Chương 6

Nhâm Nhiễm không đếm xỉa đến Gia Tuấn, cô đi từng bước từng bước vào phòng lấy quần áo rồi quay thẳng vào phòng tắm. Cô nhìn vào gương và không tin vào mắt mình, đầu tóc rối bời, mặt nhem nhuốc, cằm bị xước mất một mảnh thịt, mắt sưng húp, quần áo lấm lem máu, hỡi ôi, trông thật tệ hại!

Cô nhức nhối nhìn vào gương, chuyện xảy ra trong phòng vào chiều nay lại ùa về, những ý nghĩ không liên quan vụt biến mất – thậm chí cô còn kinh ngạc, sao mình lại có tâm tư suy nghĩ chuyện khác.

Hôm nay thật sự cô đã khóc rất lâu, cứ ngỡ nước mắt đã cạn nhưng lúc này, khóe mắt cô lại đẫm nước.

Bần thần một lúc lâu, cô mới tỉnh táo gạt bỏ nước mắt. Cô không thể tắm chỉ có thể lau sạch người, thay áo mới.

Gia Tuấn ngồi trong phòng khách vội đứng dậy hỏi cô: “Tiểu Nhiễm, ăn tối chưa, em đói không?”

Cô không lên tiếng, cũng không nhìn mặt người nào, bước thẳng về phòng nằm vào giường. Một lúc sau, Gia Tuấn cầm túi đá bước vào, anh kê gối vào đầu cô, sau đó đắp túi đá vào mắt cá bị trật, túi đá quả thật giảm đau đáng kể.

Gia Tuấn lại bước ra ngoài, tay cầm vài viên thuốc và ly nước đưa cho cô: “Uống thuốc mau. Anh đã gọi thức ăn, lát nữa người ta sẽ mang đến.”

Cô ực một hơi hết thuốc, đặt ly trên đầu giường nhắm chặt mắt. “Em không muốn ăn, anh ra ngoài đi, tắt đèn giúp em, cám ơn.”

Gia Tuấn không bỏ đi, ngược lại còn ngồi cạnh giường. Thật lâu sau, cô phàn nàn: “Sao chưa đi nữa?”

“Túi đá chỉ có thể đắp 20 phút, anh ngồi trông chừng thời gian.”

Cô quay ngoặt người sang một bên mặc kệ anh.

“Đói không?”

Cô vẫn không đáp trả.

“Có rất nhiều chuyện, cho dù chúng ta biết cũng không thể thay đổi điều gì, chỉ thêm đau khổ.”

“Đó là kinh nghiệm của anh sao?”, cô lạnh lùng nói.

Gia Tuấn im lặng một lúc, gật đầu: “Quả thật anh đã từng trải.”

Nhâm Nhiễm nhói lòng, thường ngày cô hay ong ỏng giở giọng tiểu thư với Gia Tuấn nhưng đây là lần đầu cô giễu cợt anh. Liên tưởng đến câu chuyện lúc chiều Gia Tuấn kể thì gần như đã tổn thương anh. Anh nắm chặt tay cô, cô rút nhẹ lại rồi nằm gọn trong tay anh.

“Ba năm trước, anh vô tình nghe trộm ông nội, chú và cô nói chuyện phiếm, biết được sự tồn tại của Kỳ Gia Thông. Anh không dám hỏi thẳng cha, biết rõ là đang khác múi giờ, anh vẫn gọi điện qua Úc hỏi chị. Chị không hề ngạc nhiên, giọng nói lạnh như băng:

“Tuấn, chị thật ngưỡng mộ sự vô tri của em trong nhiều năm qua, em tưởng rằng tính khí mẹ thuộc dạng nóng nảy bẩm sinh hay sao?”

Ngừng một lúc, Gia Tuấn bật cười, anh nhanh chóng thu lại nụ cười đó,

“Chị bất hạnh hơn anh, chị gần như biết chuyện cùng lúc với mẹ. Lúc đó, anh chỉ có tám tháng tuổi, đúng là vô tri thật. Còn chị đã bảy tuổi, vốn rất thông minh, cơn giận mẹ bùng nổ, mấy năm đầu khi cãi nhau với cha, hai người hoàn toàn không né tránh chị. Đến lúc anh hiểu chuyện, mẹ đã không nhắc đến chuyện đó. Nhưng chị vẫn cứ bị ám ảnh, hoàn toàn hiểu rõ nguyên nhân của những cuộc chiến tranh lạnh trong nhà, chị vừa tốt nghiệp trung học phổ thông là kiên quyết đòi du học nước ngoài, mấy năm cũng không về nhà.”

Nhâm Nhiễm đã mở mắt, cô nhìn mắt Gia Tuấn, vẫn là gương mặt điển trai quen thuộc, đó là lần đầu cô trông thấy gương mặt đau lòng của anh bạn chơi thân từ nhỏ. Cô nắm chặt tay anh, không biết an ủi anh thế nào.

“Nói chuyện với chị xong, anh trốn học chạy đến công ty cha, đúng lúc hắn bước ra, bọn anh chạm mặt, cha giới thiệu rất tỉnh.” Anh dừng một lát, cười đau khổ: “Cha anh nói, ‘Gia Tuấn à, làm quen với Kỳ Gia Thông – anh con.’!”