Chương 6 – Gặp nhau

Khi nhận được điện thoại của Giám đốc Lý, Lâm Nặc đang ở ký túc xá xem truyện tranh.

Đã vào tháng Mười một rồi, thời tiết bắt đầu lạnh, nhìn qua cửa sổ có thể trông thấy cây cối bên ngoài đang không ngừng lay động trước gió. Bởi thế tuy là giữa trưa nhưng chẳng ai muốn ra ngoài, tất cả đều trốn hai tiết lý luận buổi sáng chẳng mấy quan trọng, vui vẻ hí hửng ngồi chơi bên máy vi tính.

Gác điện thoại, Lâm Nặc im lặng trong hai giây mới tuyên bố, giọng bình thản: “Tớ trúng tuyển rồi!”.

Lý Mộng ngồi gần cô nhất là người phản ứng đầu tiên. Chỉ thấy đôi mắt to tròn đen láy của cô ấy sáng lên, tiếp đó thì áp sát lại gần, giọng kinh ngạc, dường như còn vui hơn cả Lâm Nặc nữa.

Thế nhưng Lâm Nặc phản ứng rất nhanh, quay đầu nhìn Hứa Tư Tư, còn cô ấy đang tỏ ra rất đỗi vui mừng, chẳng lộ chút buồn bã nào.

“Đừng nhìn tớ, cái này có gì lớn lao đâu chứ!” Cô bạn tính tình vốn phóng khoáng phẩy phẩy tay, như thể đã lường trước sự việc: “Tớ nói rồi, biểu hiện hôm đó của tớ thảm lắm, bọn họ mà tuyển tớ mới là lạ ấy chứ”.

Tuy nói thế, Lâm Nặc vẫn cảm thấy khó xử, dù gì mối quan hệ của hai người họ vẫn luôn tốt đẹp, huống hồ còn đi thi tuyển cùng nhau, kết quả cuối cùng lại không được như ý nguyện.

Hứa Tư Tư vẫn vô tư cười nói: “Mời cơm đi, mời cơm đi!”.

Mọi người rất thích thú với việc “cải thiện bữa ăn”, vừa nghe xong, liền hưởng ứng ngay.

Cuối cùng ông Lâm nói trong điện thoại rằng: “… Đi ăn chỗ nào ngon ngon vào, mang hóa đơn về rồi bố thanh toán cho!”.

“Cảm ơn bố, vậy thì con không khách sáo đâu nha!”, biết bố đang vui, Lâm Nặc đùa với ông.

Đầu dây bên kia trầm ngâm: “Bố cũng không mong con khách sáo đâu!”.

Lâm Nặc cười phá lên.

Do buổi trưa thời gian còn ít nên cô tổ chức ăn mừng vào buổi tối.

Hơn ba giờ chiều Lâm Nặc có hai tiết môn tự chọn, kỳ thi tốt nghiệp đã gần kề, cô phải cố gắng hết sức ở những môn ngoại khóa, hơn nữa giáo viên lại “nổi tiếng” nghiêm khắc, thế nên cô chẳng dám trốn học. Còn Từ Chỉ An đã đi làm gia sư hơn hai năm nay, hôm nay vừa đúng buổi cuối, từ nhà học trò tới ít nhất cũng mất hơn một tiếng đồng hồ ngồi xe. Những người còn lại trong ký túc xá ai cũng đều có bố trí xong xuôi đâu đấy cả. Tất cả mọi việc cứ như vấn vít vào nhau, thế nên mọi người chia ra mỗi người một việc, đúng sáu giờ tối hẹn gặp nhau tại nhà hàng Hồng Kông tầng tám trung tâm thương mại Chính Đại.

Sau buổi chiều đó, đến khi Lâm Nặc trấn tĩnh lại mới cảm thấy có chút khó hiểu.

Vốn dĩ cô cứ ngỡ chẳng cách gì chiến thắng nổi, nhưng lại may mắn được Tập đoàn Dung Giang tuyển chọn, hơn nữa cấp trên còn chính là Giám đốc nhân sự Lý, xem ra cũng là một người hòa nhã.

Lần đầu tiên cô tìm việc đã thuận lợi mỹ mãn thế này, sao có thể không khiến người ta phấn khởi chứ?

Khó khăn lắm mới kết thúc giờ tự học, Lâm Nặc khoác túi ra khỏi lớp, mới phát hiện trời mưa lâm thâm tự lúc nào.

Những bạn học xung quanh cùng kêu lên, hiển nhiên không ai ngờ rằng năm nay mưa thu lại nhiều như vậy, không ai mang theo ô nhưng cũng không muốn bị lỡ thời gian nên họ chỉ có thể đội mưa mà đi.

Lâm Nặc chẳng mấy để tâm, có lẽ do tâm trạng nên lúc này những giọt nước mưa mát lạnh lại cực kỳ đáng yêu. May là cổng trường chỉ cách lớp học vài trăm mét, cô lấy túi che đầu, chạy vội ra ngoài.