Chương 6

Ta triệt để kinh hoảng! Ngẫm lại tiếng nói của hắn, xác thực là có điểm thô,nheo lại con mắt xem cần cổ — hừm, thấy không rõ là có hầu kết hay không… lại lướt qua đũng quần — khụ khụ, nhìn không ra cái gì a! Vì vậy ta bất giác vươn tay hướng tới bộ ngực của hắn. . .

“Cô muốn làm chi?!” Hắn thoáng cái nhảy ra xa ta một thước, “Tôi nói cho cô biết, cho dù sau này cô cùng tôi làm chung một công ty cũng dẹp ngay cái ý đồ nhúng chàm tôi đi a! Thẩm mỹ của bản thiếu gia là rất cao, cô có chui vào bụng mẹ đầu thai lại cũng đừng có mơ!”

= =+

Ta vừa định mở miệng phản bác, ngay tại cửa xuất hiện một người vẫy hắn: “Lâm quản lí, phiền anh lại đây một chút.”

Vì vậy hắn liền cực kỳ khinh miệt liếc xéo ta, sau đó xách túi đi ra.

Ta choáng! Lại là họ Lâm! Họ Lâm này có phải đều là cực phẩm biến thái như thế hay không vậy?!

Giữa lúc ta đương ở trong lòng oán thầm thì, chợt nghe phía sau có người gọi: “Cô là Phương Nam, người mới tới đúng không?”

Ta nhanh nhẹn xoay người dùng sức gật đầu: “Đúng đúng, là tôi.”

Một phụ nữ thoạt nhìn rất nghiêm túc, rất tinh anh gật đầu với ta: “Tôi là cấp trên của cô, quản lí của bộ phận kế hoạch Trần Phương. Hôm nay cô hãy theo chị Lý học tập một chút đi, có cái gì không hiểu có thể hỏi.” Sau đó liền gióng thẳng lưng, ưỡn ngực, giống như người máy gõ từng bước chuẩn xác lên hành lang rời đi.

Ta nhìn theo phía cô ấy chỉ, thấy được một người tướng mạo hiền lành khoảng ba bốn chục tuổi, ta liền cười gật đầu: “Chào chị Lý, tôi là Phương Nam.”

Chị Lý nọ quay sang cười nháy mắt với ta: “Tiểu Phương a, cô trước tiên đem chỗ bụi bặm chồng chất này quét dọn một chút đi…”

“Hảo…”

“Tiểu Phương a, cô giúp mọi người rót nước nhé.”

“Hảo…”

“Tiểu Phương a, cô giúp tôi đem văn kiện này photo ra ba mươi bản được không?”

“Hảo…”

Cứ như vậy, ta cả buổi đều vì các nàng làm trâu làm ngựa chịu đựng mệt nhọc, tại lúc các nàng một bên hưởng thụ ta phục vụ như Từ Hi thái hậu một bên giả mù sa mưa nói “Cảm ơn”, ta còn phải cười đáp lại “Không cần cảm ơn, đều là việc tôi phải làm”.

Ta ưu sầu nhìn cái chổi trong tay, lẽ nào đây là cuộc sống sau này của ta sao? Lao công kiêm tạp vụ thấp bé nhất trong thành phần viên chức công ty quảng cáo tập đoàn Lâm thị? 囧…

Bất quá trong lúc chạy vặt linh tinh, ta cũng nhờ vào năng lực bát quái cực kì cường đại của quảng đại quần chúng nhân dân mà biết được rất nhiều chuyện tình. Tỷ như nói tổng giám đốc tên là Lâm Nhiên, là miếng thịt mỡ bự chảng trong lòng tuyệt đại bộ phận nữ nhân ở công ty, theo cách nói của các nàng, hắn tồn tại, quả thực giống như ngọn hải đăng sáng chói giữa đêm đen mênh mông mù mịt…

Lại tỷ như nói tên “Bổn thiếu gia” vừa bị ta nhận lầm thành nữ nhân kia, là quản lý bộ phận thiết kế, có người nói là thân thích của tổng giám đốc, tháng trước mới từ Anh quốc du học trở về. Ngắn ngủn một tháng, cũng đã có ba cô gái vì hắn tự sát…

Ta một bên tận chức tẫn trách cần mẫn làm nhân viên vệ sinh kiêm chân chạy vặt, một bên ở trong lòng cảm thán: thế giới này là làm sao vậy ? Làm sao vậy? Tất cả nữ nhân đều bị mù mắt sao…

Ngay lúc ta vừa cầm hổi quét tước phòng ốc vừa không ngừng thổn thức thì ở cửa có người gọi: “Xin hỏi Phương Nam có ở đây không?”