Chương 6: Ngày Thứ Sáu

Ngày hôm nay có lẽ là ngày tươi sáng nhất trong một tuần đen tối của gia đình tôi. An An gọi điện nói bà nội bên kia đã tỉnh rồi. Bình Bình đang lưu diễn ở Indo cũng đã có lịch quay trở về. Nhưng điều khiến tôi vô cùng kích động là khi nhận được điện thoại của anh cả. Có người liên lạc báo cách đây hai hôm đã nhìn thấy ba tôi. Tôi bật loa ngoài cho mẹ nghe. Nghe anh cả nói liên hồi, tôi thấy buồn cười, tới tận giờ tôi mới biết ông anh trai tài hoa – băng giá – lạnh lùng của mình hóa ra lại lắm mồm thế. Mẹ đương nhiên không đáp lời, ấy vậy mà ổng có thể tám chuyện tới gần một tiếng.Lúc ngồi nghe anh cả lải nhải, mắt tôi lơ đãng nhìn vào màn hình monitoring* hiển thị chức năng sống. Cả tuần nay cứ rảnh là tôi lại nhìn chằm chằm vào đó, nên biết huyết áp của mẹ sau phẫu thuật luôn là 100/60-70 mmHg, mạch đập chỉ xung quanh con số 50, chỉ khi nào mẹ rơi vào tình trạng cấp cứu tôi mới thấy hai chỉ số này thay đổi. Nhưng bây giờ khi nghe anh cả nói thì hai chỉ số này đều tăng thêm 10 nhịp mà máy móc không hề báo tín hiệu cấp cứu. Tôi hỏi anh cả. Anh trầm ngâm một lát rồi nói:

*Monitoring: máy theo dõi các chức năng sống như mạch, nhiệt độ, huyết áp, điện tim đồ của bệnh nhân.

– Vì mẹ đang nghe chúng ta nói mà.

Tôi nghe rõ trong giọng của anh có ý cười.

Ngày thứ bảy

Buổi sáng hai chị điều dưỡng đẩy xe tới giường mẹ. Tới giờ chăm sóc rồi. Tôi lấy ngón tay chọc chọc vào vai mẹ.

– Mẹ, mẹ ghét bị người ta đụng chạm vào cơ thể lắm mà, giờ sắp bị lột sạch đồ, người chỗ nào cũng bị rờ tới rờ lui…

Hai chị điều dưỡng nghe vậy thì cười lăn. Tôi khịt khịt mũi, cố không cười và tỏ vẻ nghiêm túc nói:

– Con trai cố gắng giữ lại chút tự tôn cho mẹ, con ra ngoài đây nhé.

Buổi chiều, tôi tìm thấy trong điện thoại của mẹ một cuốn tiểu thuyết được đánh dấu trang. Nó được đánh dấu cách đây bảy ngày, vậy chắc mẹ đang đọc dở rồi. Tôi hí hửng ra mặt, vì anh cả gọi về nói có thể đọc sách cho mẹ nghe nhưng tôi quả thực chẳng biết phải đọc sách gì nữa.

Phòng chỉ có tôi với mẹ, tôi cao giọng đọc tiếp từ phần đánh dấu:

“Chúng tôi cứ ngồi như thế mãi. Cuối cùng, khi tôi đã cạn nước mắt, Christian đứng lên, ôm tôi và bế tôi đặt vào giường của anh. Một lúc sau, anh nằm bên cạnh tôi trong bóng tối. Anh kéo tôi vào vòng tay, ôm tôi thật chặt, rốt cuộc tôi cũng chìm vào một giấc ngủ tối tăm và hỗn loạn.”

“Christian đang rúc vào cổ tôi khi tôi dần thức giấc.

Chào buổi sáng, em yêu, anh thì thầm và nhấm nháp tai tôi. Mắt tôi run rẩy mở ra rồi đóng lại ngay lập tức. Ánh sáng rực rỡ buổi ban mai tràn ngập căn phòng, và tay anh đang nhẹ nhàng vuốt ve ** tôi, nhẹ nhàng trêu chọc tôi. Lần tay xuống dưới, anh túm lấy hông tôi trong lúc nằm đằng sau, ôm tôi thật chặt…”

Đọc đến đây tôi xanh mặt lại, đứng bật dậy và vứt bẹp cái điện thoại xuống giường gào lên:

– Mẹ đọc cái quái gì thế hả? 50 sắc thái hóa ra là truyện… truyện… – Cuối cùng tôi cũng không bật ra được từ “khiêu dâm” vì nhìn thấy chị hộ lý đang quay về phòng.

Tôi lẩm bẩm:

– Mẹ ôi, con không ngờ, ba mà biết…

Bất chợt tôi nhìn thấy bảng thông báo huyết áp và tim mẹ đột nhiên tăng. Tôi vội vàng vừa xia tay vừa nói:

– Trời biết, đất biết, mẹ biết, con biết, ba tuyệt đối sẽ không biết…

Khi tôi lặp lại câu thần chú này đến lần thứ ba thì thấy huyết áp và nhịp tim của mẹ trở về bình thường. Hú vía, tí nữa thì bác sĩ cả khoa lại tập trung ở đây, lúc đó tôi không thể nói với họ là tình trạng mẹ chuyển biến vì tôi dọa sẽ mách bố tôi là mẹ tôi đọc truyện khiêu dâm được.