Chương 6 – Nhược điểm dịu dàng

“Anh hai ~” Để bảo vệ chính bản thân mình miễn chịu đau khổ, cô trong nguy hiểm phải vì bản thân mình trước, nịnh nọt quay đầu, cười đến tươi vui rạng rỡ, không biết trong lòng đã sớm như bão táp thổi quét qua bầu trời, âm trầm vô cùng. Cô tự nói cho chính mình, không thể sợ hãi, việc cấp bách là trấn an thiệt tốt ông anh trai mặt mũi đương đen kịt kia, miễn cho mình khó bảo toàn được cái mạng nhỏ bé này.

“Em chỉ được làm trò!” Chọc giận anh, rồi chỉ biêt trưng khuôn mặt tươi cười đến lấy lòng anh, anh là không có tiền đồ như vậy sao, chỉ tùy tiện một khuôn mặt rạng rỡ của cô nhỏ này là có thể khiến anh thỏa hiệp?

“Anh hai, sao anh lại ở trong này nha? Anh không phải đi ăn cơm rồi hay sao?” Cô cười khanh khách kề sát người anh, quyết định vì tranh thủ cơ hội cho mạng sống của chính mình trước, tạm thời quên đáp ứng chuyện của Chung Thi Âm.

Anh nhấc khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, cho dù là mê dược, anh cũng muốn tăng cường sức chống cự, miễn cho cô nàng mỗi lần đều dùng chiêu này, muốn cho anh với nàng không có biện pháp gì, cô phải làm tốt chuyện của mình đã!

“Em thấy thế nào?” Anh ngân nga hỏi lại, ngầm thông báo vô cùng rõ ràng cho cô biết, đừng giả ngu với anh, nhất cử nhất động của cô đều trong tầm mắt anh cả, muốn bỏ anh qua một bên, nghĩ cũng đừng nghĩ!

“Em biết em sai rồi mà…” Cô nhanh chóng mở miệng, biết không tránh được một chút mắng mỏ đầy bi ai, trước phải giả đò đáng thương, tranh thủ tốt đồng tình nha.

Con nhóc con này! Không có việc gì thì đi chọc anh đau lòng, còn dám nghĩ anh đối với cô không dám phát hỏa!

Bạch Nhật Huyên nhìn không tới anh có ý tứ mềm lòng, thật vừa vặn, dù sao chính mình cũng đáp ứng với Chung Thi Âm bảo trì khoảng cách với anh rồi, anh mà mắng cô á, còn không bằng tránh xa một chút, đỡ phải bị thương vô cùng thê thảm. Cô lạnh run nhìn anh, giống như một cô tỳ nữ bé nhỏ bị làm cho sợ hãi, buông cánh tay anh ra, đáng thương vô cùng lui ra ngoài mấy bước, cúi đầu, chờ anh nổi trận lôi đình trên cái đầu nhỏ của mình.

“Em làm gì, lại đây!” Tim anh đập nhanh nhìn cô đáng thương vô cùng mà rời xa mình, chọc giận anh xong đã nghĩ muốn chạy, cô cho rằng anh là cái gì, có thể tùy tiện dể cô rời đi, anh làm gì mà phí sức, hoảng hốt chạy đi tìm cô hả!

“Nhưng mà…” Cô kiên quyết lắc đầu, tuy rằng không nắm chắc phần thắng, nhưng vẫn quật cường cảm giác lừng lẫy thấy chết không sờn, cùng anh cách mấy thước mà giằng co.

Cô bất đắc dĩ chớ bộ, anh giỏi thì qua đi! Anh chịu không nổi khi cô bất hòa cùng anh, nâng bước hướng tới cô, ai biết cô thế nhưng còn dám chạy đi!

Anh âm trầm đứng nguyên tại chỗ, trừng mắt. Cô không biết sống chết, biểu tình cứng đầu. Anh hung tợn mệnh lệnh, “Bạch Nhật Huyên, em lại đây cho anh!” Nếu cô còn dám chạy đi, anh sẽ dùng dây trói lại, cũng sẽ làm cho cô và chính mình như hình với bóng!

“Sao mà mang cả danh họ ra gọi em!!” Cô chỉ là bất đắc dĩ chớ bộ. Mà anh cho tới bây giờ đều dịu dàng gọi cô là ‘Huyên Huyên’, hiện tại đã tức đến rống họ tên đầy đủ của cô, cô nếu đi qua đó còn có thể giữ được mạng sống sao? Không thể mạo hiểm, cô muốn quý trọng sinh mệnh nha~

“Không cần phải chọc anh!!” Anh sử dụng tính nhẫn nại cuối cùng, trước khi anh nổi lên cơn thú tính, phải cảnh cáo cô tốt nhất là tự mình ngoan ngoãn bước lại đây. Còn nếu anh mà thu thập được cô lại rồi, tuyệt đối tận tình kỹ lương mà chà đạp cô, sau đó làm cho cô không dám rời anh nửa bước!