Chương 60

Người đó… chẳng phải là…

_Vũ Hy?? – người đó cũng ngạc nhiên ko kém.

_Uh… anh làm gì ở đây?

_Ah, anh đến dự sinh nhật của Khánh Linh, còn em?

_Em cũng vậy!! Anh vô nhà đi!!

Nam vô nhà, vẫn ngoái lại nhìn Hy. Hy định đóng cửa đi vô thì có một bàn chân chặn lại. Là Vương Huy – em trai song sinh của Vương Nam.

_Cả cậu nữa hả?

_Rồi sao hả, con nhỏ cún khùng? – Huy gay gắt.

Hy nhún vai rồi để Huy vô nhà. Trước đây tình cảm của hai người vốn đã ko tốt rồi, tên Huy khùng đó muốn chữi kiểu gì Hy cũng mặc kệ, hok thèm quan tâm làm gì. Lớn rồi mà cứ cư xử như con nít, làm người ta phát bực lên được.

_Sao anh cũng tới đây? Tui có mời anh đâu?? – Quyên kêu lên khi nhìn thấy Huy.

_Gì? Anh đi dự sinh nhật Linh chớ có phải em đâu mà em la làng vậy chứ? – Huy cũng ko vừa, hất mặt sang một bên.

_Thui thui, hai người kì cục quá!! Giờ này là giờ nào mà còn làm cái điệu bộ đó hả? – Linh lên tiếng.

_Gì chứ? Ai biểu cái tên khùng này gây sự trước!! – Quyên chu mỏ lên cãi.

_Bồ mới là kẻ gây sự trước đó!! – Linh tủm tỉm cười, mọi người cũng thế khiến Quyên quê một cục.

_Biết cái gì mà cười chứ… bực bội àh!!!!

Quyên ngúng nguẩy bỏ ra ngoài, đụng phải Hy cũng ko thèm xin lỗi, cứ thế mà đi ra rồi đóng sầm cửa lại. Điều đó cho thấy Quyên đang quê độ lắm trong đó. Linh phì cười rồi nói

_Thôi, mọi người cứ vui vẻ đi nhak. Kệ bà đó, tí nữa hết giận là bả về liền àh!! Còn anh nữa Huy, ko lo đuổi theo đi.

_Xí, mắc mớ gì phải đuổi theo chứ!!

_Uh… đừng hối hận nha!! – Linh nháy mắt tinh nghịch.

Hy bước vô, ko tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự có mặt của cặp song sinh kia, càng ko tỏ vẻ quen biết họ. Cô lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Duy và Cát Anh.

Vương Nam – mối tình đầu của cô khi còn ở bên Mĩ – tự dưng lại xuất hiện ở đây khiến cô ko thể nào ko tò mò. Chỉ có một điều có thể chắc chắn rằng Vương Nam và Vương Huy quen Khánh Linh ở bên Mĩ. Có thể là tình cờ gặp được, mà cũng có thể là học chung khóa cũng nên… mà thôi, có gì thắc mắc thì tí nữa hỏi cũng được, nghĩ nhiều đau đầu lắm. Hy quyết định vậy, và thôi ko nghĩ về mối quan hệ giữa ba người đó nữa.

Lúc đầu, khi Duy rủ Hy đi sinh nhật của Khánh Linh, cô đã định từ chối. Nhưng nghĩ lại ấn tượng lần đầu tiên gặp mặt, cô cảm thấy cô gái đó có nét gì đó rất giống với chị của mình, nên mới chấp nhận đến đây. Cô nhìn ra được rất nhiều điểm ở Khánh Linh giống với chị của mình, từ cái họ, vẻ mặt, nụ cười, sở thích, vân vân và vân vân… nhưng cô vẫn ko sao hiểu nổi, nếu đó là chị của cô thì cần gì phải giấu nhẹm đi thân phận của mình chứ. Ít ra, đối với gia đình, chị ấy cũng phải xuất hiện để mọi người biết chị ấy còn sống mới phải. Ngày ba đi cũng ko thấy cô chị đến đưa… có lẽ Hy nghĩ hơi nhiều rồi. Chắc chỉ là tình cờ thôi.

_Àh đúng rồi, em quen vs Vũ Hy hả? – Vương Nam chợt cất tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Hy.

_Àh, là bạn của bạn của bạn của em!! Hé hé… – Linh trả lời.

Trời đất, tới cả giọng cười đó cũng giống nữa… có lẽ nào… mình phải làm cho ra chuyện này mới được!!.

_Vậy là sao? – Nam cau có – Em nói rõ ra đi.

_Thì là bạn của Duy của Quyên của em!! Hiểu chưa đồ ngốc!!

_Ừh, giờ mới hiểu!! Mà cũng hok hiểu lắm.

_Đồ ngốc!! – Linh cốc trán Nam.

Tàn cuộc, mọi người ra về mà Quyên vẫn chưa trở lại. Thiệt tình, chưa bao giờ thấy Quyên giận dai kiểu đó. Đã hơn 3 tiếng đồng hồ trôi qua rồi mà vẫn bặt vô âm tín. Chắc lần này giận Linh mời Vương Huy mà ko chịu hỏi thử ý kiến của Quyên đây mà… đúng là sớm nắng chiều mưa.

Người cuối cùng, là Hy, đi ra mới thấy bóng Quyên đang lần dò trên hành lang của chung cư.

Vừa tới cửa là Quyên đã bị Linh kéo tuột vô trong. Cô lên tiếng trách

_Tự nhiên bồ bỏ mình ở đây một mình, bực gần chết!!

_Gì đâu mà bực!! Có nhiêu đó àh…

_Hay quá ha… nếu là bồ bồ có bực hok? Họ mà phát hiện được một cái là…

_Mình thấy bồ nên bỏ cái kế hoạch trả thù gì gì đó đi. Tất cả là do… Mà thôi, đừng lôi người vô tội vào chuyện này!!

_Mình làm vậy là sai sao?

_Uh!! Mình thấy bồ sai rồi. Bồ vẫn sống sờ sờ ra đó… tha được thì tha đi!!

Pinh… poong…

Tiếng chuông cửa vang lên làm hai cô gái giật mình…

Pinh… poong…

Tiếng chuông cửa vang lên làm hai cô gái giật mình…

_Suỵt… coi chừng là tụi hồi nãy!! – Quyên ra dấu im lặng.

Một cách thận trọng, Linh nhẹ bước ra ngoài, nhòm qua khe cửa và thở phào nhẹ nhõm.

Cách…

Cô mở cửa cho vị khách ấy vào…

Quyên thốt lên

_Ô hay, tưởng ai, hóa ra lại là người quen ha!!

_Hi!! Hai người ở đây có thoải mái hok? – Người quen tỏ vẻ quan tâm.

_Ổn chứ!! Còn anh ổn chưa… vợ con gì chưa? – Linh trêu chọc.

_Sắp rồi nè, anh về đây để lấy vợ đó!! – đùa mà lại thành thật, người ấy trả lời.

_Hả???????