Chương 6

Từ sau ngày đó, thời gian đối với Thư Cẩn Dư mà nói, trở nên vô cùng dài.

Trước kia, cô luôn than thở không có đủ thời gian, nay cô bỏ công việc, mỗi ngày đều ngồi trong phòng không người đến thăm, chờ đợi kỳ tích xuất hiện.

Cô đang đợi, chờ Đinh Hạo Luân giải thích với cô.

Hắn sẽ đến nói cho cô, ngày đó tất cả mọi chuyện đều là hiểu lầm, người hắn yêu thủy chung là cô, tuyệt đối không phải Thuần Thuần!

Nhưng mặt trời mọc, mặt trời lặn, ngày một ngày qua, cô vẫn không đợi được Đinh Hạo Luân đến, hắn cứ như đã biến mất trong không khí, không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.

Tại sao có thể như vậy?

Hắn không phải bạn trai của cô sao?

Bọn họ không phải người yêu sao?

Vì cái gì hắn có thể tuyệt tình chặt đứt tin tức với cô, không chút nào lưu luyến?

Cô không có lúc nào là không nhớ hắn, hắn lại có thể làm như không biết cô, một cuộc điện thoại ân cần thăm hỏi cũng không có, nam nhân cùng cô đã từng yêu thương nhau ba năm, đến tột cùng là đang ở nơi nào?

Cô càng nghĩ càng sợ, căn bản không dám phỏng đoán, hắn không cần cô nữa?

Không!

Cô sẽ không trốn trong nhà mà khóc, mà phỏng đoán tâm tư của hắn, cô phải trực tiếp đến hỏi rõ ràng, cho dù quyết định chia tay, cũng nên cấp cho cô một câu công đạo nha!

Thư Cẩn Dư mở tủ quần áo lấy ra một bộ âu phục rộng thùng thình thay vào, quyết định đến Đinh gia tìm hắn.

Không thể trách cô không có khí phách, Đinh Hạo Luân ở trong lòng cô, so với bất kỳ cái gì cũng là quan trọng nhất! Cô tình nguyện không để ý tôn nghiêm của mình, đi tìm hắn, cẩn thận hỏi rõ ràng, cũng không muốn cứ như vậy mà mất hắn.

Thay quần áo xong, cô đi thang máy, cẩn thận xuống lầu.

Cho dù lại nhận lấy thương tâm khổ sở đi chăng nữa, cô cũng không quên mình đã có mang có bầu, cô quyết định hảo bảo hộ đứa nhỏ, cho đến lúc bình an sinh hạ.

Lần thứ ba đi vào Đinh gia, trong lòng cô có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Hai lần trước đến nơi này, cuối cùng đều là chảy lệ rời đi, lúc này sẽ còn có đả kích gì đang chờ cô đây?

Cô vươn bàn tay run run ấn chuông, người hầu của Đinh gia rất nhanh đi ra mở cửa, hơn nữa lập tức thông báo Đinh mẫu.

“Cẩn Dư?” Đinh mẫu nghe được người hầu thông báo, lúc thấy cô, bà có vẻ rất kinh ngạc.

Cô ấy đến đây! Chẳng lẽ cô ấy không hận Hạo Luân phụ bạc tình cảm của cô ấy sao?

“Bác gái!” Thư Cẩn Dư cúi đầu hô.

“Cẩn Dư, Cháu…… Là tới tìm Hạo Luân sao?” Đinh mẫu cười khổ hỏi.

“Ân…… Anh ấy ở nhà ạ?”

“Ở nhà, bất quá……”

“Làm sao vậy?”

“Hắn chỉ sợ không có cách nào gặp khách, bởi vì hắn uống rượu rồi.”

“Uống rượu rồi?”

Thư Cẩn Dư biết hắn không phải cái loại nam nhân ham rượu, trừ phi tâm tình hắn rất loạn, nếu không hắn sẽ không tùy tiện tìm đến rượu, càng không thể làm cho chính mình uống rượu.

“Đúng vậy! Cho nên hắn chỉ sợ……”

Thư Cẩn Dư nhìn Đinh mẫu, nhẹ giọng yêu cầu: “Bác gái, thật ngại quá, nhưng xin bác cho cháu gặp anh ấy, có một số việc…… Cháu muốn tự mình nói chuyện với anh ấy.”

“Cũng tốt. Cháu theo ta đến đây!” Đinh mẫu than nhẹ một tiếng, để cô vào cửa, xuyên qua đại sảnh trực tiếp đi lên lầu hai.

Đến lầu hai, Đinh mẫu đi đến trước cửa phòng con trai, gõ cửa hô: “Hạo Luân? Hạo Luân? Cẩn Dư đến đây.”

Trong phòng không đáp lại, Đinh mẫu lại hô vài tiếng, bên trong vẫn không có tiếng vang, bà đành phải hô: “Nếu con không trả lời, mẹ sẽ để cho Cẩn Dư vào.”