Chương 6: Thời gian như nước chảy

Một trăm năm thứ nhất

Loài mèo trời sinh trí nhớ kém, tôi quyết định quên chủ nhân, sau khi vứt bỏ những phiền muộn, hàng ngày tôi đều vui đùa khắp nơi trên núi. Cưỡi hổ, bắt chấy cho gấu, bắt chim trên trời, bắt chuột trong rừng.

Theo thời gian cũng có các yêu quái đến cửa tìm tôi khiêu chiến hoặc cầuhôn, tôi đáp ứng thỉnh cầu của họ, đánh bật hoặc đánh chết toàn bộ,trong các cuộc chiến thường xuyên này, Ngân Tử nói tôi càng ngày càngthích giết, càng ngày càng tàn bạo, sắp trở thành một con mèo hoang đúng nghĩa.

Mèo hoang có gì không tốt? Tôi khinh bỉ lắc đầu, tiếp tục nỗ lực dùng móng vuốt đào hang. Lại một con chồn đến cửa tìm cái chết,khéo léo lấp đất lại, xác sẽ không bị bốc mùi. Ngân Tử nhìn thấy tôi xửlí tốt bãi chiến trường, mới nhảy lên cao, vui vẻ nói: “Kiếm được rồi,kiếm được rồi, con chồn này là chủ của ngọn núi bên cạnh, lần này nóchết, địa bàn và ngọc do nó thu thập được đều thuộc về chúng ta! Đá quýđáng yêu của tôi ơi là đá quý!”

“Meo.” Tôi thấy Ngân Tử vui vẻxoay tròn, chân tay nhảy nhót “Lấy được rồi, lấy được rồi, cá đáng yêucủa ta ơi là cá đáng yêu..”

Động tác của Ngân Tử dừng lại giữa chừng, khuôn mặt hứng khởi: “Lão đại, ngọc không phải là cá…”

“Là gà quay sao?”

“Không phải…”

“Thế thì ta ngủ đây.” Nghe thấy không có ăn, tôi mất hết cả hứng thú, ve vẩy đuôi đi lên động. Có ý định ngủ bù một giấc.

”Đừng!” Ngân Tử vội vàng lao đến, khuôn mặt đau khổ chặn đường đi của tôi, “Lão đại… Ở đó còn có rất nhiều yêu quái, ngươi không đi ta không thể làm gì được chúng nó…”

“Không cần.” Tôi ngẩng cao đầu, hai tai ở trênđầu dựng đứng lên tỏ vẻ không hứng thú, sau đó không ngừng đảo mắt liếctrộm anh ta.

Ngân Tử qua nhiều lần hợp tác đã có kinh nghiệm hiểu được suy nghĩ của tôi, anh ta cắn răng, giơ ba ngón tay ra nói: “Chongươi ba con cá… nướng.”

Tôi nhìn trời ngáp một cái, không nói.

“Năm con.” Ngân Tử thêm vào.

Tôi lại nhìn đàn kiến ở trên cỏ, vẫn không nói.

“Mười con… Không được tăng thêm nữa! Tôi không giỏi xuống biển bắt cá!” NgânTử tỏ vẻ lo lắng, khuôn mặt biểu hiện sự nhường nhịn.

“Tối hôm nay phải được ăn.” Tôi gật đầu hài lòng, nói với anh ta: “Đi thôi.”

Ngân Tử buồn rầu biến thành con quạ, dang cánh ra gọi tôi: “Lên đi, không được cắn ta nữa nhé.”

Tôi vui vẻ nhảy lên, nằm úp xuống lấy đầu cọ vào lông ở trên cổ anh ta, đắc ý nghĩ, hôm nay kết quả của cuộc chiến rất giòn giã. Tuy ngày thườngNgân Tử đều làm cơm cho tôi, nhưng còn lâu mới có cá để ăn, tôi tuy cóthể đi được ngàn dặm, nhưng lại không biết chỗ bắt cá và đường về, mấtrất nhiều thời gian, Ngân Tử đi bắt cá nhưng lại lười không chịu làm cho tôi ăn. Luôn phải dùng chiêu ép buộc mới đem đến hai con, chỉ một lầnnày là được mười con. Nhiều như thế tôi nhất định phải bảo Hoa Yêu A Tửlàm cá khô để dành. Vừa đếm cá vừa chảy nước miếng, chớp mắt là đến Nham Sơn.

Tôi tung mấy chưởng đã giải quyết xong tiểu yêu chặn đường, Ngân Tử xông vào mật thất xào huyệt của con chồn. Nhìn thấy đống đá quý lấp lánh thì mắt sáng lên, liên tục sờ nắn cái này, lại nhìn cái kiasau đó cho vào đầy túi vải. Ngân Tử vơ hết cái đống tạp nham này gồmtiền xu, tiền, trang sức, bình hoa vào trong một cái túi căng phồng rồiném cho tôi, sau đó vui vẻ bay đi.

Tôi tỏ vẻ phẫn nộ với những hành động này: “Ta là mèo! Không phải con ngựa thồ cực khổ.”

“Được, được, lần sau ta sẽ tìm một con ngựa đến vận chuyển.” Ngân Tử trả lời trong lòng không vui.

Tôi cảm thấy không được quan tâm, nhanh nhảu cắn một cái lên cánh anh ta.

“A! A! A! A!” Tiếng kêu thảm thiết của Ngân Tử xuyên thấu trời xanh.

Một trăm năm thứ hai

Yêu quái đến tìm tôi đánh nhau, cầu hôn ngày càng ít, ngày tháng bắt đầutrở nên vô vị, thế là tôi ngày ngày bắt nạt động vật trên núi, vì thếkhi nhìn thấy tôi chúng đều bỏ chạy.

Ngân Tử nghiêm túc lên ántôi, nói như vậy không được, động vật trên núi đều sợ bỏ đi cả, ai đếnlàm việc cho ngươi, ai đến trải long cho ngươi, ai đến bắt cá cho ngươi.

Anh ta nói rất nhiều đạo lí, tôi nghe không hiểu lắm, cuối cùng anh ta tứcgiận ra thông điệp cuối cùng: “Nếu ngươi tiếp tục như vậy! Thì ta khônglàm cá cho ngươi ăn nữa.”

Câu này tôi hiểu, đành phải vểnh tailên, thề với trời là không bắt nạt động vật trên núi này nữa, muốn bắtnạt thì đi núi khác bắt nạt.

Những ngày tháng tiếp theo, vì tránh cho tôi đỡ buồn phiền, anh ta bắt đầu bảo tôi học văn hóa, cái gì làmèo chi sơ tính bản thiện… Phía sau… Phía sau… Ặc… phía sau… Tôi làm sao mà nhớ nổi.

Bài học anh ta dạy duy nhất chỉ là những âm điệunghe rất buồn ngủ, bất kì con tiểu yêu hay con vật nào chỉ cần nghemột chút thôi là có thể đi vào giấc mộng rồi. Cho nên về sau mỗi khi bị mất ngủ tôi đều bắt anh ta giảng bài. Anh ta hối hận vô cùng, nên cứnhìn thấy tôi đến là lập tức trốn vào trong mật thất của mình để chiêmngưỡng đống đá quý, ngắm tới ngắm lui, chẳng buồn để ý đến tôi. Cho nêntôi bắt đầu nghĩ, đá quý rất thú vị, khi tôi bắt đầu có hứng thú thìNgân Tử lại sống chết không cho tôi vào mật thất, nhưng anh ta khôngđồng ý không có nghĩa là tôi không thể lẻn vào.

Khóa cửa dễ dàngbị tôi phá tung, phía trong chất đầy vàng bạc châu báu, đá quý đủ màusắc phát sáng rất đẹp, những tôi chẳng thấy hấp dẫn tí nào. Cầm mấy viên ngọc mắt rồng lên ngắm nghía một hồi, nhìn mãi cũng không tìm thấy sựhứng thú ở trong đó, cũng không nghĩ ra Ngân Tử thích nó ở điểm nào…

Lẽ nào mùi vị rất ngon.

Trong đầu nghĩ ra một ý tưởng kì quặc, tôi lập tức cầm mấy viên ngọc màu đỏđẹp nhất bỏ vào miệng, liếm liếm không do dự cắn mạnh một phát.

Ngọc vỡ ra, từng mảnh hồng rơi xuống đất, đúng lúc Ngân Tử đi vào, đồng tửcủa anh ta mở to, ngơ ngẩn nhìn hiện trường, rất lâu cũng không nói lênlời, tôi đột nhiên cảm thấy mình dường như đã sai, vội vàng lén đi rangoài cửa, bỏ chạy trước khi anh ta phát hiện ra.

Vừa chạy rakhỏi cửa, thì nghe thấy tiếng hét giận dữ của anh ta: “Hoa Miêu Miêu milà đồ khốn kiếp…! Đó là viên ngọc Mã Não duy nhất của ta a a a…!”

Tiếng hét kinh thiên động địa, đến nỗi toàn thân tôi run lẩy bẩy, toàn bộlông tơ ở đuôi xù lên, suốt ba ngày chơi bên ngoài không dám về. Chơi ởngoài bụng rất đói, đợi đến khi đói không chịu được tôi mới mon men trởvề. Nhưng cơn giận của Ngân Tử vẫn chưa nguôi, anh ta không chịu làmcơm, không chịu làm việc, không chịu nói chuyện với tôi, hàng ngày đềuđau lòng nhìn những mảnh vỡ còn lại của viên ngọc, buồn bã rơi lệ, mặttrắng bệch, rất giống những cô dâu bị mẹ chồng độc ác bắt nạt hàng ngày. Khiến tôi hơi thiếu tự tin…

Tuy thiếu tự tin, nhưng vì sự kiêungạo của một con mèo mà tôi quyết không xin lỗi một con quạ, thế nhưng…Ngân Tử hình như vẫn rất buồn, suy đi tính lại, tôi tự tìm một ít thứcăn để ăn, sau dó cõng mấy con cá khô rời khỏi núi Lạc Anh bắt đầu mộtcuộc phiêu lưu. Không biết đã tốn bao nhiêu thời gian để có thể leo lênnhững đỉnh núi còn cao hơn cả trời, đi vào các thung lũng, băng qua namcực, đánh bại vô số yêu quái muốn bắt nạt tôi, cuối cùng nhìn thấy mộtkhe nước ở dưới sâu, ở đó tôi tìm thấy một quả trứng ngỗng hóa thạch.

Sáng, bóng, tinh tế, phía trên có một đường hoa văn nhạt, những đường viềnmàu sắc phủ lên trên giống hình dáng con mèo tam thể vậy. Đẹp vô cùng,chắc chắn đây là viên đá đẹp nhất trên thế giới.

Tôi vui mừngchạy như bay về phía núi Lạc Anh, bao nhiêu lần lạc đường cuối cùng cũng đứng trước mặt Ngân Tử, dương dương đắc ý đưa quả trứng hóa thạch choanh ta và nói: “Đẹp không? Trên đường đi tôi nhặt được đấy”.

Nhưng Ngân Tử không vui mừng như sự tưởng tượng của tôi, anh ta cầm quả trứng ngỗng lên thừ người ra rất lâu, đột nhiên nói: “Con mèo ngu ngốc, ngươi đi nửa năm không về, lãnh địa của chúng ta đã bị lấy đi một nửa rồiđấy!”

“Thế thì đi đánh để lấy lại là được chứ gì, không thành vấn đề, dễ ấy mà.” Tôi nói.

“Ý của ta không phải như vậy…” Tự nhiên nước mắt của Ngân Tử từng giọttừng giọt rơi xuống, khóc rưng rức, làm tôi hết cả hồn, vội vàng dùngtay áo của mình lau nước mắt chon anh ta, nhưng nước mắt càng rơi càngnhiều, làm thế nào cũng không lau khô hết được, tôi bèn xoay người lạivà liếm những giọt nước mắt trên mặt anh ta.

Không ngờ răng NgânTử lại véo cái tai của tôi, vừa kéo vừa lớn tiếng mắng: “Con mèo ngốc!Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi! Ngươi phải sớm thay đổi cái thóiquen xấu là tùy tiện liếm và quẹt quẹt lung tung vào người khác đi! Sẽgây ra sự hiểu nhầm không đáng có đấy!”

“Đau đau!” Tôi liên tụckêu lên, vội vàng lấy tay đẩy ra, do anh ta yếu hơn nên đành bay lên cái cây to bên cạnh. Tôi bất mãn ve vẩy cái tai bị đau, nhìn anh ta với anh mắt giận dữ.

Ngân Tử cúi đầu xuống, nhỏ nhẹ nói: “Cảm ơn.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, cuối cùng đã hiểu ra một đạo lí “Thì ra loài quạ thích bị đánh”.