Chương 6

Chương 6.1: Éo le như cây tre trăm đốt

Huhu, sao cô lại khổ thế này cơ chứ. Dương vừa kêu rên trong lòng vừa lấy hết can đảm thò đầu ra ngoài cửa, dáo dác nhìn quanh.

Dãy hành lang im ắng.

Dương liếc sang bên nhà Định. Cửa đóng im ỉm. Dương thở phào rồi co giò chạy thục mạng xuống cầu thang, lòng cáu kỉnh, bực bội không ít. Tự dưng cô lại đi lén lén lút lút chui ra khỏi ngôi nhà của mình không khác gì một thằng trộm.

Nhưng nếu thò cổ ra mà gặp Định ngay thì cô lại thấy … nhùng nhục. Thôi, cứ tránh được vài hôm đã, có gì sau này gây dựng… hình tượng sau .

Nhưng cuộc đời có vẻ như cứ nhất định phải éo le như cây tre trăm đốt thì mới đúng nghĩa cuộc đời hay sao í. Dương vừa hí hửng chạy xuống dưới dưới đường thì một ngón tay như ở trên trời gõ gõ xuống đầu cô.

“Hey”.

Dương quay ngoắt lại thì chạm phải một bờ vai rộng rãi. Ôi, mình lùn thế này sao? Dương vội ngẩng phắt lên thì thì phát hiện ra một cái miệng đang toét ra cười, còn đôi mắt một mí thì tít lại với giọng nói bỡn cợt.

“Nhái bén đi đâu đấy”.

Dương lại nhớ đến mối hận tối hôm qua. Chính cái thằng khỉ này là nguyên nhân khiến cô cả đêm trằn trọc u uất vì sụp đổ hình tượng. Lại còn phải lay hoay ủ mưu nghĩ giải pháp tình thế để lần sau đối diện với sơ mi đen một cách ổn thỏa nhất…

Cả một đêm không ngủ, sáng dậy thì tọt ra khỏi nhà như một tên trộm. Đấy, tất cả chỉ vì cái thằng nhãi này nó nhào đến và cứ rú rít gọi cô là “thím” nó đấy.

(Mặc dù, khi biết Định là chú của cái thằng đang nhe nhởn đứng kia thì cô hình như cũng có chút thích thú với viễn tưởng làm… thím nó thật ^^ ặc ặc)

Suy đi tính lại thì, thằng này là cháu của Định, mà Định là hàng xóm của cô, cô đối với anh lại đang đầy… “âm mưu”, có vẻ sẽ còn giáp mặt dài dài, thế nên không thể nào xung đột vũ trang mạnh mẽ với nó được. Bởi vậy, khi đối diện với cái khuôn mặt bỡn cợt kia, cô đành cố kìm để cái giọng của mình xuống xuống một tông.

“Đi làm chứ đi đâu. Có phải sinh viên như em đâu mà tung tăng nhảy múa”.

Quân trợn tròn mắt nhìn cái cô nàng trước mắt này. Hôm qua cô ta hung hăng như một con gà chọi khiến cậu cực kì sửng sốt và tưởng mình sắp có một bà thím cá tính. Đến khi chú của Quân xuất hiện thì cô nàng cụp tai như một con mèo, còn bây giờ thì lại ra vẻ rất chi là đường hoàng chững chạc lên vai bà chị.

Làm gì có chuyện Quân để con gái lên mặt với mình bao giờ. Không có mùa xuân ấy đâu.

“Này, không phải… thím của anh thì quên đi nhé. Ai là sinh viên? Anh đây hay là cô em đấy????

Dương nghĩ mình lại chuẩn bị lao vào một cuộc chiến mà cách nào cô cũng sẽ thiệt thòi. Cái mặt nhơn nhơn này chỉ hợp với một cái chảo, một quả mít, hay một quả sầu riêng nó phang vào mặt chứ không thể nào hợp với những lời nói phải trái thiệt hơn được.

Thế nên, Dương ra vẻ lạnh như tiền.

“Rốt cục là cậu bao nhiêu tuổi mà… tinh vi?”

Đôi mắt một mí lại cười tít lên.

“Thì anh đã nói rồi, anh 27”.

Dương quan sát cái khuôn mặt trắng trẻo phúng phính, thậm chí vẫn còn đầy lông măng, trên cái miệng rộng ngoác là cả mấy sợi râu lún phún, giọng ra vẻ chán chường.

“Hai bảy là đã khai man thêm mấy tuổi???”.

“Man là man thế nào? Vớ vẩn. Anh đây 27 tuổi đàn ông man lì thế này còn gì? Sao? Em thì bao nhiêu?