Chương 6

Tay tôi cầm quyển truyện tranh vừa mới mua, đi trên con đường dành cho khách bộ hành sáng rực.

Hư phù…

Tối qua mất ngủ nghiêm trọng… Hàn Thừa Tầm tự dưng trở nên kỳ lạ không thể hiểu nổi! Tối hôm qua rốt cuộc là hắn ta muốn làm gì chứ? Chắc không là… muốn hôn tôi chứ? Á! Không thể nào! Doãn Đa Lâm, mày đang suy nghĩ lung tung gì đó? Không thể không thể! Đó là việc tuyệt đối không thể xảy ra! Trong mắt hắn ta tôi gần như là một đứa cùng giới tính, sao có thể muốn hôn tôi chứ?

Người mà tên đó muốn hôn, chắc là Thành Vũ Tuyết mới đúng chứ… nghĩ đến đây, tôi cười chua chát.

Đèn xanh sáng rồi, tôi chậm rãi qua đường. Lúc này, một chiếc Ferrari màu đỏ bên cạnh bỗng thắng két lại, tôi vô thức quay đầu lại nhìn, nhìn thấy Khương Tải Hoán đang ngồi trong xe giơ tay lên vẫy tôi.

Hả? Nhìn thấy anh ta, tôi chợt bàng hoàng trong giây lát.

“Ha ha, thế giới này đúng là nhỏ quá, em nói xem có đúng không?” Khương Tải Hoán dừng xe bên đường, đi cùng tôi lên trên cầu Đông Hải.

“Xe đó là của anh hả? Nhà anh có tiền không tiêu vào đâu, lại mua xe gì thế! Thật lãng phí quá! Nếu là tôi thì đã quyên tặng tiền cho người nghèo rồi!” Tôi cố gắng chuyển đề tài, muốn để anh ta không có thời gian nhắc lại chuyện tôi thất tình hôm trước.

Đúng! Đúng! Làm như thế đi! Tốt nhất là làm cho anh ta ghét mình! Đừng đến tìm mình nữa mới được!

“Quyên tặng á? Sao em lại nghĩ ra chuyện chỉ thầy cô giáo mới cảm thấy thần kỳ thế? Chẳng lẽ sau này em muốn làm cô giáo hả?” Khương Tải Hoán cười híp mắt hỏi tôi.

“Đúng thế, tôi muốn thành cô giáo đó rồi sao? Lúc đó sẽ chuyên giáo huấn mấy tên tiểu tử thối không đàng hoàng như các anh!” Tôi còn làm động tác dứ dứ nắm đấm.

“Ha ha, không ngờ em còn có mục tiêu vĩ đại như thế! Thế thì phải cố lên nhé!” Khương Tải Hoán cười khà khà vỗ vỗ lên vai tôi.

“Tất nhiên rồi! Yên tâm yên tâm, tôi nhất định sẽ thành công!” Tôi đắc ý hất cằm lên.

“Nhưng mà… căn cứ vào thành tích học tập của em hiện giờ thì, hình như có chút gì đó viển vông nhỉ?” Khương Tải Hoán nheo nheo mắt nhìn tôi, buông ra một câu chẳng mấy tốt đẹp.

Hả… cái tên này!

“Hứ! Ai… ai nói vậy hả? Sao không thể chứ! Anh không tin thực lực của tôi à?”

“Khà khà… không phải là không tin, là không dám tin thôi.”

“Anh… anh có ý gì hả?!” Tên này, đúng là quá đáng mà!

“DADADA… LULALULA… DADADA…”

Ối, di động của tôi réo vang, thật mong muốn đó là một thiên sứ có thể cứu tôi ra khỏi tay tên Khương Tải Hoán để đưa tôi đi cho rồi, cái tên này quả thực quả thực quả thực quá đáng ghét! Hừ hừ…

“Alo! Tôi là Doãn Đa Lâm!”

“Đa Lâm, cậu đang ở đâu thế? Hôm nay là cuối tuần, tụi mình đi chơi nhé!” Tiếng Hiểu Anh to như sấm động từ cái cổ họng vẳng ra ngoài, xuyên qua ống nghe.

Chơi chơi, con nhóc này lúc nào trong đầu cũng chỉ toàn chơi là chơi! Thật đúng là…! Bộ dạng nó thế này thật có thể tốt nghiệp cấp 3 được chăng? Hừ… tôi lo cho nó đấy…

“Vậy… hừ… mọi người ở đâu thế?” Tôi nén xuống, nhỏ giọng hỏi, lại lén lút nhìn Khương Tải Hoán đang đi bên cạnh một cái, không ngờ anh ta đang đứng đó xem quyển truyện tranh tôi mua một cách thú vị.

“Đang ở trên cầu Đông Hải, Hiền Chu, còn có Chính Hạo đều ở đây hết nè.”

“Cái gì? Mọi người cũng đang ở trên cầu Đông Hải hả?” Sao lại khéo thế nhỉ? Nhưng, tốt quá tốt quá, hình như nó không nhắc đến Thừa Tầm, không thì đợi lát nữa nếu để cái tên thẳng như ruột ngựa ấy mà nhìn thấy tôi đang ở cạnh Khương Tải Hoán thì… lúc đó tôi cũng chẳng biết cái mạng mình còn giữ được không nữa! Thật khủng bố!