Chương 60 – Phạm sai lầm

Diệp Tư Đình ba ngày sau đi làm lại biết được tất cả mọi việc của mình đều do Giang Nhân Ly đảm nhiệm thì vô cùng phẫn nộ. Cô ta cũng không biểu lộ ra ngoài chỉ rất bình tĩnh nhìn Giang Nhân Ly đang xử lý tài liệu.

Giang Nhân Ly cô ta đến cũng không thèm chú ý.

Đột nhiên Diệp Tư Đình cười: “Mạc phu nhân, chỗ này có chút vấn đề.”

Giang Nhân Ly sửng sốt, đề phòng Giang Nhân Đình tìm ra sai sót cho nên cô đã rất cẩn thận rồi.

“Đâu?” Cô tỏ ra khách khí.

“Cái này định giá quá cao, nếu như dựa theo giá này công ty sẽ lỗ vốn mất.” Giang Nhân Đình lộ ra một tia cười cợt.

Giang Nhân Ly không hiểu: “Tôi dựa theo giá nguyên vật liệu và nhân công mà tính ra.”

Diệp Tư Đình không ngại: “Có thể là Mạc phu nhân ở nhà nhiều quá không hiểu rõ thị trường.” Cô ta đưa ra một tập tài liệu: “Dựa theo cái này để tính toán mới chính xác.”

Giang Nhân Ly nhìn tập tài liệu mới hiểu được, hóa ra là tập tài liệu cô sử dụng là cũ, giá nguyên vật liệu sớm đã thay đổi, cho nên Giang Nhân Đình mới bắt được lỗ thủng này.

Giang Nhân Ly có chút phẫn nộ: “Diệp tiểu thư thật đúng là nhân viên đắc lực của Bắc Lâm, có cô ở đây Tu Lăng đúng là đã nhẹ nhàng rất nhiều.”

“Đây đều là công việc của tôi.” Giang Nhân Đình cười: “Công việc này cần có chuyên môn, Mạc phu nhân không phải chuyên về lĩnh vực này tất nhiên khó tránh khỏi sai phạm. Dù sao Mạc phu nhân cũng đã làm rất tốt rồi, trong thời gian ngắn vậy đã xử lý tốt những việc này.”

Giang Nhân Ly nhìn cô ta: “Có cô rồi tôi cũng không cần phải lo những sai phậm này nữa. Dù sao cô cũng sẽ dọn dẹp. Tiền lương Bắc Lâm cũng đã trả đủ cho cô.”

“Đây là tất nhiên.”

Giang Nhân Ly lúc này mới yếu ớt rời đi, nhưng cô phải thừa nhận, Giang Nhân Đình đã giỏi hơn cô nghĩ. Xem ra cần phải nhìn cô ta với ánh mắt khác xưa.

Bắc Lâm bận rộn nhất vào lúc này là vì sẽ hợp tác với nhà họ Cố. Trước năm mới sẽ có một tiệc rượu long trọng, đến lúc ấy Cố Diễn Trạch cũng tới tham gia bàn bạc về kế hoạch hợp tác với Bắc Lâm. Đây là dự án mà Bắc Lâm rất tâm huyết.

Mạc Tu Lăng bận rộn nhất từ trước tới giờ, mỗi khi về đến nhà đều leo lên giường ngủ. Giang Nhân Ly thời gian này cũng không đến công ty làm loạn.

Giang Nhân Ly đột nhiên cảm thấy mình đúng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Mới vài ngày đã bị trở về nguyên hình. Cô cũng biết anh rất vất vả, nhưng cô cũng rất buồn chán, anh trở về nhà cũng chả buồn nói chuyện với cô. Được rồi, hiểu nhau là một chuyện, nhưng cũng cần phải nói chuyện.

Anh vừa mới nằm xuống, cô cũng không tin anh đã ngủ.

Cô kéo áo anh: “Chúng ta nói chuyện phiếm đi!”

Anh không nhúc nhích.

Cô chu miệng: “Em không ngủ được.”

Mạc Tu Lăng bất đắc dĩ: “Vậy em cũng muốn anh mất ngủ cùng em à?”

“Em biết anh chưa ngủ.”

Mạc Tu Lăng ngậm chặt miệng.

“Tiệc rượu thu xếp thế nào rồi?”

Anh không nói lời nào.

“Đến lúc đó em cũng muốn đi. Nghe nói vị tổng giám đốc họ Cố này không kết hôn với một cô gái môn đăng hậu đối mà cưới một cô bé lọ lem, em muốn đi xem cô ta như thế nào.”

Anh vẫn không nói.

“Mạc Tu Lăng, anh nói một câu sẽ chết sao!”

Mạc Tu Lăng liên tiếp tức giận, hai tay anh tóm được đôi tay nhỏ bé không ngừng lộn xộn của cô. Anh nuốt nước miếng, sau đó kéo cô lại gần mình, tinh tế hôn cô.