Chương 6

Tác giả đây đã được tường thuật lại rằng, Công tước Hastings đã đề cập đến không ít hơn sáu lần vào tối qua, là ngài không có kế hoạch kết hôn. Nếu ý định của ngài là làm nản lòng Các-Bà-Mẹ-Tham-Vọng, ngài đã phạm một lỗi lầm nghiêm trọng then chốt. Họ chỉ đơn giản xem lời bình luận ấy như một thử thách vĩ đại nhất.

Và trong một ghi chép đáng quan tâm khác, nửa tá dấu hiệu chống lại hôn nhân của ngài Công tước, tất cả đều dứt khoát trước khi ngài gặp gỡ Quý cô (Daphne) Bridgerton đáng yêu và hiểu biết.

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 30 tháng Tư năm 1813.

Buổi chiều sau đó, Simon nhận thấy anh đang đứng trên những bậc cấp trước thềm nhà Daphne, một tay gõ vào chỗ nắm đồng thau trên cửa, tay còn lại bọc trong bó hoa tulip lớn vô cùng đắt tiền. Ý tưởng không phải chợt lóe lên trong anh rằng, trò chơi cỏn con của anh có thể cần đến việc anh xuất hiện công khai trong vài giờ vào ban ngày, nhưng trong lúc họ tản bộ ở phòng khiêu vũ vào đêm hôm trước, Daphne đã nghiêm trang chỉ ra nếu anh không đến gặp cô vào ngày tiếp theo, không ai – ít nhất là mẹ cô – sẽ thực sự tin anh đã thấy thú vị với cô.

Simon chấp nhận những lời cô nói là sự thật, đồng ý là Daphne gần như chắc chắn hiểu biết các phép tắc xã giao hơn anh. Anh nghiêm túc tìm vài khóm hoa và lê bước dọc theo Quảng trường Grosvenor đến Ngôi nhà Bridgerton. Anh chưa bao giờ ve vãn một quý cô đáng kính trọng trước đây, nên các nghi thức trở nên xa lạ với anh.

Cánh cửa gần như mở ra ngay lập tức bởi viên quản gia nhà Bridgerton. Simon đưa danh thiếp cho ông ta. Viên quản gia, một người cao gầy, với cái mũi khoằm, nhìn danh thiếp của anh chỉ đúng một phần tư giây trước khi gật đầu, và thều thào. “Lối này, thưa ngài.”

Rõ ràng, Simon nhăn nhó nghĩ, anh đã được mong đợi.

Tuy nhiên, những gì không được trông chờ, là cảnh tượng đang đợi anh khi anh bước vào phòng khách nhà Bridgerton.

Daphne, dễ nhận thấy trong chiếc áo lụa màu xanh da trời nhạt, ngồi trên mép ghế sofa dệt hoa xanh lục của bà Bridgerton, gương mặt cô như được trao thưởng với một trong những nụ cười tươi rói phóng khoáng khác.

Đó sẽ là một hình ảnh đáng yêu, nếu cô không bị vây quanh bởi ít nhất nửa tá đám đán ông, một người trong số đó thực sự đang khụy một gối, dập dìu những lời thơ đáng buồn nôn ra khỏi miệng.

Dựa vào những lời bóng bẩy tự nhiên của bài ca tụng, Simon cực kỳ hy vọng một cành hoa hồng đâm chồi từ miệng gã đần này vào bất cứ lúc nào.

Toàn bộ cảnh tượng này, Simon quyết định, là ít thú vị nhất.

Anh dán chặt cái nhìn soi mói của mình vào Daphne, người đang hướng thẳng nụ cười tuyệt diệu của mình vào gã hề ngâm thơ, và chờ đợi cô nhận ra anh.

Cô không thế.

Anh ngước xuống nhìn, và nhận ra bàn tay không cầm nắm gì của anh đang siết chặt lại thành đấm. Anh lướt mắt từ tốn khắp phòng, cố gắng quyết định gã nào sẽ giơ mặt ra để anh dùng nắm đấm đó.

Daphne mỉm lười lần nữa, và lại không dành cho anh.

Thằng thi sĩ đần độn. Chắc chắn đó là thằng thi sĩ đần độn. Simon khẽ nghiêng đầu về hướng anh có thể nghiên cứu gương mặt thằng cầu hôn trẻ trung đó. Anh nên dộng nấm đấm vừa vặn vào hốc mắt phải hay trái? Hoặc có thể điều đó nghe bạo lực quá. Có lẽ một cú quật nhẹ vào cằm sẽ được hoan nghênh hơn. Ít nhất, nó sẽ khiến thằng ấy ngậm miệng lại.