Chương 6

Tôi kéo Rachel vào tiền sảnh nhà Fielding. Cửa đóng nhanh sau lưng chúng tôi, chúng tôi quay lại thì thấy một phụ nữ châu Á chỉ cao khoảng mét rưỡi. Lu Li Fielding đã sống gần bốn mươi năm cuộc đời ở nước Trung hoa Cộng sản. Bà hiểu tiếng Anh khá tốt nhưng không nói được mấy.

“Cô này là ai?” bà hỏi, chỉ vào Rachel. “Anh chưa lấy vợ phải không, bác sĩ David?”

“Đây là Rachel Weiss. Cô ấy là bạn tốt của tôi. Cô ấy cũng là bác sĩ.”

Mắt Lu Li đầy vẻ nghi ngờ. “Cô ấy làm cho công ty à?”

“Chị muốn nói Argus Optical?”

“Tlinity” bà nói, thay r bằng l.

“Không hề. Cô ấy là giáo sư trường y thuộc Đại học Duke.”

Lu Li dò xét Rachel hồi lâu. “Vậy cô cũng vào đi. Xin mời. Nhanh lên cho, xin mời.”

Lu Li cúi chào rồi dẫn chúng tôi vào căn phòng làm việc nhỏ, cửa mở vào trong bếp. Tôi cười buồn bã. Khi Fielding ở căn nhà này hồi còn độc thân, trông nó lúc nào cũng như vừa có cơn bão tràn qua. Sách và giấy rải khắp nhà, hàng chục tách cà phê, chai bia, những cái gạt tàn đầy ngập, vung vãi khắp sàn nhà. Sau khi Lu Li đến, căn nhà trở nên ngăn nắp sạch sẽ như phòng tập thiền. Tối nay, nó thơm mùi chanh và sáp chứ không phải mùi thuốc lá và bia chua.

“Mời ngồi,” Lu Li nói.

Rachel và tôi ngồi bên nhau trên sofa mềm. Lu Li ngồi trên mép một chiếc phô tơi cũ, đối diện chúng tôi. Bà chăm chú nhìn Rachel còn cô thì đang mải ngắm tấm bảng đồng treo trên tường sau ghế Lu Li.

“Giải Nobel đây phải không?” cô dịu dàng hỏi.

Lu Li gật đầu, không phải là không tự hào. “Andy đoạt giải Nobel năm 1998. Hồi đó tôi đang ở Trung Quốc, nhưng chúng tôi vẫn biết công trình của ông ấy. Tất cả các nhà vật lý đều ngỡ ngàng.”

“Chắc bà rất tự hào về ông ấy.” Rachel bình thản hỏi trong khi đôi mắt to của cô gây ấn tượng ngược lại. “Ông bà đã gặp nhau như thế nào?”

Trong khi Lu Li trả lời bằng thứ tiếng Anh ngắc ngứ, tôi không ngớt ngạc nhiên về sự kết hợp giữa người đàn bà này với người bạn đã mất của tôi. Fielding đã gặp Lu Li khi ông đến Bắc Kinh giảng dạy theo sáng kiến ngoại giao Anh – Hán. Bà dạy vật lý ở Đại học Bắc Kinh, và bà ngồi ngay hàng ghế đầu trong suốt chín buổi giảng của Fielding. Các quan chức Đảng mở nhiều tiệc chiêu đãi trong đợt giảng ấy, và Lu Li đã dự tất cả. Hai người nhanh chóng trở nên không thể tách rời, khi đến ngày ông phải rời Trung Quốc, họ đã yêu nhau say đắm. Hai năm rưỡi xa cách tiếp theo, Fielding cố gắng hết sực để xin visa xuất cảnh cho bà. Ngay cả với sự giúp đỡ về tiền bạc của NSA, ông vẫn không tiến thêm được bước nào. Cuối cùng ông đã tính đến chuyện đút tiền cho bọn cò để lén đưa bà rời nước, nhưng tôi thuyết phục rằng ông cách đó quá mạo hiểm.

Mọi việc thay đổi khi Fielding làm chậm trễ Dự án Trinity vì ông đưa ra mối nghi ngờ về các tác dụng phụ mà tất cả chúng tôi phải chịu. Như có phép lạ, thủ tục quan liêu được xóa bỏ, và Lu Li lên máy bay bay thẳng sang Washington. Fielding biết vợ chưa cưới của ông được đưa sang Mỹ chẳng qua chỉ để làm sao lãng cuộc đấu tranh của ông, nhưng ông cóc cần. Việc bà ấy đến cũng không mang lại kết quả như đám người kia muốn. Ông người Anh này vẫn cần mẫn điều tra mọi khía cạnh tiêu cực trong phòng thí nghiệm Trinity, các nhà khoa học khác vì thế càng thêm ghét ông.

“Chị Lu Li,” tôi nói khi bà tạm ngừng, “trước hết cho tôi bày tỏ nỗi đau buồn lớn lao của tôi về việc Fielding qua đời.”