Chương 6

“Em có chuyện gì bận tâm à?” Christian khẽ hỏi, đóng đinh tôi bằng cái nhìn dữ dội. Tôi nhún vai, bỗng nhiên khó thở và xúc động mạnh. Tôi không biết đó là do cuộc rượt đuổi, do chất adrealine, hay do tâm trạng không vui của mình lúc trước – không hiểu nữa, nhưng tôi đang muốn, rất rất muốn chuyện ấy. Nét mặt Christian thoáng hiện vẻ thắc mắc. “Trò chơi tình ái nhé?” anh hỏi, từng lời thốt ra thật mơn trớn.

Tôi gật đầu, cảm thấy mặt đỏ bừng bừng. Sao tôi lại ngại ngùng thế? Tôi chẳng đã làm đủ kiểu trong trò chơi tình ái với anh rồi đó sao. Anh là chồng tôi cơ mà, khỉ thật! Tôi ngượng vì mình khao khát quá, và thật xấu hổ phải thừa nhận điều này. Cô nàng Tiềm Thức trừng mắt. Hãy thôi ngay cái trò cả nghĩ đi.

“Toàn quyền chiếm dụng nhé?”

Anh khẽ hỏi, mắt nhìn dò xét như thể đang cố đọc được ý nghĩ của tôi.

Toàn quyền chiếm dụng ư? Chết thật – nó đòi hỏi thế nào đây?

“Vâng,” tôi bồn chồn đáp, niềm phấn khích bung nở sâu thẳm trong tôi.

Anh từ tốn nở nụ cười rất gợi cảm.

“Đi nào,” anh kéo tôi về phía cầu thang. Ý định khá rõ ràng. Phòng giải trí!

Lên hết cầu thang, anh buông tay tôi để mở cửa căn phòng. Chìa khóa cửa vẫn gắn với chiếc móc Yes Seattle mà tôi tặng anh cách đây không lâu.

“Mời em, bà Grey,” anh nhún người mở cửa mời tôi.

Căn phòng giải trí có mùi hương gần gũi quen thuộc, mùi của da, của gỗ và mùi véc ni mới đánh bóng. Tôi đỏ mặt ngượng ngùng khi nghĩ ra bà Jones hẳn đã vào đây dọn dẹp khi chúng tôi đi nghỉ trăng mật. Lúc bước vào, Christian bật công tắc điện, những bức tường sơn đỏ ngay lập tức được ánh sáng khuếch tán dịu nhẹ rọi sáng. Tôi đứng ngây ra nhìn anh, niềm háo hức rần rật chạy lan trong huyết mạch.

NỮ CA SĨ VẪN ĐANG ngân nga. Christian luôn bật nhạc tự động lặp lại trong phòng này. Kì quặc. Tôi vẫn trong vòng tay anh, chân tôi quắp lấy chân anh, đầu ngả lên ngực anh. Chúng tôi nằm lăn trên nền nhà ngay cạnh chiếc bàn gỗ.

“Chào mừng em trở lại,” anh vừa nói vừa gỡ chiếc băng che mắt tôi ra. Tôi phải chớp chớp mắt mấy lần làm quen lại với ánh sáng dịu trong phòng. Anh nâng cằm và đặt lên môi tôi một nụ hôn dịu ngọt, mắt anh lo lắng tìm kiếm mắt tôi. Tôi đưa tay vuốt ve má anh. Anh mỉm cười.

“Vậy, anh đã hoàn thành yêu cầu chưa?” Anh vui vẻ hỏi.

Tôi nhíu mày. “Yêu cầu ư?”

“Em chẳng đã muốn dữ dội còn gì,” anh dịu dàng đáp.

Tôi không nhịn được nụ cười tươi rói. “Vâng, em chắc là đạt rồi…”

Anh nhướng mày rồi nhoẻn cười đáp lại. “Anh rất vui khi nghe em nói thế. Giờ thì trông em đã rất sung sướng và xinh đẹp vô cùng.” Anh đỡ mặt tôi, những ngón tay thon dài ve vuốt gò má.

“Em cũng thấy thế,” tôi ngâm nga.

Anh cúi xuống dịu dàng hôn tôi, đôi môi mềm mại và ấm áp chạm vào tôi. “Em chưa bao giờ làm anh thất vọng cả.” Anh ngả người ra sau chăm chăm nhìn tôi. “Thấy thế nào?” Giọng anh êm ái, quan tâm.

“Tuyệt,” tôi lí nhí đáp, cảm thấy mặt mình đang ửng đỏ. “Cực sướng.” Tôi cười bẽn lẽn.

“Sao cơ, bà Grey, em mạnh miệng nhỉ.” Christian giả bộ bất bình, nhưng giọng nói lại vô cùng vui vẻ.

“Là vì em cưới phải một anh chàng quá ư mạnh mẽ, ngài Grey ạ.”

Anh toét miệng cười hớn hở, rất có sức lan tỏa. “Anh mừng là em đã cưới được anh ta.” Anh dịu dàng cầm bím tóc tết của tôi đưa lên môi hôn âu yếm, mắt ánh lên yêu thương, ôi trời… có bao giờ tôi cưỡng lại được anh chàng này không?