưa tìm thấy. Quái nhân sống ở đây chưa thấy về nhà.”

Giản Dao vừa định hỏi tiếp, mắt của người bảo vệ lâu năm đột nhiên sáng rực. “Cháu đến đây để giúp chúng tôi? Thế thì tốt quá.”

Giản Dao kiên định gật đầu. “Chỉ cần có thể giúp đỡ, cháu nhất định sẽ giúp.”

Giản Dao cùng đám bảo vệ đi vào trong nhà.

Phòng khách vẫn không có gì khác biệt. Bảy, tám người bảo vệ đứng hoặc ngồi, tản mát khắp gian phòng. Đầu cầu thang lên tầng hai có hai người bảo vệ đứng gác, ở hành lang thông ra căn phòng bí mật cũng xuất hiện hai người canh giữ. Một người bảo vệ trung tuổi ngồi ở sofa. Viền mắt ông ta đỏ hoe, bộ dạng ủ rũ. Giản Dao nhận ra ông ta chính là lão Tiếu.

Cô lại ngẩng đầu, dõi mắt về phía cầu thang vắng lặng. Khi những người bảo vệ kết luận chủ nhân của ngôi biệt thự này là tên bắt cóc trẻ em, ý nghĩ đầu tiên của Giản Dao là không thể. Cô luôn cho rằng anh là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám.

Nhưng họ nói anh trò chuyện với đứa trẻ.

Đúng lúc này, máy di động của Giản Dao đổ chuông, là số lạ. Cô đi sang một bên, bắt máy: “Xin chào, ai đấy ạ?”

Giọng đàn ông ở đầu kia điện thoại vô cùng trầm thấp, âm mũi khàn khàn mà tối qua không thấy, có vẻ như anh vừa mới ngủ dậy: “Xin hãy chuyển lời tới bọn họ, cút khỏi nhà tôi ngay. Cảm ơn.” Giọng anh vô cùng bình thản, giống như nhờ cô truyền đạt một câu nói bình thường.

Giản Dao nắm chặt chiếc điện thoại, đưa mắt về phía cầu thang trống không.