Chương 60: Phật Thú Đại Chiến (Thượng)

Thần Yên chân nhân mở cửa bước vào, thấy đồ nhi Diệu Nhiên tịnh không quay đầu lại, liền khẽ đặt điểm tâm xuống, rồi bà lấy ra mấy viên thánh dược liệu thương đưa cho Diệu Nhiên dùng, sau đó thì ở lại cổ vũ tinh thần cho mọi người.

“Diệu Nhiên, Mộng Thần, trận chiến ba ngày sau sẽ là những trận đấu khó khăn nhất cho các con. Mỗi người trong tứ cường các người, đều là những tinh anh được chọn ra từ trong hàng đệ tử ưu tú nhất và cũng đã trải qua một đoạn sinh tử quan đầu mới có thể tuyển lựa được. Thực lực mỗi người đều không tầm thường. Bất kể ba ngày sau kết quả thế nào, và chiến đấu với bất kỳ ai, các người đều sẽ gặp đối thủ mạnh mẽ nhất. Tỷ như Pháp Nguyên của Liên Hoa Tự, nếu muốn thắng được gã quả thật không hề dễ dàng chút nào. Với chiêu Mộng Chi Sơ Thủy của Mộng Thần thì may ra còn có cơ hội đánh bại được gã. Nhưng thực lực của Long Thiên Dương Diễm môn lại quá mạnh, quả thật đã làm cho ta không dám tin tưởng, nếu các ngươi muốn thắng gã, e rằng còn khó khăn hơn, có lẽ các ngươi chỉ có ba phần cơ hội thôi.”

Lục Mộng Thần và Diệu Nhiên nghe được những lời ấy thì bất giác trong lòng u ám hẳn đi. Hai người chỉ biết cúi đầu, trong lòng rối loạn khôn cùng, chẳng biết phải nói sao cả.

Thần Yên chân nhân thấy hai người cúi đầu không nói, nên biết rằng hai hài tử này đang mang áp lực rất lớn, vì vậy nên bà nhẹ giọng nói: “Không sao đâu, các con có thể lọt vào được tứ cường thì đã khiến cho ta rất cao hứng rồi. Trong trận đấu sắp tới, chỉ cần các con phát huy thật tốt, bất luận là thắng bại, ta cũng rất kiêu hãnh vì các con.”

Diệu Nhiên nghe đến đó, thì rất đau lòng, nước mắt tuôn trào, ấp úng nói: “Sư phụ…..sư phụ…” Nàng gọi được hai tiếng thì nghẹn ngào không nói lên lời.

Trong lòng Lục Mộng Thần cũng rất trầm trọng, nhìn thấy Diệu Nhiên thương tâm như thế, thì biết sư tỷ thập phần cường liệt, vì không chịu được sự chế nhạo của đám đệ tử của các môn phái khác, nên đã cố gắng dùng hết sức đánh thẳng một mạch vào đến vòng tứ cường, nhưng hôm nay nghe được những lời an ủi của Thần Yên chân nhân, thì bao nhiêu sầu muộn trong lòng liền dâng tràn như nước lũ, nhất thời chân tình lộ ra, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Giang Sơn cùng Bạch Lạc Sinh đứng một bên cũng cúi đầu không nói. Bọn họ đứng dưới đài quan chiến từ đầu đến cuối. Đệ tử của các môn phái khác đối với họ đều có ánh mắt trào phúng và khinh thường, nên cũng khiến cho bọn họ rất phẫn nộ! Giờ đây, Phong Thần Tông có người lọt vào tứ cường, rồi lại gặp đối thủ cường hãn như thế, vì vậy bọn họ rất hiểu được lý do tại sao Diệu Nhiên lại khóc như thế.

Thần Yên chân nhân đưa tay vuốt đầu Diệu Nhiên, cất giọng ôn hoà nói: “Diệu Nhiên, con và Mộng Thần có thế lọt vào tứ cường, đã khiến cho ta rất vui mừng rồi, đừng khóc……Diệu Nhiên, để mấy sư đệ nhìn thấy thật không hay à!”

Diệu Nhiên nghe sư phụ an ủi, thì mắc cỡ mặt đỏ lên, nàng vội đưa tay gạt nước mắt, rồi cười nói: “Dạ, sư phụ! Nhưng nếu ba ngày sau rút thăm, vạn nhất con và Lục sư đệ cùng lọt vào một tổ thì làm sao?”

Không đợi Thần Yên chân nhân trả lời, Lục Mộng Thần vội giành nói: “Ta đương nhiên sẽ không cùng sư tỷ tái đấu lần nữa! Ta sẽ nhường cho sư tỷ vào chung kết nhé!”

Diệu Nhiên nghe vậy thì mặt đỏ bừng lên, Thần Yên chân nhân cũng cười nói: “Vậy sao được, Mộng Thần, con là đệ tử đứng đầu của Phong Thần Tông chúng ta, sao có thể nhường cho sư tỷ chứ? Huống hồ, nếu quả việc đó xảy ra, thì ta nghĩ nên để Mộng Thần vào chung kết, có vậy thì Phong Thần Tông chúng ta mới có cơ hội tiến tới! Diệu Nhiên, con là sư tỷ, khi thượng đài, cũng không nên hành động theo cảm tính nha!”