Chương 6: Hẻm núi lớn thời tiền sử

Nhân lúc trời chưa tối hẳn, Vương Uy trèo xuống hẻm núi, xuống đến tận nơi anh mới phát hiện dưới đó cây cối xanh tốt, thú rừng chạy nhảy giữa các lùm cây, trong hẻm không hề có dấu tích gió tuyết.

Vương Uy leo từ một thân cây mọc ngược bên vách đá sang một cây đa to đối diện. Lúc này trời đã tang tảng sáng, anh quan sát thấy cây đa này cành lá xòe rộng, những cành đa nằm ngang, vươn dài ra bốn phía, không thấy tận cùng. Thân cây to đến mấy thước, mấy chiếc ô tô cùng chạy trên đó cũng không vấn đề gì, cành lá rậm rì, Vương Uy nấp trong tán lá, không nhìn rõ được lối đi phía trước.

Lần đầu tiên anh trông thấy một cái cây to đến vậy, đi trên cành cây đến nửa dặm đường, anh mới tụt xuống đất. Dưới đáy thung lũng đầy cây bụi cùng đủ loại hoa thơm cỏ lạ, sói hoang, báo rừng ung dung dạo qua lùm cây, trông thấy người cũng chẳng hề phản ứng. Có lẽ cả nghìn năm nay chúng chưa từng thấy dấu tích con người, nên cũng chẳng còn địch ý nữa. Hơn nữa, trong hẻm núi này khí hậu ôn hòa, các giống động thực vật vô cùng phong phú, không thiếu thức ăn, nên những loài thú ăn thịt cũng không bị đói,

Năm xưa theo học ở đại học Yên Kinh, Vương Uy rất hứng thú với thuyết tiến hóa của các nước phương Tây, nếu không bị cuốn vào phong trào yêu nước thì anh đã sang Tây du học rồi.

Trong thung lũng sương mù dày đặc, sau khi xác định đấy không phải là chướng khí, Vương Uy liền đi theo hướng một cành đa lớn, tiến sâu vào hẻm núi. Tuyết từ trên núi tan ra chảy xuống thung lũng nên mặt đất luôn sũng nước, hình thành rất nhiều đầm lầy nước đọng, những đầm lầy này bị cây cỏ che khuất, nếu đi trong thung lũng không cẩn thận ngã xuống thì khó mà lên nổi.

Vào sâu bên trong Vương Uy mới biết, giống đa lớn này có ở khắp nơi, hơn nữa có cây chỉ thấy cành vươn dài vô biên, không thấy một chiếc lá, hệt như một cái bục gỗ khổng lồ. Càng nhìn Vương Uy càng ngạc nhiên, dù dốc hết trí tưởng tượng bản thân, anh cũng không sao đoán được đây rốt cuộc là một thế giới dưới lòng đất thế nào.

Qua khỏi khu vực đầy cây cối khổng lồ đan vào nhau chằng chịt, phía trước là một bãi cỏ rậm rạp, Vương Uy cẩn thận đưa chân ra dẫm thử, vừa dẫm xuống đã thấy bong bóng nước nổi lên. Đàm lầy ở đây vô cùng ẩm thấp, rất dễ bị bước hụt, mỗi khi bước hụt lại chẳng có gì bấu víu, đúng là một vùng đất nuốt người không chịu nhả xương.

Nhưng muốn băng qua bãi cỏ bát ngát không thấy bến bờ này thì chẳng còn đường nào khác cả, bất đắc dĩ, Vương Uy đành dùng dao rừng phạt cỏ trước mặt, cẩn trọng đi về phía trước.

Vừa đi được một quãng, anh chợt thấy bong bóng nước lục bục nổi lên dưới đám cỏ, trên thảm cỏ lộ ra một cái đầu đang từ từ chìm xuống. Vương Uy kinh hãi, vội dấn thêm mấy bước, tiến lại tóm cổ người kia cố sức lôi lên. Nhưng người chìm trong bùn rất nặng, Vương Uy phải có gắng lắm mới lôi lên được, tiếc rằng người này đã chết từ lâu.

Người này là một đội viên trong đội thám hiểm của lão Tôn, kiểm tra vết thương trên người anh ta, Vương Uy phát hiện ngực anh ta bị xé toang, trên ngực còn có một dấu hoa mai to bằn bàn tay trẻ con. Lồng ngực bị xé toạc hết sức tàn bạo, vết thương không theo quy tắc nào cả, có lẽ là do thú rừng gây nên. Nhưng điều khiến Vương Uy khó hiểu chính là, loại thú rừng nào lại biết ghi dấu ấn trên mình con mồi như thế?