Chương 6 – Đàm tâm

Diệp Mộc nghĩ đến việc buổi tối phải đến gặp Trương Lâm nên đã lịch sự từ chối lời mời của Lê Cận Thần. Lê Cận Thần cũng không gặng hỏi gì thêm, chỉ cười dịu dàng, không nói nữa. Trước khi về, Diệp Mộc bước xuống xe, anh kéo cửa kính xuống, nói: “Nhớ nhé, em còn nợ anh một bữa tối đấy.”

Ánh mắt anh ấm áp khiến Diệp Mộc sớm đã không còn là một cô gái “ngô nghê”, vừa nhìn thấy, trái tim đã loạn nhịp. Nhưng Lê Cận Thần… không phù hợp lắm thì phải? Yêu người đứng đầu công ty, có lẽ đối với tiền đồ của cô thì hại nhiều hơn lợi. Huống hồ anh ấy lại là anh em cùng cha khác mẹ với Lê Diệm Thần, nếu Lê Diệm Thần biết được, chắc chắn sẽ cười nhạo cô.

Suy nghĩ mông lung, cô đã đi đến gần cổng khu nhà mà C&C sắp xếp cho các ca sĩ đang trong thời gian huấn luyện lúc nào không hay. Người bảo vệ xem xét kỹ lưỡng giấy tờ của cô, sau khi ghi chép đầy đủ mới để cô vào. Phụ trách cuộc sống riêng tư của các ca sĩ nên công tác an ninh ở đây khá nghiêm ngặt.

Thế nhưng người đang chễm chệ ngồi ở phòng khách trong phòng của Trương Lâm và Vương Hề Lâm lại là Dung Nham. Diệp Mộc giật mình: “Sao anh vào được đây?!” Dung Nham đặt tờ báo xuống, điệu bộ nai tơ chỉ về phía cánh cổng: “Thì tự đi vào thôi.” Trương Lâm đang ngồi trước bàn ăn, trừng trừng nhìn phần cơm trước mặt, khẽ bật cười.

Diệp Mộc nghĩ bụng, cũng đúng thôi, con người này thân thế phi phàm, có lẽ cả thành phố C chẳng có mấy chỗ anh ta không thể vào.

“Em không đồng ý ra ngoài ăn với anh là vì đợi Diệp Mộc sao?” Dung Nham cười hỏi Trương Lâm. Gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo của Trương Lâm khẽ ửng đỏ, cô đặt đôi đũa trong tay xuống, vênh mặt lên: “Ai thèm đợi chị ấy chứ? Là em nghĩ ra ngoài ăn sẽ phiền phức!”

Cái con bé này!

“Đừng có mà đánh trống lảng, bắt buộc phải ăn hết những thứ trong đĩa, mau cầm đũa lên!” Dung Nham chuyển chủ đề.

Diệp Mộc đặt khay bánh trứng xuống, hỏi Trương Lâm: “Cylin đâu? Đang trong phòng à?”

Trương Lâm sẵng giọng trả lời: “Ra ngoài rồi.”

“Thế để phần cho cô ấy vài cái được rồi, em ăn trước đi, chị vừa mua xong, vẫn còn nóng đấy!” Diệp Mộc cầm mấy cái bánh trứng lên, Trương Lâm miễn cưỡng cầm lấy, cho lên miệng vẻ không tự nhiên lắm, từ từ nhấm nháp, sau đó ăn rất ngon lành.

Vấn đề đau đầu nhất của Dung Nham chính là vấn đề ăn uống của cô bé này, nhìn cô thoăn thoắt cầm mấy chiếc bánh trứng ăn ngon lành, lòng anh nhẹ hẳn đi, nháy mắt về phía Diệp Mộc, ra ý tán thưởng. Diệp Mộc nhìn thấy, nhân lúc Trương Lâm không để ý, ra dấu bằng tay, ý nói một lúc nữa muốn nói chuyện riêng, Dung Nham gật gật đầu.

Trương Lâm ăn hết bốn chiếc bánh trứng, vẻ rất no nê, vui vẻ đứng dậy xoay xoay hông, rồi uống nước ừng ực. Dung Nham nhìn đồng hồ, nói có việc phải về trước.

Anh vừa bước ra khỏi cửa, Diệp Mộc liền cầm mấy tờ báo và cuốn tạp chí giải trí mới ra hôm nay, trên trang nhất đều là bài viết về vụ qua lại giữa Lâm Kinh Vũ và Diệp Mộc tại trường quay hôm trước. Diệp Mộc đẩy những thứ này đến trước mặt Trương Lâm, hỏi: “Em xem xong có cảm giác gì không?”

Trương Lâm mặc chiếc áo phông màu đen in hình hoạt hình rất dễ thương, chiếc quần soóc cùng đôi dép xỏ ngón, mái tóc dài thẳng mượt hất sau lưng, vài lọn tóc thướt tha trước ngực, khuôn mặt trẻ trung, xinh đẹp ẩn sau từng lọn tóc. “Chẳng có cảm giác gì cả”, cô vẫn giữ vẻ ngang ngược, bướng bỉnh ấy.