Chương 6

Editor: Mandy Cá Ngừ

Thẩm Nhã Hinh ngắm khuôn mặt nhìn nghiên của anh, lúc anh không nhìn cô, vẻ mặt của anh có thể dùng từ cứng ngắt để mà hình dung, đối với anh mà nói, những đoạn quá khứ đó chẳng có gì quan trọng cả, địa vị hiện giờ của anh không ai có thể lay động được, Gia Vận dưới sự lãnh đạo của anh mà cũng ngày càng lớn mạnh, nhưng cô quả thật không mong muốn hai nhà đã từng là thế giao lại phải kết thúc dưới hình thức này.

“Em mặc kệ, dù sao đi nữa thì em cũng muốn Bạch Uyển Minh hiểu được anh chính là người tốt.” Thẩm Nhã Hinh bĩu môi.

“Bạch Uyển Minh có sự kiên trì của cô ấy.” Xe chạy vào hầm xe dưới công ty, Mạnh Dục Thành đậu xe ngay ngắn lại, nhấn nút bật đèn bên trong xe lên, haizz, khóc đỏ cả mắt rồi, sao cô cứ thích khóc thế này.

“Cô ấy cứ một mực mong anh dùng nguyên liệu nhuộm vải nội địa, vì để thuyết phục được anh, cô ấy không còn không ngại mà tự lấy tiền lương của bản thân để làm thí nghiệm trước.”

“Cái này em có nghe Văn Diệp Nhiên nói rồi, cô ấy tự móc tiền túi để chi trả cho ông chủ trong nông trại trồng hoa.” Đôi tay nhỏ đưa qua vuốt nhẹ cánh tay của anh, rồi lại bị anh bắt lấy đưa lên môi hôn nhẹ một cái.

Mạnh Dục Thành lại không cho là đúng, “Đừng tưởng rằng như vậy là tốt, cô ấy quá nóng lòng muốn chứng tỏ, nên đã xem nhẹ sự chênh lệch trong hiện thực, hoặc là nói, do cô ấy muốn ép anh thừa nhận mà đã lấy lợi ích của nông nhân trồng hoa ra ép buộc uy hiếp anh.”

“Nghiêm trọng vậy sao?” Thẩm Nhã Hinh nghe đến mờ mịt, cô cảm thấy Bạch Uyển Minh cũng rất vĩ đại mà, chịu khai thác tài nguyên nội địa!

“Không nghiêm trọng như thế, cô ấy cũng chỉ là quá muốn chứng tỏ sức mạnh của công nghệ nhuộm vải bằng nguyên liệu tự nhiên, chứng minh sự lựa chọn của Bạch thị vào năm đó là đúng, cô ấy bị tâm lý báo thù ảnh hưởng quá lâu, dẫn đến không nhìn nhận ra sự thật mà thôi.” Bỗng nhiên, Mạnh Dục Thành tháo dây an toàn ra, nghiên người phủ lên chỗ Thẩm Nhã Hinh đang ngồi.

Con thỏ trắng nhỏ nhỏ xinh xinh vẫn còn đang buồn rầu lo âu cho nước cho dân, thế nên nào có phát hiện ra mình đã bị ‘ma chưởng’ của một con sói xám lớn vây lấy mất tiêu từ đời nào rồi đâu, “Vậy sự thật là gì?”

“Sự thật là, anh vẫn luôn thu mua nguyên liệu nội địa với số lượng kiêm tốn rồi đưa đến cho phòng Nghiên cứu và Phát triển thảo luận xem có phương pháp khả thi nào để sản xuất hàng loạt được không.” Ừm, tư thế này thật không tệ mà, có thể kiểm soát được tất cả mọi hành động của cô ấy, còn cô thì chỉ có thể ngoan ngoan nghe theo sự sắp xếp của anh, không hề có chút sức lực nào để mà phản kháng.

“Á, anh chồm qua đây lúc nào thế? Chật quá.” Thẩm Nhã Hinh lúc này mới phát hiện mình đã ngồi lên đùi anh lúc nào không hay, anh ôm lấy cô như là ôm một đứa con nít vậy.

“Chật sao? Anh cảm thấy rất ổn.” Mạnh Dục Thành không hề có ý muốn tha cho cô, ngược lại càng ôm cô chặt hơn nữa.

“Anh, anh muốn làm cái gì?” Không phải do cô quá nhạy cảm, cũng không phải tại cô mắc chứng ưa ngược đãi, mà do bàn tay to của anh đang phủ lên đùi cô, vuốt qua vuốt lại, và có vẻ như sắp tiến đến ‘chỗ đó’.

Thẩm Nhã Hinh muốn khép hai chân lại nhưng lại bị chân của Mạnh Dục Thành cản lại, không nhúc nhích được.

“Anh không làm gì hết.”

Gạt ai chứ! Cái gì mà không làm gì hết, chẳng lẽ đôi tay đang vuốt ve đùi cô là của người khác sao?

“Đừng… đừng ở nơi này…”

Những cái vuốt ve đầy ám chỉ của anh khiến hai chân cô như muốn nhũn ra, nhưng cô lại không dám gây ra động tĩnh gì quá lớn, lỡ bị người ta phát hiện thì làm thế nào? Cho dù là dưới hầm để xe cũng sẽ có người đi qua đi lại đó!

“Sợ gì? Ở đây rất an toàn.” Mạnh Dục Thành đưa tay nhấn nút tắt đèn trong xe, xung quanh tối sầm lại, “Môn vật lý thời trung học chẳng phải có học qua rồi sao, từ nơi có ánh sáng nhìn về phía tối sẽ không thấy gì cả.” Hành động của tay anh vẫn không dừng lại, mà càng lúc càng quá đáng hơn, anh vén váy cô lên, cách một lớp quần lót mỏng manh mà vuốt ve u cốc của cô.

“Ai, ai còn nhớ chứ, anh đừng có sờ tầm bậy…” Thẩm Nhã Hinh muốn kháng nghị, nhưng lại bị anh ép buộc quay đầu qua, cùng anh môi lưỡi quấn quít dây dưa với nhau, khiến cô không thở nổi.

“Anh buông…”

Không dễ dàng gì mà kết thúc nụ hôn sâu đó, cô gần như nằm xụi lờ trong lòng anh, nụ hôn của Mạnh Dục Thành luôn bá đạo như vậy, sự chống cự của cô chỉ khiến anh càng thêm mạnh mẽ mà thôi.

Anh khẽ gặm nhắm vành tai non mềm của cô, ngón tay cũng không hề rãnh rỗi mà thâm nhập vào quần lót của cô, Thẩm Nhã Hinh chỉ kịp hoảng sợ mà hít sâu một cái liền nghe Mạnh Dục Thành nói: “Bảo bối, em ướt rồi đó nha.”

“Đều tại anh cả…” Cô uất ức nói, anh rõ ràng biết cô không thể chống lại sự trêu chọc của anh, thế mà anh cứ một lần lại một lần đến khiêu khích thân thể cô, rồi còn tỏ ra thích thú nữa chứ.

“Có muốn không?”

Những cái vuốt ve đầy ám chỉ của anh khiến hai chân cô như muốn nhũn ra, nhưng cô lại không dám gây ra động tĩnh gì quá lớn, lỡ bị người ta phát hiện thì làm thế nào? Cho dù là dưới hầm để xe cũng sẽ có người đi qua đi lại đó!

“Sợ gì? Ở đây rất an toàn.” Mạnh Dục Thành đưa tay nhấn nút tắt đèn trong xe, xung quanh tối sầm lại, “Môn vật lý thời trung học chẳng phải có học qua rồi sao, từ nơi có ánh sáng nhìn về phía bóng tối sẽ không thấy gì cả.” Hành động của tay anh vẫn không dừng lại, mà càng lúc càng quá đáng hơn, anh vén váy cô lên, cách một lớp quần lót mong manh mà vuốt ve u cốc của cô.

“Ai, ai còn nhớ chứ, anh đừng có sờ tầm bậy…” Thẩm Nhã Hinh muốn kháng nghị, nhưng lại bị anh ép buộc quay đầu qua, cùng anh môi lưỡi quấn quýt dây dưa với nhau, khiến cô không thở nổi.

“Anh không…”

Không dễ dàng gì mà kết thúc nụ hôn sâu đó, cô gần như nằm xụi lơ trong lòng anh, nụ hôn của Mạnh Dục Thành luôn bá đạo như vậy, sự chống cự của cô chỉ khiến anh càng thêm mạnh mẽ mà thôi.

Anh khẽ gặm nhắm vành tai non mềm của cô, ngón tay cũng không hề rảnh rỗi mà thâm nhập vào quần lót của cô, Thẩm Nhã Hinh chỉ kịp hoảng sợ mà hít sâu một cái liền nghe Mạnh Dục Thành nói: “Bảo bối, em ướt rồi đó nha.”

“Đều tại anh cả…” Cô uất ức nói, anh rõ ràng biết cô không thể chống cự lại sự trêu chọc của anh, thế mà anh cứ một lần lại một lần khiêu khích thân thể cô, rồi tỏ ra thích thú nữa.

“Có muốn không?” Đầu lưỡi linh hoạt chui vào lỗ tai cô, như môt con rắn dâm tà vậy, khiêu khích tiếng lòng của cô.

“Không được, chỗ này quá…”

Cô sợ muốn chết, lúc nào cũng phải cảnh giác động tĩnh bên ngoài, nhưng ngón tay anh cứ không ngừng trượt qua trượt lại ở cánh hoa của cô, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nước đầy phóng đãng, không cần anh nói cô cũng biết lúc này nơi đó của cô là tình trạng gì.

“Yên tâm, anh sẽ không vào.” Anh hôn lên mặt cô, một bàn tay khác thì mò vào áo cô, đẩy chiếc áo ngực vướng mắt ra, vuốt ve đồi núi đầy đặn, “Anh muốn xem dáng vẻ lúc em lên cao trào, muốn xem dáng vẻ em đỏ mặt cầu xin anh cho em.” Đỉnh núi của cô dần đứng thẳng lên, anh dùng đầu ngón tay chơi đùa nó, thỉnh thoảng kéo lên, thỉnh thoảng đè xuống.

Sự miêu tả đầy tính tình dục của Mạnh Dục Thành khiến cô run rẩy cả người, Thẩm Nhã Hinh miễn cưỡng lắm mới giữ được lý trí, “Anh không phải còn phải đi họp sao?…” Anh cười tà rồi dùng giọng nói đầy mê hoặc nói “Sẽ kịp mà.”

Lúc hai người xuống xe, Thẩm Nhã Hinh bị xụi chân, cũng may có Mạnh Dục Thành đỡ lại, nếu không thì cô đã ngồi phịch xuống đất mất tiêu rồi.

“Cũng tại anh hết.” Cô ai oán nhìn tên đầu sỏ kế bên, cái gì mà không vào, cô sẽ không tin anh nữa đâu.

“Em không thích sao?”

Mạnh Dục Thành đỡ cô, cúi đầu ngâm lấy vành tai của cô cắn một cái, anh phát hiện rồi đấy, đây là chỗ nhạy cảm của cô, chỉ cần khẽ liếm nhẹ lên nó, thì cô sẽ co rút lại trước mặt anh đem cho anh cảm giác tuyệt nhất.

“Đừng giỡn nữa.” Cô không chịu nổi phải đi đầu hàng, “Anh còn phải họp nữa, mau đi đi.” Anh bắt lấy cô hôn một hồi mới chịu dắt cô đi ra ngoài.

“Anh dẫn em đi đâu?” Cô nhận ra đây không phải là con đường đi vào công ty nên thắc mắc hỏi.

“Anh dẫn em đến cửa phụ, anh đã nhờ Y Lâm và Văn Diệp Nhiên dẫn em đi chuẩn bị một vài bộ quần áo.” Buổi tiệc chào mừng ngày mai cô nhất định phải tham gia, nhưng anh quả thật không thể tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của cô, nên dứt khoát kêu em họ anh giúp cô vậy.

“Mua quần áo để làm gì?” Vừa dứt lời thì Thẩm Nhã Hinh cũng chợt nhớ đến bữa tiệc rượu vào ngày mai, cô ngại ngùng thè lưỡi nói: “Ờ hen, em không có bộ lễ phục nào thích hợp cả.” Cái này cũng không thể trách cô được, lúc còn ở tổng công ty, Tổng tài không hề cho cô tham gia những bữa tiệc rượu như thế, mà bản thân cô cũng không thích tham gia những bữa tiệc đó, lúc nào cũng là có thể tránh được thì tránh, nhưng lần này cô lại là cô gái duy nhất biết tiếng Pháp, e rằng không đi không được, có trách thì cũng trách tại sao lần này Đào Tử Bình lại kiếm một phiên dịch viên nam đến rồi.

“Được thôi, em đi, nhưng tại sao Văn Diệp Nhiên cũng đi?” Cô thắc mắc hỏi, chỉ là mua quần áo thôi mà, có cần phải huy động nhiều nhân lực như vậy không?

“Cậu ta nhờ Y Lâm giúp chỉnh sửa mái tóc lâu lắm rồi mà không được, lần này không dễ dàng gì mà Y Lâm nể mặt em nên mới đồng ý, cậu ta hiển nhiên phải bám theo rồi.” Nhưng sự thật là Văn Diệp Nhiên lấy thông tin tình báo về cô bạn gái của Mạnh Dục Thành làm điều kiện trao đổi, bắt Y Lâm giúp cậu ta tạo mẫu tóc mới. Vì thế khi anh gọi điện nhờ Y Lâm giúp đỡ, cậu ta không những lập tức đồng ý mà còn hủy hết tất cả những cuộc hẹn trước của hôm nay và ngày mai luôn.

Không có cách nào, bạn gái của Mạnh Dục Thành, đó là một sự tồn tại còn hiếm hơn cả Nhật thực cơ đấy, đừng nói là gặp, nghe cũng chưa từng nghe qua.

“Được thôi, em đi, nhưng tại sao Văn Diệp Nhiên cũng đi?” Cô thắc mắc hỏi, chỉ là mua quần áo thôi mà, có cần phải huy động nhiều nhân lực như vậy không?

“Cậu ta nhờ Y Lâm giúp chỉnh sửa mái tóc lâu lắm rồi mà không được, lần này không dễ dàng gì mà Y Lâm nể mặt em nên đồng ý, cậu ta hiển nhiên phải bám theo rồi.” Nhưng sự thật là Văn Diệp Nhiên lấy thông tin tình báo về cô bạn gái của Mạnh Dục Thành làm điểu kiện trao đổi, bắt Y Lâm giúp cậu ta tạo mẫu tóc mới. Vì thế, khi anh gọi điện nhờ Y Lâm giúp đỡ, cậu ta không những lập tức đồng ý mà còn hủy hết tất cả những cuộc hẹn trước của tối hôm nay và ngày mai luôn.

Không có cách nào, bạn gái của Mạnh Dục Thành, đó là một sự tồn tại còn hiếm có hơn cả nhật thực cơ đấy, đừng nói là gặp, nghe cũng chưa từng nghe qua!

Mạnh Dục Thành nhìn Thẫm Nhã Hinh vuốt lại chiếc váy nhăn nhúm lúc nãy có chút nóng vội đến nỗi cả anh cũng không thể tin được mình lại làm ra những hành động như thế!

“ Ừm, em hiểu rồi!”

Nhưng thật ra suy nghĩ của Thẩm Nhã Hinh là : Cô có thể nhân lúc này mà cùng Văn Diệp Nhiên trao đởi một ít thông tin về Bạch thi để thử kiếm xem có cách nào giúp anh gỡ bỏ nút thắt trong lòng đó hay không, trừ cô ra, có lẽ chỉ có Văn Diệp Nhiên mới biết toàn bộ sự thật và chịu chìa tay giúp đỡ rồi!

Mạnh Dục Thành sao có thể không đoán được suy nghĩ của cô chứ, nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, anh không tin là sẽ có phương pháp tháo gỡ những rối rắm đó, cũng may anh đã dặn dò Văn Diệp Nhiên rồi, tuyệt đối không được để Thẩm Nhã Hinh chịu phải tổn thương nào trong sự việc này, có lời đảm bảo của Văn Diệp Nhiên, anh cũng yên tâm đôi chút, cứ để co đi tìm tòi gọt dũa quá khứ của anh một chút vậy.

Anh quá bận rộn, thời gian ở bên cô quá ít, nên nếu cô cảm thấy có hứng thú với việc nào đó và muốn đi tìm tòi sâu hơn, anh cũng sẽ không phản đối, cô là của anh, chỉ cần thêm vài ngày nữa là anh có thể tuyên bố trước mặt mọi người sự thật này rồi, anh chưa từng hối hận vì việc gì, nhưng giờ anh lại có chút hối hận khi đã đồng ý với cô đợi một thời gian sau mới công bố chuyện hai người yêu nhau rồi!

Nâng bàn tay nhỏ nhắn của Thẫm Nhã Hinh lên, Mạnh Dục Thành đặt một nụ hôn nhẹ lên đó, bảo bối của anh, chỉ có thể thuộc về một mình anh mà thôi.

Người đàn ông mang chủ nghĩa hoàn mỹ đáng sợ cỡ nào chứ? Thẩm Nhã Hinh bước ra khỏi phòng làm việc của Y Lâm với trạng thái gần như là hoa mắt chóng mặt, nhìn con đường nhộn nhịp chật chội trước mắt, cô cảm giác như mình vừa trọng sinh vậy!

Trải qua ba tiếng đồng hồ có thể gọi là địa ngục đó, cô quả thực sắp khóc không ra nước mắt, lúc mới đầu Y Lâm cho hai cô trợ lý xinh đẹp đến giúp cô ‘gọt dũa’ toàn thân từ đầu đến chân, nào là cắt tóc, chăm sóc da mặt, cắt tỉa móng tay, mấy thứ này thì cô cũng nhịn đi, tại sao ngay cả móng chân cũng phải làm?

Cô cũng đâu có mang dép lê lòi ngón để đi gặp nhà thiết kế nổi tiếng đâu! Nếu không phải cô phản kháng kịch liệt, không chừng ngay cả lông vùng Bikini cũng bắt cô wax mất.

Sau đó là màn lựa chọn quần áo, Y Lâm đem bộ đồ công sở của cô quăng qua một bên với vẻ khinh thường, rồi không biết từ đâu hô biến ra một đống váy đầm trông cực kỳ lộng lẫy ra và bắt cô thử từng chiếc, thử xong đồ công sợ lại thử lễ phục, thử xong lễ phục lai đến trang phục dành cho ngày thường, lúc anh ấy đem cả váy ngủ ra thì Thẩm Nhã Hinh cuối cùng cũng chịu không nổi mà phải chạy trốn, đùa gì chứ, ngay cả đồ ngủ mà cô cũng không có quyền được chọn sao?

Thẩm Nhã Hinh tin rằng áo ngủ không phải do Mạnh Dục Thành nhờ Y Lâm giúp, mà chỉ do anh chàng Y lâm này quá sung bái chủ nghĩa hoàn mỹ và cái tính thích thao túng người khác mà thôi, cô có ngốc cỡ nào đi nữa thì cũng có thể nhận ra được anh chàng nào đó rất hưởng thụ quá trình giúp cô phối đồ, hèn gì cậu ta lại làm nhà tạo mẫu!

Củng một quá trình, nhưng Văn Diệp Nhiên lại rất hưởng thụ, “ Người muốn đặt lịch hẹn với Y Lâm giành giựt đến bể đầu máu chãy cũng chưa chắc giành được chỗ, đương nhiên phải nắm lấy cơ hội rồi.” Lúc nói câu này thì anh ta đang mát xa mặt, vẻ mặt đầy ‘hạnh phúc’.

“ Người ăn ké thì ngoan ngoãn mà im lặng đi, nếu không tôi sẽ đem mấy cọng lông trên đầu anh cạo trọc đấy.” Y Lâm uy hiếp anh ta, sau đó thì vẻ mặt lại thay đổi một trăm tám chục độ mà nhìn Thẫm Nhã Hinh, “ Chị dâu tương lai, bộ quần áo này rất thích hợp với chị đó, mặc thử xem.” Người này có hai tính cách sao trời! Thực ra sau một vài tiếng đồng hồ thì Thẩm Nhã Hinh cũng miễn cưỡng thích nghi được với tốc độ thay đổi vẻ mặt của cậu ta, không còn kinh ngạc đến độ tròn mắt như ban đầu nữa, không phải cô khoa trương, mà quả thật là lúc Y Lâm hung dữ thì rất giống đại ca xã hội đen, còn lúc dịu dàng thì cứ như vửa mọc đôi cánh thiên thần vậy!

Cùng một quá trình, nhưng Văn Diệp Nhiên lại rất hưởng thụ, “Người muốn đặt được lịch hẹn với Y Lâm giành giựt đến bể đầu máu chảy cũng chưa chắc giành được chỗ, đương nhiên phải nắm lấy cơ hội rồi.” Lúc nói câu này thì anh ta đang mát xa mặt, vẻ mặt thì đầy ‘hạnh phúc’.

“Người ăn ké thì

ngoan ngoãn mà im lặng đi, nếu không tôi sẽ đem mấy cọng lông trên đầu anh cạo trọc đấy.” Y Lâm uy hiếp anh ta, sau đó thì vẻ mặt lại thay đổi một trăm tám chục độ mà nhìn Thẩm Nhã Hinh, “Chị dâu tương lai, bộ quần áo này rất thích hợp với chị đó, mặc thử xem.” Người này có hai tính cách sao trời!” thực ra sau một vài tiếng đồng hồ thì Thẩm Nhã Hinh cũng miễn cưỡng thích nghi được với tốc độ thay đổi vẻ mặt của cậu ta, không còn kinh ngạc đến độ trợn tròn mắt như ban đầu nữa, không phải cô khoa trương, mà quả thật là lúc Y Lâm hung dữ thì rất giống đại ca xã hội đen, còn lúc dịu dàng thì cứ như vừa mọc đôi cánh thiên thần vậy.

Thẩm Nhã Hinh chưa gặp qua nhà tạo mẫu nào cả, nên cô cũng không biết nên bình phẩm bím tóc màu tím của Y Lâm ra sao, nhưng về vẻ ngoài thật rất giống với Mạnh Dục Thành, vẫn là đôi mày kiếm đi với chiếc sóng mũi cao thẳng đó, nhưng cậu ấy trông có vẻ yêu mị hơn, còn Mạnh Dục Thành thì ngược lại.

Còn về Văn Diệp Nhiên thì… thuộc dạng người lúc nào cũng bị người trên đường làm cho lu mờ đi, không hề bắt mắt tí nào, nhưng trên người anh ấy có một loại khí chất rất đặc biệt, có thể khiến người ta quên đi sự tồn tại của anh ấy lúc nào không hay.

Mạnh Dục Thành từng nói, Văn Diệp Nhiên là một nhà trinh thám không ai biết đến, đặc thù nghề nghiệp của cậu ấy là nhất định không được để người ta chú ý đến.

Cái gì gọi là nhà trinh thám không ai biết đến? Khi cô hỏi họ, thì hai người này chỉ cười một cách thần bí chứ chịu trả lời cô, còn Y Lâm thì hình như cũng hiểu rõ yêu cầu không được để người khác chú ý đến của Văn Diệp Nhiên, giúp anh ấy làm một kiểu tóc cực kỳ khiêm tốn, khiêm tốn đến nỗi Thẩm Nhã Hinh cảm giác kiểu tóc mà Y Lâm làm cho Văn Diệp Nhiên nhìn cứ như được làm ở những tiệm cắt tóc lề đường vậy!

Lúc này đã hơn mười giờ tối rồi, Thẩm Nhã Hinh nhìn điện thoại của mình, cuộc điện thoại gần nhất của cô và Mạnh Dục Thành là lúc chín giờ mấy, anh ấy gọi điện đến nói với cô là anh ấy có việc cần giải quyết, kêu cô đợi một tí, xem tình trạng này thì chắc anh ấy phải họp đến nửa đêm mất rồi, anh ấy có ăn cơm tối chưa? Có lẽ cũng chỉ ăn đại một gói mì cho qua rồi thôi!

Vừa vặn gần đây có một tiệm bán bánh bao súp mà Mạnh Dục Thành khác thích, nên Thẩm Nhã Hinh quyết định đi mua một vài phần bánh bao súp về công ty cho anh, rồi sau đó tự về nhà sau, gần đây cô đã quen với việc đặt mọi sự chú ý lên người anh mất rồi, cảm thấy có chút vui vẻ nhưng cũng xen lẫn tí buồn rầu lo lắng, có lẽ càng hạnh phúc thì sẽ càng sợ mất đi chăng, chẳng phải người ta vẫn thường hay nói khoảnh khắc đẹp nhất của pháo hoa cũng chính là lúc nó suy tàn sao?

Không muốn cho Mạnh Dục Thành công khai quan hệ của hai người một phần cũng vì lý do này, cô sợ bản thân chẳng qua chỉ là đang mơ, khi tỉnh giấc thì cái gì cũng không còn nữa, anh là một người đàn ông tỏa sáng mà ai ai cũng ngưỡng mộ, còn cô chỉ là một cô gái con của một gia đình bình thường, cô biết anh không để ý những thứ đó, nhưng người nhà anh thì sao? Họ cũng không để ý và chịu chấp nhận một cô gái tầm thường như cô làm con dâu sao?

Thẩm Nhã Hinh chưa từng rơi vào tình cảnh lo được lo mất như thế, cô vốn là một người cực kỳ vui vẻ hoạt bát, nhưng sau khi gặp Mạnh Dục Thành thì cô lại bắt đầu lo lắng đủ điều, luôn lo lắng không biết anh có ăn cơm chưa, có bị đói do chỉ lo làm việc hay không, rồi lại lo lắng mọi thứ anh làm bị người ta hiểu lầm.

Cho đến khi nhân viên của cửa hàng bánh bao súp nghi hoặc quơ quơ tay trước mặt cô, cô mới hoàng hồn trở lại, ngượng ngùng nói vài tiếng xin lỗi rồi nhận lấy bánh bao súp đi ra khỏi tiệm.

Thẩm Nhã Hinh vốn định trực tiếp quay về công ty, nhưng khi đến ngã tư đường thì thấy một thân ảnh khá quen thuộc, Bạch Uyển Minh? Sao cô ấy lại ở đây? Thẩm NhãHinh nghi hoặc đi theo cô ấy.

Bạch Uyển Minh trông vẫn giống như lần gặp mặt lần trước vậy, mang một khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm nhưng lại vận bộ tây nam trang che lấp đi đường cong cơ thể, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn có những người qua đường tinh mắt phát hiện ra được khuôn mặt tinh tế của cô ấy và không nhịn được phải cảm thán, nhưng nhờ vào ánh đèn đường mà Thẩm Nhã Hinh có thể thấy được đôi mắt xinh đẹp của cô ấy mang đầy vẻ mệt mỏi.

Cô ấy sao thế? Nghe Văn Diệp Nhiên nói, cô ấy đang chạy ngược chạy xuôi để vay tiền, mong muốn gầy dựng lại một thương hiệu nhuộm vải bằng thủ công. Thẩm NhãHinh cảm thấy ý tưởng này không tồi, nhưng Văn Diệp Nhiên và Y La7m lại không cho là như thế.

Bạch Uyển Minh trông vẫn giống như lần gặp mặt trước vậy, mang một khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm nhưng lại vận bộ tây trang nam che lấp đi đường cong cơ thể, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn có những người qua đường tinh mắt phát hiện được khuôn mặt tinh tế của cô ấy và không nhịn được phải cảm thám, nhưng nhờ vào ánh đèn đường mà Thẩm Nhã Hinh có thể thấy được đôi mắt xinh đẹp của cô ấy mang đầy vẻ mệt mỏi.

Cô ấy sao thế? Nghe Văn Diệp Nhiên nói, cô ấy đang chạy xui chạy dọc để vay tiền, mong muốn gầy dựng lại một thương hiệu nhuộm vải bằng thủ công, Thẩm Nhã Hinh cảm thấy ý tưởng này không tồi, nhưng Văn Diệp Nhiên và Y Lâm lại không cho là như thế.

Y Lâm thậm chí còn nói với vẻ không hề khách khí: “Người phụ nữ đó quá không thực tế rồi, cả một ví dụ thực tế đầy máu me là Bạch thị ở đó thì ai mà lại ngu ngốc đến nỗi tự đâm đầu vào tường nữa cơ chứ?”

“Nhưng Dục Thành cũng có nói qua là muốn đẩy mạnh công nghệ nhuộm vải bằng thảo mộc cơ mà.” Thẩm Nhã Hinh ấm ức phản bác lại.

“Cách làm của anh trai tôi chẳng hề giống với cô ta đâu nhé, không có một nguồn thu nhập nhất định để chống đỡ mà muốn nuôi nấng một thương hiệu không ai biết đến! Mơ giữa ban ngày thì còn được.” Suy nghĩ kỹ lại thì thấy Y Lâm nói cũng đúng, Mạnh Dục Thành cũng đã từng nói qua anh ấy chỉ đang làm thử nghiệm với quy mô nhỏ, tạm thời sẽ không mở rộng phạm vi kinh doanh.

Haizz, những chuyện làm ăn trên thương trường cô quả thật chẳng thể hiểu nổi mà, cô chỉ muốn chắp vá lại quan

Hệ rạn nức giữa hai nhà Mạnh Dục Thành và Bạch Uyển Minh mà thôi, chỉ là lúc cô nói ý nghĩ ngày ra thì hai người đàn ông còn lại đều dùng ánh mắt dành cho thằng đần nhìn cô!

“ Chị bị đụng hỏng đầu óc rồi sao? Nói sự thật cho chị biết để chị hiểu rõ hơn về con người thật sự của anh trai mà thôi, có ai kêu chị đi làm người hòa giải đâu?” Y Lâm mắng cô.

Ngay cả người kéo cô xuống nước trước là Văn Diệp Nhiên cũng nói: “ Cho dủ Bạch Uyển Minh đáng thương thì cô cũng đừng tác hợp cho họ chứ trời?” Đây là lời mà người khởi xướng nên nói sao? Hơn nữa cô lúc nào thì muốn ‘tác hợp’ cho họ rồi chứ?

Được thôi, Bạch Uyển Minh là đại mỹ nữ, và có thể được xem là thanh mai trúc mã của Mạnh Dục Thành… nhưng cô quả thật không có cách đứng nhìn Mạnh Dục Thành giúp nhà họ Bạch nhiều như thế mà còn bị người thừa kế duy nhất của họ xem thành kẻ thù được.

Đèn xanh bật sáng, Thẩm Nhã Hinh cẩn thận né khỏi tầm nhìn của Bạch Uyển Minh, giữ một khoảng nhất định với cô ấy, Bạch Uyển Minh có vẻ như đang suy nghĩ gì đó, cứ một mực cúi đầu đi thẳng, không nhìn trái phải mà cũng chẳng dừng bước chân lại.

Có lẽ cô ấy cũng rất cực khổ, mất cả cha lẫn mẹ,rồi lại phải đối mặt với mọi khó khắn để chống chọi cho niềm tin của bản thân, có niềm tin không phải là sao, nhưng khi niềm tin của mình xảy ra vấn đề đối với thật tế thì lại khác, Mạnh Dục Thành lựa chọn thỏa hiệp, uyển chuyển chạy một vòng nhỏ để tránh khỏi va chạm, bởi nếu ngay cả hiện tại mà cũng không tồn tại được thì nói chi đến tương lai?

Đi theo bước chân của Bạch Uyển Minh, Thẩm Nhã Hinh cảm thấy quang cảnh xung quanh càng lúc càng quen thuộc, kỳ lạ, đây chẳng phải là con đường dẫn đến tòa nhà của công ty Khải Dương sao? Nhìn đồng hồ đeo tay mới phát hiện mình đã đi theo cô ấy hơn hai chục phút rồi, thật may là lúc nãy khi cô chạy khỏi nơi của Y Lâm đã chọn bộ đồ thoải mái cùng với đôi giày bệt, chứ nếu như mang đôi guốc cao thì ngày mai cô nhất định sẽ chết vì đau mất.

Bạch Uyển Minh dừng bước chân lại, ngước nhìn lên trên, Thẩm Nhã Hinh cũng nhìn theo tầm của cô ấy, tấm biển hiệu của Khải Dương sáng chói dưới ánh đèn, cô ấy quả nhiên là muốn đến Khải Dương mà, có lẽ cô ấy cũng cảm nhận được cách làm của mình không đúng nên mới muốn đến giảng hòa với Mạnh Dục Thành chăng? Thế tại sao cô ấy lại đứng ở đây mà không đi vào?

Thẩm Nhã Hinh núp sau thân cây, nhìn chằm chằm mọi hành động của cô ấy, trong lòng không ngừng thúc giục, mau đi vào đi,mau vào đi mà, nhưng tiếc rằng ông trời không nghe thấy tiếng lòng của cô, Bạch Uyển Minh xoay người, đi dọc theo con đường lúc nãy để trở về.

Thẩm Nhã Hinh thật muốn tức chết mà, cũng đã đi đến chỗ này rồi mà còn lựa chọn quay về sao? Thẩm Nhã Hinh quyết định bước ra kêu cô ấy lại: “ Đợi một chút!”

Bạch Uyển Minh bỗng nhiên bị chặn đường, lui lại một bước theo quán tình và nhăn mày hỏi: “ Có chuyện gì?” Tầm nhìn cảu cô ấy rơi vào những bánh bao súp trên tay Thẩm Nhã Hinh, thế là lắc đầu nói: “ Thật ngại quá, tôi không có hứng thú với bánh bao súp.”

Cái gì mà bánh bao súp. Thẩm Nhã Hinh đứng hình một chút mới chợt nhớ đến những phần bánh bao súp trên tay mình đang tỏa ra mùi hương thơm ngát, cô ấy nhầm tường cô là người sale túi bánh gạo súp rồi, Thẩm Nhã Hinh liền phẩy tay nói: “ Cô hiểu lầm rồi, tôi là thư ký của Mạnh Dục Thành, lần trước lúc ở phòng thí nghiệm chúng ta có gặp qua một lần.”

“ Thật ngại quá, tôi không quen biết ai tên Mạnh Dục Thành hết,” Bạch Uyển Minh nhất quyết không chịu thừa nhận.

“ Tôi biết cô chính là Bạch Uyển Minh, cô nghe tôi nói vài câu được không? Chỉ hai phút thôi.” Thẩm Nhã Hinh không ngờ Bạch Uyển Minh ngay cả cơ hội nói một câu cũng không cho cô, nên chỉ đành nhanh chóng bắt lấy cánh tay của cô ấy, rồi lại càm thấy có vẻ không thích hợp lắm, vả lại vẻ mặt của cô quả thật lạnh lùng đến nỗi đáng sợ.

“ Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú.” Bạch Uyển Minh tuôn cho cô một câu rồi dứt khoát rời khỏi.

“ Mạnh Dục Thành đã giữ mảnh đất ở Văn Tuyền rồi, nơi đó trong có vẻ cũ kỹ, có lẽ vẫn là hình dáng như năm xưa,” Không màng đến anh nhìn của người xung quanh, Thẩm Nhã Hinh cứ hét lên với tấm lưng của cô ầy, nếu Bạch Uyển Minh quả thật quan tâm đến Bạch thị, cô không tin những lời này không thể đã động đến cô ấy.

Bước chân của Bạch Uyển Minh quả nhiên dừng lại, lời của Thẩm Nhã Hinh khiến cô rất bất ngờ, cô khẽ nghiêng người nhìn Thẩm Nhã Hinh, chờ câu nói tiếp theo của cô, nhưng lại đúng lúc điện thoại của Thẩm Nhã Hinh vang lên, cô vội vàng lấy điện thoại ra nhấn tắt máy, khi ngẩng đầu lên thì Bạch Uyển Minh đã đi mất rồi.