Chương 6 – Nước mắt mặn như thế nào và ký ức thì ngọt ngào ra sao?

Kiều Mẫn Hàng sau đó có gọi điện thoại cho Diệp Tri Ngã rất nhiều lần, nhưng Diệp Tri Ngã đều ậm ừ từ chối khéo các lời mời của cô. Thế nhưng không biết là do ngây thơ chân thật hay là vì cảm thấy quá cô đơn buồn bã nên lần nào gọi điện cho Diệp Tri Ngã cũng đều không nhận ra hàm ý lời nói của cô trong điện thoại, khiến cho Diệp Tri Ngã không biết nên làm thế nào được nữa, nghĩ đi nghĩ lại, cách tốt nhất có thể làm được lúc này là thay đổi một số di động mới.

Khi Diệp Tri Ngã bắt đầu nghĩ đến việc có thật sự phải rời xa thành phố Ninh Huy này, bỏ lại công việc tốt đẹp tại đây, mỗi lần nghĩ đến điều này là cô lại có cảm giác tiếc nuối vô cùng. Thế nhưng cô hiểu rất rõ bản thân mình rằng, nếu như Phí Văn Kiệt thật sự muốn bắt cô rời khỏi nơi đây thì cô sẽ ngay lập tức khăn gói sắp xếp đồ đạc rời xa thành phố này luôn. Cách đây năm năm, cái ngày mà cô nhẫn tâm từ chối lời thỉnh cầu tự đáy lòng của Phí Văn Kiệt dành cho cô là cô đã biết rõ rằng, bất luận đứng trên góc độ luật pháp hay là xét về mặt đạo đức thì cô đều đáng bị kết tội, đáng để bị xử tù vô thời hạn. Cả đời này không còn bất cứ một cơ hội nào để có tư cách được đứng trước mặt Phí Văn Kiệt nữa rồi.

Cho nên cô nhủ lòng mình rằng nên ngoan ngoãn biết điều mà tránh xa Phí Văn Kiệt. Không quan tâm là những người mang họ Phí, mang họ Kiều hay là mang họ gì đi chăng nữa, chỉ cần có liên quan dù chỉ là một chút quan hệ gì đó với Phí Văn Kiệt thì cô cũng bắt buộc phải tránh ra xa. Cho nên sau này nếu có u Dương Dương đi dạo phố mua đồ với cùng với mình nữa thì dù u Dương Dương có thuyết phục bằng cách nào, cô cũng nhất quyết không bao giờ đến cửa tiệm thời trang của cô tiểu thư Tôn Gia Linh kia nữa, thậm chí đến cả tầng ba của tòa nhà mua sắm đó cô cũng không hề đặt chân lên đó nữa, giục giã hối thúc u Dương Dương đi ra đến một tòa nhà mua sắm khác.

u Dương Dương cảm thấy vạn phần khó hiểu: “Chị sao lại thế, chúng ta chỉ vào trong đó xem mà thôi, biết đâu lại có giảm giá gì đó thì sao, chị ngốc quá!”

“Nợ người ta cái tình rồi đừng có làm phiền người ta lần nữa mà xấu hổ, hơn nữa chị cũng đâu có quen biết gì cô ấy”. Diệp Tri Ngã ngó nghiêng trước sau, dừng lại trước một bộ quần áo, việc đầu tiên là cô giơ mác áo lên xem giá tiền, rồi quyết định bước đi nơi khác không chút do dự.

“Kiệt sỉ trời cho, ky bo trời giữ à!”u Dương Dương lẩm bẩm nói với Diệp Tri Ngã, “À đúng rồi, chị có nghe nói đến chuyện này không, đám cưới giữa Kiều Thận Ngôn và Tôn Gia Linh đã được đặt xong rồi đấy nhé.Em nghe nói nội trong năm nay hai người đó sẽ tiến hành hôn lễ đấy chị”.

Diệp Tri Ngã nheo nheo mắt không động đậy: “Liên quan gì đến chị cơ chứ, anh ta mà có kết hôn thì chị cũng chẳng đến lượt được mời đi dự đâu. Mà nếu có mời chị đến dự đám cưới thật thì chị cũng mừng một phong bao đựng ba trăm vào trong đó thôi, và tất nhiên sẽ gắng sức ăn ít nhất không dưới sáu trăm mới về”.

“Chỉ biết ăn có sáu trăm thôi sao? Chị đúng là tương lai xán lạn quá đấy!”, u Dương Dương cong môi đáp lại, “Nhưng mà anh trai kết hôn rồi thì lại đến lượt chuẩn bị cô em gái kết hôn tiếp chứ. Em xem cô tiểu thư Kiều Mẫn Hàng đối với chị rất nhiệt tình thiện cảm, cô ấy mà kết hôn thì có thể thế nào cũng phải mời chị đến dự đó”.