Chương 6: Ra đi

Trần phủ bắt đầu bận bịu, mười mấy nô bộc ở lại, bắt đầu chất gạo và vải vóc đồ vật không còn nhiều lắm lên xe ngựa.

Trần Dung đã tán bớt gia tài, số tài vật còn lại, chỉ cần dùng mười chiếc xe ngựa, trong đó ba chiếc dùng để chứa gạo, lương thực và các tạp vật, một chiếc là chứa quần áo đồ vật của nàng, sáu xe ngựa còn lại, đều là dùng để chứa thẻ tre sách cuộn.

Kiếp trước, Trần Dung chỉ dùng một xe ngựa chở sách vở, mà đây chỉ là số sách vở có chứa vàng lá, còn lại đều chở các thứ khác. Sau khi trở lại phía nam mười mấy năm, trên lưng nàng luôn phải vác thanh danh là kẻ tục, nhóm kẻ sĩ khiển trách nàng, nói nàng thà rằng nhồi trang sức ăn mặc ở trong xe ngựa, cũng không nguyện ý mang theo sách vở cực kỳ trân quý.

Tại thời đại này, trong không khí đều tràn ngập ‘thanh nghị tao nhã’, thanh danh kẻ tục hoàn toàn có thể phá huỷ tiền đồ của một cô nương trong sĩ tộc. Từ đó về sau, cho dù nàng dùng hết tâm cơ, hao hết thủ đoạn, cũng không có biện pháp vãn hồi thanh danh đã bị phá hủy.

Muộn rồi.

Một đêm này, đại môn đóng chặt, Trần phủ thay phiên thủ vệ, từ đầu đến cuối đều thực im lặng, vẫn đều không có khách nhân ngoài ý muốn tới chơi. Nghĩ đến cũng đúng, ban ngày khi Trần Dung tán bớt gia tài, hành vi này đã truyền khắp Bình thành. Người nào làm đạo tặc có mắt mà lại mạo hiểm phiêu lưu đến cướp bóc loại cá nhỏ tôm tép này chứ?

Ngày hôm sau đảo mắt đã tới.

Sáng sớm, Vương phủ liền phái phó dịch tiến đến, thông tri người trong Trần phủ trực tiếp đi trước đến cửa thành phía nam để tập trung.

Lúc này, Trần gia đã sửa sang hành lý xong, Trần Dung ngồi trên xe ngựa, chậm rãi hướng tới chỗ hẹn.

Trên ngã tư đường, nơi nơi đều là xe ngựa, trong khung cảnh ồn ào nhốn nháo, tất cả mọi người đều đến cửa thành phía nam.

Khi xe ngựa của Trần Dung chạy trên đường, thỉnh thoảng có người nhìn về phía nàng, mơ hồ còn có thể nghe thấy giọng nói nghị luận không dứt bên tai: “Nàng là Trần Thị A Dung đó.”

“Đúng là một tiểu mỹ nhân.”

“Nghe nói hôm qua nàng đã chia bớt gia tài cho phó dịch và tỳ nữ trong phủ, huynh xem đoàn xe của nàng, cả Trần phủ to như vậy, mà chỉ có hơn mười chiếc xe ngựa, tin tức đó quả nhiên là thật.”

“Tất nhiên là thật rồi, Vương gia Thất lang thần tiên cũng tự đến bái phỏng mà.”

“Lúc nguy nan gặp người có tâm, nghe nói Trần Thị A Dung vẫn còn rất nhỏ tuổi, nhưng trong lúc rối ren này còn có cử chỉ trọng nghĩa khinh tài, thật là hiếm có, thật là hiếm có.”

Trong tiếng nghị luận liên tiếp, Trần Dung mỉm cười, chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Chỉ chốc lát, Trần Dung liền tới cửa thành phía nam. Vừa đến nơi, nàng đã thấy được đoàn xe của Vương gia, liếc mắt một cái nhìn lại, từ đầu đến cuối cửa thành, đều là cờ xí của Vương phủ. Quả nhiên thanh thế rất lớn.

Xe ngựa của Trần Dung vừa đến gần, có một nam tử tầm hai mươi tuổi giục ngựa tới, cao giọng hỏi: “Là Trần Thị A Dung sao?”

Một ngày hôm đó, thanh danh của Trần Thị A Dung vang vọng khắp Bình thành. Nếu là lúc trước, nam tử kia sẽ chỉ biết gọi là ‘Trần thị’ mà thôi.

Trần Dung vén rèm xe lên một góc, thanh thúy đáp: “Đúng. Thiếp là Trần Dung.”

Nam tử kia mặc quần áo màu tím, ngũ quan đoan trang tuấn tú, nghe vậy hắn ha ha cười nói: “Quả nhiên là mỹ nhân. Trần phủ các nàng ít người, vẫn nên gia nhập vào đội ngũ này đi, như vậy sẽ an toàn hơn một chút.”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh mỹ của Trần Dung lộ ra một chút cảm kích, nàng ngồi trong xe ngựa hướng tới nam tử kia thi lễ, nói: “Đa tạ Ngũ lang.”

Ánh mắt Vương Ngũ lang sáng ngời nhìn Trần Dung, lắc đầu nói: “Thất lang nói qua tuy Trần thị A Dung là nữ tử, nhưng tính tình lại sơ lãng. Thật không ngờ A Dung ở trước mặt ta lại đa lễ như thế.” Hắn nói tới đây, liên tục lắc đầu, giống như có vẻ thất vọng.

Trần Dung mím môi cười, thầm nghĩ: Ngươi cũng không phải là Vương gia Thất lang. Nếu ở trước mặt ngươi mà cấp bậc lễ nghĩa không đủ, sẽ bị chuốc phiền toái mà!

Dưới sự dẫn đường của Vương Ngũ lang, xe ngựa của Trần gia gia nhập vào trong đội ngũ. Xe ngựa của Vương phủ nhiều như thế, cố gắng nhìn ngắm cũng không thấy giới hạn. So sánh với bọn họ, Trần phủ rất không có uy thế.

Một đường đi qua, Trần Dung nghe thấy người trong Vương phủ thấp giọng nghị luận, theo lời của bọn họ mới biết được, lúc này đây số gia tộc nhỏ muốn cùng Vương phủ đồng hành đếm không hết, có rất nhiều gia tộc thậm chí dâng lên vật phẩm so với san hô Trần Dung lấy ra kia còn trân quý hơn, nhưng đều bị Vương phủ cự tuyệt toàn bộ.

Xe ngựa của Trần phủ vừa vào đội, đoàn xe liền xuất phát, vó ngựa tung bay cát bụi cuồn cuộn nổi lên, dần dần che khuất tầm mắt của mọi người.

Trần Dung quay đầu nhìn tường thành của Bình thành càng lùi càng xa. Ở trong trí nhớ của nàng, một tháng sau quân Hồ tấn công thành này, cướp bóc những người ở trong thành chưa từng rời đi không còn sót lại chút gì, dùng đuốc thiêu đốt tiểu Giang Nam phồn hoa này biến thành tro tàn.

Kiếp trước, nàng đã sống mười lăm năm ở Bình thành, nó đã trở thành cái tên trong trí nhớ của nàng. Chỉ có đêm khuya nằm mơ, nàng mới thấy sân viện quen thuộc, những gương mặt quen thuộc.

Suy tư, Trần Dung khẽ thở dài một hơi.

Đột nhiên, tiếng cười của Vương Ngũ lang truyền đến: “Vì sao A dung lại than thở?”

Trần Dung thấp giọng trả lời: “Nghĩ đến không hẹn gặp lại, trong lòng khó chịu.”

Vương Ngũ lang trở nên trầm mặc.

Sau khi đội ngũ đi được hai canh giờ, làm hết lễ tiết của chủ nhân, Vương Ngũ lang liền cáo từ rời đi, về tới đội ngũ phía trước.

Kế tiếp, Trần Dung nhắm mắt dưỡng thần. Từ rất xa, tiếng cười của nhóm nữ lang của Vương gia đi ở hàng đầu không ngừng truyền đến. Các cô nương xưa nay được nuôi dưỡng ở khuê phòng, làm sao đã từng được xuất môn xa nhà? Tuy rằng hiện giờ là chạy nạn, nhưng trong lòng các nàng vẫn cảm thấy mới mẻ hơn bao giờ hết.

Khi đi tới giữa trưa, mọi người bắt đầu dùng cơm.

Ngồi ở trong xe ngựa, Trần Dung nhìn Vương phủ trải trên cỏ một hàng tháp dài, âm thầm lắc đầu.

Trên các tháp, rượu thịt tỏa hương. Nàng chú ý tới, người trong Vương phủ, trước mặt mỗi một nữ lang và lang quân đều xếp bốn tháp. Trên mỗi tháp lại bày đầy đồ ăn.

Nàng biết, người nhà như thế, ăn không hết đồ ăn nhất định sẽ ném đi.

Nghĩ nghĩ, Trần Dung nói với Thượng tẩu đang làm phu xe: “Lão Thượng, tiến lên chút đi.”

“Vâng.”

Xe ngựa của Trần Dung vừa xuất hiện trước mắt mọi người trong Vương phủ đang dùng cơm, thì ngay lập tức có mấy chục ánh mắt bắn về phía nàng. Từ rất xa, Vương Ngũ lang đứng lên, hắn giơ chén rượu trong tay hướng tới Trần Dung, cười nói: “A Dung đến đây sao? Vậy thì, cùng ngồi ăn ở trên tháp này đi.”

Trần Dung lắc đầu, hướng hắn đáp lễ, sau đó nàng bảo Thượng tẩu vội vàng điều khiển xe ngựa đi tới chỗ của tộc trưởng Vương Trác của Vương phủ.

Ánh mắt Trần Dung thoáng nhìn, không thấy Vương Thất lang, liền vội vàng thu hồi tầm mắt.

Nàng đi xuống xe ngựa, làm lễ với Vương Trác đang dùng cơm, thanh thúy nói: “Gặp qua Vương công.”

Vương Trác kinh ngạc nhìn nàng, trên gương mặt tròn tròn lộ ra tươi cười hiền lành: “Vì sao A Dung đến đây?”

Trần Dung lại cúi người, nói: “Tiểu nữ tử có lời muốn nói.”

“Xin mời.”

“Chuyến đi đến phía nam này, ngoại trừ sĩ tộc giống như chúng ta ra, còn có phần lớn thứ dân bình thường khác. A Dung nghĩ rằng, cho dù thứ dân vơ vét mọi gia tài, có thể mang theo, cũng chỉ là đồ ăn đủ dùng mười ngày nửa tháng thôi.”

Thời điểm mọi người trong Vương phủ đang dùng cơm, nàng đột nhiên tiến đến, chậm rãi mà nói như thế, trong khoảng thời gian ngắn, nữ lang đệ tử trong Vương phủ đều nhíu mày: Có gì mà phải nói vào lúc đang ăn uống, trong lúc người ta đang dùng cơm mà Trần Thị A Dung lại đến đây, đã là thất lễ rồi. Vậy mà, nàng còn đàm luận về đám thứ dân thô lậu dơ bẩn gì đó, thật sự là không hề nể mặt. Cũng không biết ánh mắt của Thất lang thế nào, sao lại khen không dứt miệng với nữ tử này chứ?

Mọi người trong Vương gia đều nhìn với ánh mắt bất mãn, Trần Dung nhận thấy được hết. Nàng lại chỉ mỉm cười, tiếp tục chậm rãi mà nói: “Có câu: Áo cơm no nê trước mới biết vinh nhục. A Dung nghĩ rằng, sau khi đám thứ dân dùng hết đồ ăn của mình, chỉ sợ sẽ bởi vì đói khát mà bí quá hoá liều.”

Ánh mắt Trần Dung quét về phía dãy tháp đựng đồ ăn xếp thành hàng dài kia: “Một hai lưu dân hẳn Vương công sẽ không sợ, nếu là mấy trăm mấy ngàn thì sao? A Dung nghĩ rằng, ở trong thời điểm như thế này, ẩm thực có thể đơn giản hơn một chút.”

Dứt lời, nàng lại hướng tới Vương Trác trong suốt thi lễ, khẽ quát một tiếng, bảo Thượng tẩu đánh xe ngựa rời đi.

Xe ngựa vừa mới quay đầu, Trần Dung nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng bật cười khinh thường: “Trần Thị A Dung này thật sự là cẩn thận quá mức rồi. Chính nàng ta sợ hãi đám thứ dân, tán bớt gia tài còn không tính, vậy mà còn dám chỉ trỏ khuyên can chúng ta. Hừ.”