Chương 6 – Con cáo họ Hạ

Khi bà mối quen Hạ Hà Tịch đã đặt cho gã họ Hạ nào đó một cái biệt danh hơi kỳ lạ – cáo già họ Hạ. Cáo, kẻ gian xảo, nham hiểm, cáo già, kẻ quỷ kế đa mưu.

Trước đây rất lâu lâu, Tô Tiểu Mộc đã ý thực được bản chất của con cáo già họ Hạ: nham hiểm, đen tối, xảo quyệt, nhưng lúc nào mặt cũng tỉnh bơ… con cáo già lại còn cải trang bằng hình tượng hào hoa, phong nhã, dịu dang, chính nhân quân tử không chê vào đâu được.

Cho nên, trên cơ sở hiểu rõ bản chất, bà mối sẽ tin con cáo già họ Hạ say thật sao? không cần biết người khác tin hay không, dù sao bà mối cũng không tin. Sau khi Châu tài nữ và hai ông anh họ đưa Hạ Hà Tịch vào phòng riêng nghỉ ngơi rồi ra ngoài tiếp đón mấy vị khách còn lại, chỉ để “Hạ Tiểu Vũ” ở lại phòng chăm sóc “anh trai ruột” của cô.

Nhưng hiển nhiên, em gái “Tiểu Vũ” chẳng thân thiết gì với “ông anh ruột” của mình. Trong căn phòng nhỏ, Tô Tiểu Mộc bắt chéo chân không chút hình tượng, vừa nhìn Hạ Hà Tịch cười hì hì,vừa thản nhiên cắn hạt dưa.

“Anh trai của em ơi, anh trai tốt ơi, mau dậy đi. Mọi người đi hết rồi, anh giả vờ say cho ai xem hả?”

Hạ Hà Tịch: “…”

Không ai trả lời.

Bà mối tự rót cho mình một tách trà, tiếp tục lải nhải: “Đừng đùa với em nữa, anh mà còn không dậy là em hắt nước sôi đấy.”

Hạ Hà Tịch: “…”

Vẫn không ai trả lời.

“Xong.” Tiểu Mộc phủi vỏ hạt dưa trên tay đi, đứng dậy, le lưỡi nói: “Anh thích giả vờ cứ giả vờ tiếp đi, em ra ngoài đi dạo đây.” Nói xong, bà mối bèn đi ra cửa, mở cửa ra rồi đóng “sầm” một tiếng, quay đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch. Ôi chao, ông anh họ Hạ chẳng thèm động lấy cái lông mi, độ khó của kỹ xảo này cũng hơi cao rồi phải không?

Thấy vậy bà mối tặc lưỡi, lẽ nào say thật? không phải chứ, không phải con cáo già họ Hạ hay đi xã giao bên ngoài sao? ăn cơm uống rượu với người ta phải là chuyện thường chứ, mà cũng chưa từng nghe nói anh ta uống say. Tiểu Mộc bĩu môi, chậm rãi thả bước tới cạnh giường nhướn cổ nhìn Hạ Hà Tịch, ấy thế mà trong chớp mắt thoáng ngẩn người ra.

Không thể không thừa nhận, Hạ Hà Tịch là một con… cáo rất đẹp trai. Bà mối vẫn còn nhớ khi mình bị vết thương trên chân hành hạ tới chết đi sống lại, cố mở mắt ra để kêu cứu thì thấy ngay gương mặt tuấn tú của Hạ Hà Tịch. Khuôn mặt Hạ Hà Tịch không có điểm nào đặc biệt tinh tế, nhưng những điểm bình thường mà cùng kết hợp trên gương mặt ấy lại hiện lên vẻ đẹp đẽ, thanh thoát, rât vừa vặn. thêm một chút thì chói, thiếu một chút thì nhạt.

Cộng thêm vẻ mặt lo lắng của Hạ Hà Tịch khi ấy, Tiểu Mộc mới an tâm nhắm mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên. Vì cô cảm nhận được cảm giác an toàn như ba ông anh mang lại cho cô… nhớ tới chuyện xảy ra hơn nửa năm trước, bà mối tự dưng đỏ mặt. xoa xoa gò má ửng đỏ, bà mối ôm ngực tự nhủ phải bình tĩnh, bình tĩnh. Nhưng vừa bĩnh tĩnh quay người lại nhìn con cáo kia, bà mối đã nhảy dựng lên hét to một tiếng, vì… gã họ Hạ đang mở mắt từ lúc nào, đang nhìn cô chăm chú.

Bà mối nhảy ra xa tới hơn hai mét, chân đụng vào ghế cũng không thấy đau, chỉ kinh ngạc nhìn Hạ Hà Tịch, lắp bắp: “Nhìn… nhìn… nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy gái đẹp bao giờ à?”

Hạ Hà Tịch cau mày, từ từ ngồi dậy, lấy tay đỡ trán, trông bộ dạng như đang rất khó chịu.