Chương 6 – Ly hợp

– Hà… luật sư Hà sao? – Mỹ Đình ngạc nhiên nhìn người xuất hiện ở cửa – Luật sư Hà anh đang nằm viện cơ mà?

– Tôi vừa ra viện sáng nay, Mỹ Đình, lát nữa cô mang tài liệu về vụ án công ty ANAS sang phòng tôi nhé – Dĩ Thâm vừa đi vừa nói – Mấy ngày nay không có tình hình gì đặc biết chứ?

– Có! – Mỹ Đình vội giở cuốn sổ ghi chép thông báo những thông tin quan trọng, do dự một lát cô nói – Luật sư Hà, có một nữ phóng viên của tạp chí Tú sắc mấy lần gọi điện muốn phỏng vấn anh, cô ấy cũng đã đến đây một lần rồi. Cô ấy nói là bạn học cùng trường ngày xưa với anh, anh có gọi lại cho cô ấy không?

Nghe nhắc đến tạp chí Tú sắc mắt Dĩ Thâm sáng lên, nhưng lập tức trở lại bình thường:

– Không cần, lần sau nếu cô ta gọi đến thì từ chối luôn đi.

– Vâng – Mỹ Đình gật đầu.

Cuối cùng Dĩ Thâm đã trở về, anh ấy lại xử lý công việc nhanh gọn và dứt khoát.

Hướng Hằng từ viện kiểm sát trở về, đẩy cửa vào ngay phòng làm việc của Dĩ Thâm. Thấy Dĩ Thâm đang ngồi trước đống giấy tờ cao ngất, không biết nói thế nào.

– Tôi vừa nghe Mỹ Đình nói, nhưng vẫn chưa tin, cậu có thể giải thích chuyện này là thế nào không?

– Chuyện gì? – Dĩ Thâm vẫn không ngẩng lên, da mặt anh vẫn còn hơi tái nhưng thần sắc rất tốt.

– Đừng có đóng kịch với tôi, tôi nhớ ngày kia cậu mới được xuất viện cơ mà, sao bây giờ lại ngồi đây?

– Tôi ra viện sớm.

Hướng Hằng ôm đầu, mặc dù cũng là luật sư nhưng Hướng Hằng không thể không thừa nhận nói chuyện với luật sư không dễ chút nào, trả lời đấy nhưng cũng như không:

– Cậu định đùa với tính mạng hả? Văn phòng này không có cậu đâu đến nỗi đổ bể.

– Cũng chưa hẳn – Dĩ Thâm giơ tập tài liệu trong tay – Tôi còn nhớ, về mặt này cả cậu và cậu Viêm đều không thành thạo cho lắm.

Hướng Hằng hừ một tiếng:

– Chúng tôi có bất tài cũng không gục ngã trong phiên tòa.

– Hướng Hằng! – Dĩ Thâm dựa lưng vào thành ghế nhìn Hướng Hằng vẻ bất lực – Tôi không hề có ý định đùa với tính mạng mình đâu.

– Lúc bình thường cậu không… – Hướng Hằng nhìn Dĩ Thâm, hỏi thẳng – Cô ấy đi rồi đúng không?

Mặt Dĩ Thâm sa sầm, anh hỏi lại:

– Cậu đi tìm cô ấy phải không?

Hướng Hằng gật đầu, nhìn mặt Dĩ Thâm thở dài:

– Xem ra tôi đã bò lành chữa thành bò què rồi.

– Không, tôi phải cảm ơn cậu – Dĩ Thâm lạnh nhạt nói – Nếu cô ấy không giáng cho tôi một đòn chí mạng thì tôi chưa hoàn toàn tỉnh ngộ.

– Cậu… – Hướng Hằng mở miệng định nói rồi thôi.

– Cậu yên tâm! – Dĩ Thâm nhìn người đồng nghiệp thái độ rất bình tĩnh – Tôi và cô ấy hoàn toàn kết thúc. Không, phải nói thế này, sự tự nguyện của tôi đã hoàn toàn kết thúc.

***

Mười một giờ đêm, Dĩ Thâm cho xe vào gara, đi vào cầu thang máy, đầu óc vẫn nghĩ tới cuộc đàm phán ngày hôm sau. Thời gian này hầu như anh không về nhà trước mười giờ đêm, cùng một lúc anh thụ lý mấy vụ án, bận tối mắt. Hướng Hằng đã chán khuyên can, Viêm thì cười khì khì tính con số thu nhập của văn phòng trong quí này tăng được bao nhiêu, còn nói thêm là sẽ chuẩn bị một cỗ quan tài thật tốt cho Dĩ Thâm.

Thực ra Dĩ Thâm cũng vô cùng mệt mỏi, nhưng anh cần sự bận rộn như vậy.

Thang máy dừng lại ở tầng mười hai. Dĩ Thâm bước ra, vừa móc chìa khóa chuẩn bị mở cửa. Tay anh bỗng khựng lại khi nhìn thấy người ngồi trước cửa nhà mình.