Chương 60

Cao Ca giống như trở về cái đêm lạnh lẽo đó, cô vô vọng vươn hai tay ra ngoài không trung, nhưng tất cả mọi thứ đều không thể cứu vãn được. Toàn bộ mọi thứ của cô cùng với người cô yêu thương nhất đều rời bỏ cô, ngay cả cuối cùng khi ông trời thương xót cho cô một đứa con cũng phải bỏ cô mà đi.

Cô được người chủ nhà tốt bụng đưa đến bệnh viện gấp, đứa bé không giữ được, cô ở trong bệnh viện khóc đến mức rối loạn tâm thần.

Có lẽ đối với rất nhiều người mà nói đó chỉ là một phôi thai chưa hình thành, phải chăng không được tính là một sinh mệnh. Nhưng đối với Cao Ca, đó là một tia sáng duy nhất trong bóng tối của cô, để cô cảm thấy rằng mình vẫn còn chút gì đó, một đứa con thuộc về cô, sẽ yêu thương cô và được cô yêu thương, một minh chứng rằng cô và Tả Thừa Nghiêu đã từng có những khoảnh khắc như vậy, là thân mật, là thuộc về sinh mệnh của nhau.

Đáng tiếc cô lại hồ đồ và ngu dốt như vậy, ngây người ở nơi đó trong ba tháng, cô lại không hề biết trong cơ thể mình có một sinh mệnh nhỏ đang hình thành, mà chờ cô ý thức được thời điểm đứa bé tồn tại, cũng là lúc cô mất đi đứa con của mình.

Cao Ca không đợi đến khi cơ thể hoàn toàn bình phục thì đã nhanh chóng ra viện.

Sau khi ra viện, cô hoàn toàn biến thành một người khác. Đứa bé mất đi làm cho tình yêu điên cuồng bảy năm trước của Cao Ca tạm thời đã trở thành một câu kết.

Hoặc là con người đều có bản năng sinh tồn của động vật, lúc rơi xuống vực thẳm, lúc cùng đường, ngược lại sẽ kích thích ra ý chí chiến đấu.

Từ đó Cao Ca không giống như mẹ sau khi qua đời, cứ né tránh người khác. cô bắt đầu tìm lại sách vở, chủ động đi tìm bác sĩ tâm lí, cô tự kiểm điểm lại mình, cô muốn làm một người tốt hơn.

Cô nói với bác sĩ tâm lý, thời điểm nằm trên giường bệnh phòng cấp cứu đợi bác sĩ, kỳ thực ý thức của cô có chút không rõ ràng, cô nhìn thấy mẹ ôm một đứa trẻ, hiền hòa nói với cô: “Tiểu Ca, mẹ không trách con, con phải sống tiếp thật tốt. Cuộc đời của con còn dài, mẹ và đứa bé sẽ ở trên trời cùng dõi theo con.”

Đứa nhỏ trong ngực bà Cao vẫn còn quơ đôi tay nhỏ bé mập mạp nói với cô: “Mẹ, cố gắng lên!”

Bác sĩ nói, đây chẳng qua là ảo giác, là lúc mọi người ở trong tuyệt vọng tiềm thức tự cổ vũ mình.

Thật sao? Cao Ca không định đi phân biệt cái đó là thật hay giả, cô chỉ nghĩ, mẹ và đứa bé ở trên trời dõi theo cô, bất luận thế nào cô cũng phải cố gắng thoát ra khỏi giai đoạn lo lắng đó.

Bảy năm, cô học tiến sĩ, có học vị, trở thành một chuyên gia có thể tự kiếm sống, cô thu lại những biểu hiện ngu ngốc của mình, ở ở thị trấn St Andrews không có ai chán ghét cô.

Nếu như chưa từng về nước thì tốt rồi, cô nghĩ.

Đáng tiếc dạo một vòng cuối cùng vẫn rơi vào tay Tả Thừa Nghiêu, có phải cô vẫn để mẹ thất vọng rồi không?

Có điều lúc này đây, cô đã không còn là một thiếu nữ Cao Ca quấn quít si mê như vậy nữa, cô không có cách nào để khống chế con tim mình, nhưng ít nhất cô phải nỗ lực để khống chế hành vi của mình, cô phải cố gắng làm cho chuyện xưa trở thành một hồi kết chân chính.

Cao Ca gục trên vai Tả Thừa Nghiêu khóc thật lâu, giống như là muốn đem tất cả nước mắt bảy năm qua khóc ra hết.

Một lúc sau, cuối cùng cũng từ từ dịu lại, Cao Ca ngẩng đầu lên, nói: “Đứa bé không còn là do thế đấy, đó là chuyện ngoài ý muốn, có lẽ cũng là một tất yếu, là sự trừng phạt của tôi, cũng là ông trời muốn ám chỉ: Giữa tôi và anh, cho tới bây giờ đều là vọng tưởng của tôi, một đoạn hão huyền, chúng ta… tôi không xứng có đứa con đó…”

Tả Thừa Nghiêu không buông Cao Ca ra, vẫn ôm cô vào trong ngực anh, anh chỉ hỏi: “Là con trai hay con gái?”

Cao Ca nghẹn ngào, không nghĩ rằng Tả Thừa Nghiêu sẽ hỏi vấn đề như vậy, cô nhẹ giọng nói: “Con trai, đã hơn ba tháng.”

“Nó có tên không?”

“Không có, tôi không biết nên đặt nó họ Tả hay họ Cao.”

Cao Ca hít một hơi thật sâu, cô muốn rời khỏi cái ôm của Tả Thừa Nghiêu, cô không muốn thảo luận với Tả Thừa Nghiêu về đứa con chưa kịp sinh ra đã mất đó, cô nhất định phải nhanh chóng rời khỏi Tả Thừa Nghiêu. Nếu không, cô không biết sau giây phút đó mình còn có đủ dũng khí hay không.

Cô nói: “Tả Thừa Nghiêu, vì vậy hãy buông tha cho tôi đi. Mặc kệ anh có tin hay không, quả thực năm đó tôi không phải cố ý đối với Mạnh Dao, đây không phải là trốn tránh trách nhiệm, tôi chỉ muốn để anh biết được tôi không hề hư hỏng hết thuốc chữa như vậy. Tôi thừa nhận năm đó mẹ là vì muốn bảo vệ tôi, dùng tiền để bức bách Mạnh Dao không báo cảnh sát, không tố cáo hành vi sai trái của tôi. Trong lòng các người có hận, muốn dằn vặt tôi, tôi cũng bằng lòng đón nhận. Thế nhưng Tả Thừa Nghiêu, Cao Ca thực sự đã phải trả rất nhiều giá đắt, quãng đời còn lại của cô ta cũng sẽ tiếp tục sám hối, nếu như anh nghĩ mạng của mẹ, mạng của con, cô bị danh tiếng lưu vong bảy năm qua vẫn còn chưa đủ, vậy tôi cũng có thể đi đầu thú, đi ngồi tù.

Thế nhưng xin anh hãy thả tôi rời khỏi anh, bởi vì đó cũng là buông tha cho chính anh.

Cao Lạc Thi từng mở cho tôi nghe một đoạn ghi âm của Mạnh Dao, bên trong Mạnh Dao nói không hy vọng anh rơi vào thù hận không dứt ra được. Tôi không biết đoạn ghi âm đó là thật hay giả, nhưng tôi tin tưởng tâm ý trong đó là thật, bởi vì nếu tôi là Mạnh Dao tôi cũng sẽ nghĩ như vậy, tâm tình của tất cả những người yêu thương anh đều giống nhau.

Buông tha cho tôi chính là buông tha cho chính anh, để tôi ở lại bên cạnh anh dằn vặt, cũng chính là dằn vặt anh và Mạnh Dao.

Cho nên, Tả Thừa Nghiêu, để tôi đi thôi.”

Tả Thừa Nghiêu không nói gì, cánh tay anh giống như gọng sắt kìm chặt Cao Ca trước ngực của anh.

Cao Ca không nhìn thấy vẻ mặt của anh, không biết thời khắc này Tả Thừa Nghiêu đang suy nghĩ cái gì. Nhưng cô có thể cảm nhận được cô đang dán chặt vào một cơ thể vô cùng căng thẳng, tạm thời cô cũng không nói gì, lặng lẽ đợi lời tuyên án cuối cùng của anh.

Bầu trời đã hoàn toàn tối sầm, đèn đường đã bật sáng, ánh đèn neon của thành phố lóe lên, biết bao câu chuyện của những người nặng tình đang ẩn nấp tại những nơi xa hoa đó.

Trong phòng không có mở đèn, đen tối không rõ ràng, khiến cho sân thượng nho nhỏ này càng thêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp và tiếng tim đập của hai bên.

Đây là cái ôm cuối cùng của anh.

Tả Thừa Nghiêu buông Cao Ca ra, anh nói: “Cô cút đi, Cao Ca, cút đi thật xa, đừng bao giờ về nước nữa, tôi không muốn gặp lại cô.”

Giọng điệu của anh giống như ban đầu, tràn đầy chán ghét. Nhưng vẻ mặt của Cao Ca lại bình tĩnh thản nhiên đón nhận, có lẽ là biết rõ, cho dù là như vậy, cũng có thể là lần cuối cùng nghe thấy.

Cô nói: “Được, hãy cho tôi một chút thời gian thu dọn hành lý.”

“Chừng nào thì cô đi?”

“Zack đã mua vé máy bay tuần sau, có thể tôi sẽ đi cùng anh ấy.”

“Không, ba ngày, tôi cho cô ba ngày để rời khỏi. Nếu không tôi không đảm bảo rằng mình có hối hận hay không.”

Cao Ca muốn nói thế nhưng công việc trong tay tôi vẫn chưa hoàn thành, nhưng lời nói trong cổ họng vòng vo một hồi vẫn nuốt xuống. Ở trong nước nhiều hơn mấy ngày hay ít hơn mấy ngày thì có ý nghĩa gì chứ? Chỉ có thể làm phiền Zack giúp cô làm nhiều việc hơn một chút, quay về Ý đền bù lại cho anh ta là được.

Kỳ thực chỉ cần muốn đi, thì làm gì có chuyện không đi được.

Ràng buộc giữa người và người, nói một cách thẳng thắn, cùng lắm chỉ là bốn chữ “Cam tâm tình nguyện” mà thôi.

Nếu muốn đoạn tuyệt, thì hãy đoạn tuyệt dứt khoát một chút đi.

Ba ngày cũng tốt, hơn một tuần cũng được, dây dưa giữa bọn họ, cuối cùng cũng phải kết thúc.

Cao Ca gật đầu, cô nói: “Được.”

Tả Thừa Nghiêu không để ý tới cô nữa, giống như mỗi lần anh rời xa cô, không mang theo cảm xúc gì mà cứ xoay người rời đi.

Cao Ca nhìn bóng lưng của anh, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh, Tả Thừa Nghiêu.”

Cô không biết anh có nghe thấy hay không, mà kỳ thực còn có nửa câu không có nói ra: “Tạm biệt, Tả Thừa Nghiêu. Không, chúng ta vẫn đừng nên gặp lại thì hơn.

***

Cao Ca nhờ anh Zack giúp cô hoàn tất công việc, cô mua vé máy bay đi Ý vào ba ngày sau.

Trước khi đi, cô về từ biệt ba, nhưng cũng chỉ là ở Cao Thị vội vã gặp mặt một lần. Hình như ông Cao đang bận rộn nhiều việc, không rảnh đoái hoài đến cô. Hai cha con cũng không kịp nói hơn mấy câu đã bận rộn bởi điện thoại, quản lí xin chỉ thị, và giám đốc điều hành cắt ngang. Có lẽ ông Cao căn bản không biết Cao Ca muốn xuất ngoại, ông còn tưởng Cao Ca chỉ đi Italy công tác vài ngày.

Cao Ca cũng không giải thích gì thêm, mặc ông hiểu lầm. Cô nghĩ, duyên phận giữa cha con có lẽ cũng là có định số.

Cô cũng gọi điện thoại cho Cố Tư Nguyên chào tạm biệt, cảm ơn anh ta luôn chăm sóc cô. Nhưng có vẻ anh tư cũng bận rộn nhiều việc, nói vài ba câu liền cúp máy, chỉ chúc cô thuận buồm xuôi gió, hỏi có cần cử người đến tiễn hay không.

Cao Ca cự tuyệt, nửa năm trước một mình trở về, nửa năm sau một mình đi, giải quyết xong ân oán ngày xưa, coi như là đến nơi đến chốn.

***

Bởi vì là đặt vé máy bay rất vội, trong vòng ba ngày trong thành phố vốn là không có chuyến bay phù hợp, cuối cùng chỉ đành bay đến Thượng Hải trước mới lại xuất phát.

Có điều, hành trình có vẻ không quá thuận lợi, Thượng Hải nổi mưa lớn, hầu hết tất cả mọi chuyến bay đều bị delay. Chờ đến quá nửa đêm, sân bay mới sắp xếp cho một bộ phận khách hàng đến khách sạn nghỉ ngơi. Bốn phía mọi người nổi giận, thiếu chút nữa tạo thành xung đột giữa hành khách và phục vụ.

Buổi chiều ngày hôm sau, cuối cùng mưa cũng ngừng, chuyến bay bị trì hoãn lúc trước cũng chuẩn đang chuẩn bị xếp hàng cất cách. Thực tế Cao Ca cũng không có việc gì gấp, cũng yên tâm ở trong đại sảnh sân bay chờ thông báo.

Gần 6h tối, màn hình hiển thị cuối cùng cũng thông báo chuyến bay sắp tới của cô sắp cất cánh.

Nhiều nhất còn một tiếng đồng hồ nữa, cô sẽ hoàn toàn rời khỏi Trung Quốc.

Trong đại sảnh chờ có một màn hình điện tử lớn, chiếu các loại quảng cáo cùng tin tức, âm nhạc… Đại đa số mọi người đều cúi đầu nghịch điện thoại di động, ipad, không có mấy người ngẩng đầu, nó giống như một cái phông nền tạp âm ở nơi đó theo vòng tuần hoàn mà phát ra.

6 giờ 15 phút, chuyến bay của Cao Ca bắt đầu xếp hàng đăng ký, cô chen chúc ở trong đám người, không biết lần này rời đi trong lòng là cảm giác gì.

Sau đó, cô nhìn thấy trên màn hình điện tử lớn đột nhiên xuất hiện một tin tức.

Cổ phiếu của tập đoàn Cao Thị hôm nay sụt giảm mạnh, bị nghi ngờ do can thiệp vào dự án sân bay mới, hối lộ chuyên gia. Có liên quan đến mạng người, cảnh sát đã can thiệp, đưa vài quản lí cùng với chủ tịch Cao Chí Viễn đi điều tra.

Trước mắt, cổ phiếu của Cao Thị đã tuyên bố bị đóng băng.