Chương 60: Chỉ cần em nói, anh sẽ tin

Một ngày tan việc về đến nhà, Trương Tuyết thấy một lá thư gửi cho mình ở trên bàn. Tiện tay cầm lên, không cần nhìn địa chỉ gửi đến, nhìn kiểu chữ không, cũng đã biết là ai viết ra. Đây là Triệu Phương Hoa đồng học cùng trường viết gọi, Trương Tuyết đối với hắn cơ hồ đã không còn ấn tượng nào, chỉ mơ hồ cảm giác hình như đã từng gặp mặt nam sinh này, nhưng dáng vẻ cụ thể đã không có chút khái niệm nào.

Triệu Phương Hoa này, là nam sinh duy nhất tốt nghiệp rồi còn không ngừng việc theo đuổi mình, hắn mỗi tháng viết một lá thư hoặc là mấy lá thư tình, chưa bao giờ đứt đoạn. Trương Tuyết thường xuyên nghĩ, trong thư những thứ kia phong hoa tuyết nguyệt (*), những thứ kia dùng câu từ hoa lệ, cái này thật là làm khó nam sinh khoa tự nhiên.

(*) Phong hoa tuyết nguyệt ở đây có nghĩa là Triệu Phương Hoa muốn cùng Trương Tuyết tính chuyện yêu đương á ^^

Trương Tuyết chưa bao giờ trả lời, nhưng hắn dứt khoát kiên trì gần một năm.

Bà tự tin tự phụ, trong lòng chợt nảy ra một cái ý nghĩ. Bà lập tức nhấc bút viết thư hồi âm cho Triệu Phương Hoa, trong thư tình chân ý thiết, lời nói sáng tỏ mà biểu đạt mình cảm động, ở cuối cùng nói thêm một câu: Mỗi đêm bên cửa sổ nhìn cây lê, cảm thấy đồng môn đã xa cách.

Nếu như Triệu Phương Hoa đối với bà đủ tâm, thì không phải không biết của nhà bà có gốc cây lê. Quả nhiên, không có mấy ngày nữa, giữa ánh trăng, dưới tàng cây hình dáng đứng một mình đen như mực.

Sau đó bà bắt đầu nói bóng nói gió mà ám hiệu cha mẹ mời Đông Phương Khải Ca tới nhà ăn cơm tối, người nhà sau khi biết tất nhiên hỉ không thắng thu, lập tức vui mừng không xiết mà thông báo cho Đông Phương gia.

Đông Phương Khải Ca ba ngày sau xách theo giỏ trái cây đi tới Trương gia ăn cơm. Trương Tuyết bắt đầu nhìn thấy ông sẽ không liếc mắt nhìn qua, Đông Phương Khải Ca cũng không giải thích, mãi cho đến khi khai tiệc ông mới đứng lên nói: “Trương thúc, Trương thẩm, cháu đoạn thời gian trước đi biên giới Vân Nam, cho nên thời gian dài như vậy không đến thăm Nhị lão, cháu tự phạt một chén.” Vừa nói ông ngửa đầu một hơi cạn sạch.

Trương Tuyết vẻ mặt hơi chậm lại, ông ấy đi Vân Nam?

Cha Trương ý bảo Đông Phương Khải Ca ngồi xuống, “Khách khí như vậy làm gì, cũng sắp là người một nhà, cháu đi Vân Nam cũng vì cống hiến cho quốc gia mà! Gần đây, chiến tranh Việt Hoa thế nào?”

“Tình hình chiến đấu không cần lạc quan, tình huống thu phục cũng không chú ý đến. Chiến tranh mới trừ ở Lâm Sơn và Pháp Tạp Sơn thành công. Quân Việt rất gian xảo, cổ động nhân dân tham gia chiến đấu, không ít trẻ nhỏ phụ nữ cũng đi theo cản trở, mang đến cho chúng ta không ít phiền toái.”

Kéo đến đề tài chiến tranh, không khí tự nhiên trở nên nặng nề, mẹ Trương thấy thế vội vàng ngắt lời nói: “Khó có được trở lại mình không nói những quốc gia đại sự kia nữa, Khải Ca, đến đây, dùng bữa.”

Trương Tuyết không chớp mắt mà nhìn thẳng Đông Phương Khải Ca, thì ra là ông gần đây đột nhiên biến mất là phải đi chiến đấu, mà mình lại hiểu nhầm ông, còn muốn dùng Triệu Phương Hoa tới hấp dẫn sự chú ý của ông, để cho ông ghen? Nghĩ tới đây, bà không khỏi âm thầm hối tiếc, giận chính mình trước khi làm việc không có hiểu rõ ràng. Nhưng ngay sau đó lại nghĩ, ông ra tiền tuyến chuyện quan trọng như vậy cũng không tự nói với mình, bị hiểu lầm là đáng đời.

Cơm tối kết thúc, cả nhà đưa Đông Phương Khải Ca tới cửa, mẹ Trương nói: ‘Tuyết Nhi, mau tiễn.”

Trương Tuyết trong lòng vẫn còn giận Đông Phương Khải Ca đi không từ biệt, đã ở đây vì ông không bỏ được mặt mũi không có nói với mình một câu giải thích. Bà nhìn thật sâu Đông Phương Khải Ca một cái, xoay người chạy lên lầu.

“Tuyết Nhi!” Mẹ Trương ngại ngùng mà cười, “Đứa nhỏ này… Nó xấu hổđấy!”

“Khải Ca a,” cha Trương đột nhiên mở miệng nói, “Cháu và Tuyết Nhi bây giờ cũng đã gặp qua, ta nhìn hai đứa xứng đôi với nhau, vô cùng thích hợp. Hôm nào cùng Tư lệnh về nhà chơi đi.” Ông ấy chính thức tuyên bố mời, ý là nên nói một chút chuyện hôn sự.

Đông Phương Khải Ca khẽ gật đầu, coi là làm cáo từ. Lúc đi ra khỏi cửa, trong lúc vô tình phát hiện dưới cây một người đang đứng, định thần nhìn lại, là một người thanh niên trẻ tuổi mang mắt kính, hắn đang dực vào câu như có điều suy nghĩ, nhìn thấy Đông Phương Khải Ca từ bên trong ra ngoài, quay đầu nhàn nhạt nhìn ông.

Đông Phương Khải Ca lập tức nhận ra có cái gì đấy không đúng, ông ở trên chiến trường vượt qua người thường có giác quan thứ sáu, hiện tại ông nhanh nhạy mà cảm giác người thanh niên này tuyệt đối không phải là người đi đường.

Liếc mắt một cái, Đông Phương Khải Ca ngạo mạn sải bước rời đi.

Hai ngày sau Đông Phương Thắng Lợi và Đông Phương Khải Ca mang theo sính lễ cũng nhai đi tới Trương gia, vui mừng vì rốt cục mang hôn sự xao định. Bởi vì Đông Phương Khải Ca lập tức trực tiếp muốn đi chiến trường Vân Nam, cho nên hôn sự định một tuần lễ sau, mặc dù vội vàng, nhưng hai nhà cũng hết sức hài lòng.

Ăn cơm tối xong, cha Trương mời Đông Phương Thắng Lợi uống trà đánh cờ, vì vậy mẹ Trương để cho Trương Tuyết và Đông Phương Khải Ca hai người đi ra ngoài tản bộ.

Đông Phương Khải Ca không có dị nghị, liếc mắt nhìn Trương Tuyết, Trương Tuyết lại nhìn ông, ngẩng đầu ưỡn ngực mà dẫn ra cửa trước. Mới vừa đi tới cửa, bà nhìn thấy Triệu Phương Hoa đứng dưới tàng cây, không tự chủ, bước chân thuận theo hơi chậm lại.

Triệu Phương Hoa nhìn thấy Đông Phương Khải Ca và Trương Tuyết cùng nhau xuất hiện, trong lòng ứ đọng, hơn nữa nhìn đến cửa hai chiếc xe Jeep quân đội, trong lòng mơ hồ đoán được cái gì. Ánh mắt của hắn âm tình bất định nhìn về phía bà bên kia.

Đông Phương Khải Ca nghiêng đầu liếc Trương Tuyết một cái, chỉ thấy bà dừng một láy, vẻ mặt liền tự nhiên mà tiếp tục đi về phía trước, hoàn toàn chưa hề có ý chào hỏi đối phương.

Mới vừa không đi hai bước, chỉ nghe sau lưng một tiếng kêu lên thật thấp: “Trương Tuyết.”

Trương Tuyết dừng bước lại lần nữa, xoay người lại cười nhạt, “Thật sự là cậu, vừa rồi tôi còn tưởng rằng mình nhìn lầm rồi.”

Triệu Phương Hoa nghe xong trong lòng cười khổ, mỗi ngày mình đều đứng ở chỗ này, cô còn có thể cho là người nào? Nhưng hắn tình nguyện ngu ngốc, nguyện ý tin tưởng. Vốn là nét mặt lúm đồng tiền vui như hoa, chạy chậm đến trước mặt Trương Tuyết, tiếng hắn vang vọng nói: “Sẽ không sai, bởi vì câu nói ‘ Mỗi đêm nhìn cây lê bên cửa sổ’ kia của cậu, tôi mỗi buổi tối đều đứng ở nơi này dưới gốc cây lê, cậu thấy được tôi sao?”

Trương Tuyết vẻ mặt trong nháy mắt ngưng lại, bà đã hối tiếc ban đầu lợi dụng Triệu Phương Hoa, nhưng mà bây giờ đã muộn chạm mặt đã không còn chút ý nghĩa nào, hắn còn nói ra để mình và hắn gửi thư qua lại? Trương Tuyết lúc này lo sợ, ánh mắt không dám nhìn về Đông Phương Khải Ca, bà chỉ có thể yên lặng đứng, không nói ra một câu.

“Trương Tuyết, không giới thiệu sao?” Đông Phương Khải Ca chợt lên tiếng, giọng nói cũng không hòa nhã.

Trương Tuyết cơ thể thẳng tắp, bình tĩnh như thường nói: “Đây là bạn học em thời đại học Triệu Phương Hoa, đây là… Vị hôn phu tôi Đông Phương Khải Ca.”

“Vị hôn phu?” Triệu Phương Hoa lặp lại không thể tin, “Cậu…Cậu cái gì… có vị hôn phu khi nào? Cậu…”

Đông Phương Khải Ca đã sớm nhìn ra hai người không bình thường, hiện tại thất dáng vẻ Triệu Phương Hoa, ngọn lửa vô danh càng dâng lên, tức giận nói: “Hai người cứ trò chuyện.” Sau đó dứt khoát mà xoay người chui vào trong xe Jeep, gầm nhẹ: “Lái xe.”

Tài xê không biết liền để ý, lắp bắp hỏi: “Đội trưởng… Cái đó, không đợi chị dâu sao?”

Đông Phương Khải Ca nghe xong càng nổi giận, “Nghe không hiểu lời của lão tử? Ngày đầu tiên cậu làm lính? Muốn trở về làm lính mới luyện tập chút?”

“Dạ!” Tài xế lớn tiếng trả lời, lập tức khởi động xe lên đường.

Trương Tuyết lưu lại rốt cục ý thức được mình gây ra họa, tự cho là có thể dùng Triệu Phương Hoa thu hút ánh mắt Đông Phương Khải Ca, để cho ông thành thành thật thật mà mau sớm cưới mình, nhưng tình huống bây giờ dường như không nằm trong tay mình.

Bà đảo mắt, lạnh lùn nói: “Tôi viết thư trả lời cậu, là cảm động với cố chấp của cậu, trong thư câu nói cuối cùng kia, chỉ vì cảm động đồng môn xa cách. Nếu như cậu hiểu lầm, tôi không cần cậu nói xin lỗi, chỉ hy vọng sau này cậu không được xuất hiện ở chỗ này nữa, có chuyện sẽ liên lạc lại, tạm biệt.” Nói xong bà xoay người về hướng nhà đi vào, Triệu Phương Hoa sau lưng bỗng nhiên lại mất khống chế đã chạy tới, từ phía sau ôm bà lại. Trương Tuyết lắp bắp kinh hãi, vùng vẫy tránh ra phất tay một bạt tai, vang dội đánh vào trên mặt hắn, cắn răng nghiến lợi mà lạnh giọng nói: “Triệu Phương Hoa, cậu điên rồi!”

Triệu Phương Hoa cúi đầu thật lâu không nói gì, vết đánh trên gương mặt dần dần rõ rệt. Trương Tuyết xoay người muốn đi, chợt hắn chậm rãi mở miệng, “Nếu như không có hứng thú cũng không cần cho tôi hi vọng, vẫn như chân trời với đám mây, thật là đẹp ấm áp. Nhưng là nếu để cho tôi tới gần, cũng không cần cay nghiệt đẩy ra như vậy, giống như người làm ruộng với rắn, bị cắn ngược lại một cái.”

Trương Tuyết trong lòng sinh áy này, nếu như không phải là mình viết cho hắn thư hồi âm kia làm hắn hi vọng, có lẽ hắn không đến nỗi đau thương sâu đậm, nhưng mà bây giờ, hắn tựa như từ trên cao rơi xuống, hi vọng càng lớn, thất vọng càng lớn.

“Thật xin lỗi…” Rất lâu, bà nhẹ nhàng từ cổ họng phát ra tiếng, “Cậu hãy coi tôi là rắn độc đi, sẽ bị rắn độc cắn ngược lại một cái.” Nói xong bà xoay người, cũng đang nhấc chân hướng về phía cửa thấy được gương mặt phẫn hận của cha mẹ và Đông Phương Thắng lợi như đang có điều suy nghĩ.

“Lão Trương,” Đông Phương Thắng Lợi nhàn nhạt mở miệng, “Tôi thấy con gái các người cần phải suy nghĩ kỹ, có muốn gả cho Đông Phương Khải Ca hay không a! Không cần tiễn.” Nói xong cũng không thèm liếc mắt nhìn Trương Tuyết đi nhanh tới hướng xe, một bên tài xế đã sớm mở cửa đứng thẳng tắp mà giữ ở bên cạnh.

Cha mẹ Trương vội vàng đuổi theo tiễn biệt, cho đến khi xe đi xa vẫn cúi mình coi là có lỗi.

Trương Tuyết không gặp ở trước chỗ bị đối xử lạnh nhạt, cha mẹ yêu cầu bà đi về Đông Phương gia xin lỗi, cô dĩ nhiên không muốn. Không có làm chuyện sai lầm không có đuối lý, càng không hề lỗi với Đông Phươnvoiwgia, tại sao lại phải đi xin lỗi?

Trong mấy ngày tiếp theo, Đông Phương gia không có đến cho người nói qua về bất kỳ chuyện gì về hôn lễ, Đông Phương Khải Ca lại biến mất lần nữa. Mắt thấy hôn sự sắp tới, nhà lão Trương gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng. Mẹ Trương ngày ngày thúc giục cha Trương đến Đông Phương gia để hỏi rõ ràng, cha Trương liền quẳng cái ly mắng to ông đâu dậy nổi người này, muốn bà đi. Mẹ Trương chỉ có thể ngồi ở một bên lau nước mắt vừa càu nhàu: “Đông Phương gia bọn họ lại không có phụ nữ, chuyện này ông để cho tôi đi cùng mở miệng với Tư lệnh thế nào?”

Nghe cha mẹ ngày càng cãi vả thường xuyên, Trương Tuyết càng nghĩ càng đau lòng. Đây là kết gì cưới gì? Đông Phương gia bọn họ tại sao tựa như lôi kéo theo hai năm tám vạn?

Trong ngày đầu kết hôn, cuối cùng Trương Tuyết tại một tiếng của cha phá hỏng, bạo phát, cô xách quần áo cùng đồ cưới ,chạy xe đạp biến mất ở trong bóng đêm…

Dọc theo đường đi, bà cắn môi nhịn xuống nước mắt, đi thẳng tới Đông Phương gia.

Đặt sính lễ xuống, bà nhìn Đông Phương Thắng Lợi đang bình thản ung dung uống trà, lạnh lùng mở miệng: “Cháu muốn từ hôn,” bà nghĩ, thay vì bị Đông Phương gia từ hôn, không bằng mình lui trước, mặt mũi cha mẹ và mình cũng đã bị mất hết, nhưng mà tôn nghiêm cuối cùng, nhất định không thể vứt bỏ, “Đồ còn lại ngày mai cháu sẽ lại mang tới đây.”

Đông Phương Thắng Lợi “Phanh” một tiếng dùng sức bỏ ly xuống, “Vụt” đứng lên lớn tiếng trách cứ: “Hồ đồ! Hôm nay cô mới đến nói từ hôn với ta, cô coi cuộc hôn nhân này là trò đùa sao? Bạn bè thân thích nhiều như vậy tất cả cũng thông báo đi ra ngoài, cô để cho mọi người chúng ta cũng bồi cô hồ đồ? Đông Phương gia chúng ta đâu dạy nổi người này! Trước ta để cho cô suy nghĩ một tuần cho rõ ràng, cô có bản lãnh thì nghĩ đến hiện tại cho ta? Nói cho cô biết, bây giờ kết hôn cũng phải kết, không kết cũng phải kết!”

Đông Phương Thắng Lợi cương quyết thúc ép như vậy càng làm cho Trương Tuyết tức giận, vốn là từ hôn có một chút yếu tố giận dỗi, mà bây giờ bà đích xác không muỗn cuộc hôn nhân này nữa. Bà trợn tròn ánh mắt rưng rưng, đồng thời rõ ràng kiên định thấp giọng trả lời: “Cháu không kết hôn! Cháu muốn từ hôn.”

“Em dám!” Đột nhiên, một giọng nói khác truyền đến từ phía sau. Trương Tuyết xoay người, chỉ thấy Đông Phương Khải Ca từ trên lầu chậm rãi đi xuống, đi tới trước mặt hai người, đè nén tức giận nói: “Ông cụ, để cho tự con nói với cô ấy.” Nói xong ông sải bước đi tới phía cửa, đến cửa, thấy Trương Tuyết không có đi, ông quay đầu một tiếng: “Ra ngoài.”

Trong sân Trương Tuyết và Đông Phương Khải Ca đứng mặt đối mặt, trầm mặc, yên tĩnh. Đêm hè gió thổi hơi lạnh, thổi trúng Trương Tuyết lần lượt lạnh từ lỗ chân lông đến trong đáy lòng. Việc bà yêu người đàn ông này, bà tràn đầy tự tin có thể có được người đàn ông, vốn là ngày mai bà sẽ mang gả cho người đàn ông này, lại căn bản không thuộc về bà, không bao giờ…thuộc về bà nữa, hoặc là cho tới bây giờ chưa từng thuộc về bà.

“Trương Tuyết” cuối cùng Đông Phương Khải Ca lựa chọn lên tiếng, “Nhiều ngày như vậy chính là em đang suy nghĩ chuyện từ hôn?”

Trương Tuyết hung hăng trừng ông, không trả lời. Bà nghĩ, bây giờ nói cái gì cũng là thừa.

Thời gian dài lại trầm mặc nhìn thẳng vào mắt, Đông Phương Khải Ca lên tiếng lần nữa, từng chữ có lực vang vang, “Trương Tuyết, chỉ cần em nói, anh sẽ tin! Cái gì cũng tin!”

Cuối cùng nước mắt Trương Tuyết vỡ đê, rốt cuộc cũng không cách nào đè nén từng giọt từng giọt, bà dùng sức mà lắc đầu, tiếng nghẹn ngào nói, “Không có, không nghĩ từ hôn, cũng không có cùng với Triệu Phương Hoa phát sinh bất cứ chuyện gì!”

Đông Phương Khải Ca và Trương Tuyết tiến hành hôn lễ vội vàng đồng thời kết thúc, ba ngày sau, Đông Phương Khải Ca và vợ mới cưới lưu luyến chia tay, bước lên tiền tuyến.

Từ đó về sau, Trương Tuyết thích một bài hát – huyết nhiễm đích phong thái (máu nhuộm phong thái). Mỗi ngày bà ngồi trước cửa sổ, nghe bài hát trong máy thu âm, suy nghĩ người yêu trên chiến trường…

Thấy dáng vẻ nhân viên phục vụ vừa mới cùng Đông Phương Khải Ca nhìn nhau, Trương Tuyết trong lòng thoáng qua một chút bất ngời, một chút vui thích. Chẳng bao lâu sau, người đàn ông trước mặt này sẽ cho bà ngạc nhiên như vậy? Cứng nhắc bá đạo là toàn bộ tính tình của ông, thế nào còn càng ngày càng hiểu lòng của phụ nữ? Bà khẽ cười một tiếng, giống như thật lòng vừa giống như giễu cợt: “Anh trái lại càng sống càng trẻ tuổi.’

Đông Phương Khải Ca không nói, nhấc ly rượu lên ý bảo, Trương Tuyết ngay sau đó cũng cầm ly rượu lên, hai người nhẹ nhàng đụng, đinh một tiếng, hai chén chạm vòa nhau, phát ra tiếng dễ nghe.

Đông Phương Khải Ca nhìn Trương Tuyết vẻ mặt hoảng hốt. DƯờng như mới vừa theo nhân viên phục vụ kia cầu cứu một cái, ông cũng đã biết hẹn hò lãng mạn đợt này cũng không phải là Trương Tuyết an bài, như vậy là người nào sẽ vì quan hệ của mình và Trương Tuyết mà không tiếc dùng như vậy mình tuyệt đối không thể nghĩ đến phương pháp thêm dầu vào lửa? Là ai quan tâm nhất khẩn trương nhấy đến quan hệ của bọn họ? Đáp án này cũng không khó đoán.

Trong chốc lát, một người con trai tuổi còn trẻ đi tới trước mặt bọn họ, nhẹ nhàng khom người chào, sau đó giơ đàn vi-ô-lông lên. Âm nhạc ưu nhã êm tai chậm rãi phát ra, không ngừng thổi qua bên tai.

Đông Phương Khải Ca nhíu chân mày lại, quay mặt về hướng mặt sông, Trương Tuyết ở trong lòng lắc đầu cười khổ, không thích âm nhạc xin hãy tới thưởng thức một mình, thật là cố tình gây chuyện, tìm cho mình nhận tội. Chẳng qua, ông biết là bà thích âm nhạc, là vì dời sao? Có lẽ vậy, hôm nay Đông Phương Khải Ca, ông đã làm đến cực hạn có thể làm.

Bà giơ tay lên tùy ý ngăn lại, “Được rồi, cám ơn, cậu đi xuống trước đi!”

Chúc Kì Trinh ở xa che miệng cười trộm, thuốc trị mãnh liệt này theo xuống, cũng không có vấn đề. Nhìn dáng vẻ hai người họ, không lập tức như keo như sơn, cũng có thể như nước sữa hòa nhau đi!

Cô cúi lưng xuống lặng lẽ đi tới trước đài, muốn đi trước để ở chỗ này hoa tươi cùng áo sơ mi. Phải biết rằng, nếu như hai thứ đồ này đồng thời đưa ra ngoài, hai người kia lập tức có thể hiểu là bữa ăn tối tuyệt vời bên bờ sông này không phải đối phương an bài, làm lộ chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ? Cho nên, cô đắc ý nghĩ, hai thứ đồ này còn là giống như buổi trưa như vậy, lặng lẽ thả vào gian phòng bọn họ đi, như vậy cộng thêm cùng nhau ăn bữa ăn tối hài hòa, tất cả được giải quyết!