Chương 6

” Ồ, em quên là anh chưa gặp nó. Nó là con mèo ba chân vốn thuộc về người làm bánh pho mát ở trong làng. Chân của nó đã bị sập bẫy nên phải cắt bỏ. Và bởi vì nó không còn khả năng bắt chuột nữa nên anh ta đã giao nó cho em. Anh có thể tưởng tượng được không khi anh ta thậm chí còn chưa đặt tên cho nó?

” Cái tên ” Lucky” có vẻ như không thích hợp lắm cho nó phải vậy không?”

” Em thì lại nghĩ rằng cái tên này sẽ cho nó những vận may trong cuộc sống.”

” Anh chắc răng nó sẽ như vậy,” Leo nói. Niềm yêu thích được cứu giúp những sinh vật bị tổn thương luôn làm cho cả gia đình phải lo lắng. Họ tất cả đều nhận ra rằng Beatrix là người khác thường nhất trong gia đình. Cô luôn được săn đón tại các sự kiện tại xã hội Luân Đôn. Cô là một quý cô xinh xắn, nếu không muốn nói là cô mang trong mình một vẻ đẹp cổ điển với đôi mắt xanh, tóc đen nhánh, cao ráo và mảnh khảnh. Những quý ông luôn bị thu hút bởi nét trẻ trung và duyên dáng nơi con người cô. Cô luôn thể hiện niềm yêu thích vô hạn với những con nhím, chuột và những con chó lông mượt. Nhưng trong quá trình tìm hiểu, những quý ông đã phải bất đắc dĩ bỏ cô lại.

Mùa lễ hội này rồi lại đến mùa lễ hội khác qua đi, cơ hội kết hôn của Beatrix càng ngày càng nhỏ lại. Nhưng cô cũng chẳng thèm quan tâm điều đó. Vào cái độ tuổi mươi chín, cô thậm chí còn chưa yêu bao giờ. Nhưng cả gia đình đều tin tưởng rằng sẽ có, nhất định sẽ có người hiểu được cô, nắm bắt cô và yêu thương cô.

” Hãy đi mà chăm sóc Lucky đi,’ Leo nhẹ nhàng nói. ” Anh mong là mình sẽ không gặp khó khăn gì trong việc tự đi tìm đống đổ nát kia.”

” Ồ, anh không phải đi một mình đâu,” cô nói. ” Em đã sắp xếp cô Marks đi theo anh rồi.”

” Em đã làm vậy ư? Cô ấy đông ý chứ?”

Trước khi Beatrix có thể trả lời thi Catherine đã bước vào thư viện, cô đang mặc một bộ quần áo thể thao, tóc cô được buộc chặt thành búi để sau lưng. Trên tay cô là bản vẽ nháp. Cô nhìn Leo người đang mặc một bộ đồ thể thao lịch lãm, với chiếc quần ống túm vừa vặn và chiếc giày ống bó sát

Cô quay về phía Beatrix và nói, ” Tại sao em lại thay đổi thói quen cưỡi ngựa của mình vậy?”

Beatrix trả lời một cách đầy tiếc nuối, ” Em xin lỗi Marks ah, em không thể đi được. Lucky cần em. Nhưng theo em nghĩ thì chị dẫn đường cho Leo sẽ tốt hơn em.”. ” Hôm nay là ngày đẹp trời để đi cưỡi ngựa phải không? Nói xong cô rơi thư viện với những bước chân dài mềm mại.

Catherine cúi đầu, cô không dám nhìn thẳng anh và hỏi. ” Tại sao ngài lại muốn đến thăm đống đổ nát đó vậy?

” Anh chỉ muốn đến đó xem. Mà sao anh lại phải giải thích cho em nhỉ? Em có thể từ chối nếu em sợ ở một mình với anh.”

” Sợ ngài ư? Không hề.”

Leo nhìn về hướng cửa và thể hiện một cử chỉ lịch lãm. ” Vậy chúng ta cùng đi nào.”