Chương 61

Mùa đông đến thậtnhanh, trong lúc màn đêm đang buông xuống, bỗng có một tiếng nói mêt mỏi của Hải Dương từ bên ngoài hang vọng vào:”Thần Quân đại nhân, có lẽ là ở quanh đây!”

“Lục soát!” Giọng nói của Bích Thanh Thần Quân không biết vì sao lại hơi khàn khàn.

“Sư phụ tới rồi!” Tôi rất muốn lao ra ngoài ôm lấy anh ta rồi nũng nịu cầuxin cho Ngân Tử, bỗng Ngân Tử lại vén tấm thảm lên, chìa tay ra túm lấytôi không rời.

Anh ta nói:”Miêu Miêu… Không phải cầu xin, ta không có lỗi, tuyệt đối không nhận sự thương hại, bố thí của anh ta.”

“Huynh thật muốn chết sao?” Oa Oa có chút nôn nóng.

Ngân Tử mím chặt môi không nói nửa lời, tôi lại rơi vào tình thế tiến thoáilưỡng nan. Bên ngoài hang, tiếng sư phụ đang khàn đi vì gọi tôi, cànglúc càng gần, thực sự làm tim tôi lay động. Bên trong hang là sinh mệnhNgân Tử cùng tình bạn quý báu ba trăm năm của chúng tôi. Tôi phải làmsao? Tôi chưa từng phải lựa chọn một điều gì đó khó khăn như vậy.

“Nàng đi đi…” Ngân Tử cuối cùng cũng buông tay ra, chua xót nói:”Dù sao, anhta sớm muộn gì cũng tìm tới đây, dù sao, nàng cũng thích anh ta… Dù sao, tất cả đều đã quá muộn rồi….”

“Nhất định vẫn còn kịp!” Tôi do dự trong giây lát rồi lao ra ngoài, quyết định mặc kệ những lời nói nguxuẩn của con quạ ngu ngốc đó, nhất định sẽ cầu xin cho anh ta, nhất định không để sư phụ giết anh ta.

Khi chạy ra đến bên ngoài, tôi liền nhìn thấy bóng dáng của Bích Thanh Thần Quân. Hai con ngươi hằn lênnhững tia máu đỏ trên đôi mắt xanh biếc của anh ta, đôi môi nứt nẻ ra vì khát nước, mái tóc gọn gàng thường thấy giờ đã bị gió thổi rối tunglên, dung mạo thật thảm hại, như tiều tụy đi đến cả chục tuổi… Nhưngthần tiên thì không thể già đi được.

“Sư phụ…” Khó có lời nào có thể diễn tả được nỗi đau đang xuất hiện trong lòng, tôi cứ đứng như bất động ở đó mà không thể nhấc nổi chân lên.

Bích Thanh Thần Quâncũng sững người ra một hồi lâu khi nhìn thấy tôi, anh ta không tiến lạigần, không có một cử động nào chỉ đứng đó nhìn tôi, cứ thế nhìn…

“Ngươi thật ngốc nghếch!” Tiếng của Mạc Lâm từ phía sau vọng tới, anh ta nở nụ cười rồi cứ thế đẩy Bích Thanh Thần Quân về phía trước.

Chiếntướng số một của Thiên Giới hùng dũng là vậy mà cứ thế bị một đôi taytrói gà không chặt đẩy tiến về phía trước, anh ta vẫn nhìn tôi như vậy,miệng khẽ hỏi:”Miêu Miêu?”

Vì sao giọng nói của anh ta lại trở thành khó nghe như vậy? Giống như là đã khàn đặc giọng đi vì gọi tên tôi suốt cả tuần qua.

Vì sao khuôn mặt của anh ta lại tiều tụy hốc hác như vậy? Giống như mấy ngày mấy đêm qua đã không chợp mắt.

Tôi không dám tiếp tục nhìn thẳng vào mắt anh ta, chỉ lầm lũi bước lại gầntrước mặt anh ta, mắt nhìn thẳng vào bộ giáp trên ngực anh ta, lắp bắpnói:”Miêu Miêu… Miêu Miêu đã trở về… Miêu Miêu xin lỗi…”

“Cuốicùng cũng tìm thấy rồi.” Giọng nói của Bích Thanh Thần Quân dường nhưbắt đầu trở lại như trước đây, cùng đó là đôi tay mạnh mẽ bỗng ôm ghìlấy tôi, chặt đến nỗi xương sườn kêu lên canh cách, làm tôi đau buốtkhủng khiếp. Nhưng không sao, sự vui vẻ đang tràn ngập trong lòng nêntôi cũng chẳng thèm chú ý tới nỗi đau đó.

“Nhẹ thôi nhẹ thôi, không phải ngươi đang giết kẻ thù!” Mạc Lâm ở bên cạnh vội vàng khuyên nhắc.

“Đúng rồi… Nhẹ thôi.” Bích Thanh Thần Quân cũng nhắc lại một lần, thế nhưngđôi tay vẫn chưa buông nhẹ hơn. Tâm trạng anh ta lúc này thật giống nhưtôi lúc đói muốn chết mà được ôm con gà nướng, có chết cũng không buôngtay.

Hay có thể Miêu Miêu là con gà nướng của sư phụ!

MạcLâm ở bên cạnh lắc lắc đầu tỏ vẻ không nỡ chứng kiến, Hải Dương khôngngừng lén mỉm cười, sau đó trừng mắt quát tháo đuổi đám thiên binh thiên tướng ra chỗ khác, còn bản thân trốn vào một chỗ không xa để nhìn trộm.

Một hồi lâu sau, Bích Thanh Thần Quân mới như tỉnh lại liền buông lỏng tayra, ngắm nhìn tôi lại một lần từ đầu tới chân, lại còn nói Mạc Lâm tớixem xem tôi có vết thương hay chỗ nào bị đau không.

Mạc Lâm xoay xoay vài vòng rồi buồn bã nói:”Bị gãy hai cái xương sườn.”

“Cái gì?” Bích Thanh Thần Quân ngạc nhiên hỏi, “Là ai làm?”

“Lúc nãy ngươi đã dùng lực quá mạnh để ôm cô ta, con mèo này đâu phải khỉ đá, sao mà không gãy được?” Mạc Lâm lắc lắc đầu.

“Ta… Ta… Ta…” Bích Thanh Thần Quân hơi đỏ mặt, trông cũng thật đáng yêu.

“Ta nói vui thôi.” Mạc Lâm vỗ vỗ vai anh ta, cười nói, “Cô ta không sao,nhưng nếu lần sau ngươi còn ôm như vậy nữa thì ta không chắc là sẽ gãyhay không.”

Oa Oa và Tiếu Thiên không biết đã đi ra khỏi hang từbao giờ, còn cả Hải Dương từ phía đằng xa nữa, bọn họ khi nghe đượcnhững lời này, không nể mặt mà cùng cười trộm.

“Ngươi…” Sắc mặtcủa Bích Thanh Thần Quân bỗng đen lại, một bàn tay vung ra nhằm hướngMạc Lâm lao tới, nhưng khi tay còn ở trong không trung, lại bỗng chuyểnhướng tự đánh vào ngực mình.

Tôi cảm thấy anh ta đánh vào ngựcmình rất mạnh, có thể tự làm tím ngực mình mất, liền vội vàng lấy tayxoa xoa chỗ đau đó, vừa xoa vừa chuẩn bị mở miệng nói lời cầu xin choNgân Tử.

Không ngờ anh ta đã tự mình mở miệng hỏi trước:”Con quạ trắng đó đâu rồi?”

“Ta ở đây.” Bóng dáng Ngân Tử từ trong hang xuất hiện, hai chân anh ta đang run rẩy nhưng nét mặt lại rất cương quyết,”Ngươi muốn giết thì ra tayđi! Ta quyết không nhận lỗi! Ta không sai!”

“Là Băng Hoàn Tiên Tử nói với ta các ngươi ở đây.” Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng nắm lấytay tôi rồi tiến về phía Ngân Tử, không khí xung quanh bỗng như yên lặng một cách tiêu điều.

“Ta biết là do cô ta.” Ngân Tử lạnh lùngnói, đôi mắt nhìn về phía tôi, bịn rịn không rời,”Chuyện đã đến nước này ta cũng chẳng còn nói được gì, tùy ngươi xử lí.”

“Ồ?” Bích Thanh Thần Quân nở một nụ cười nhẹ.

Tôi thấy tình hình có vẻ như không hay, liền lặng lẽ chuẩn bị chiêu PháThiên Trảo, quyết định nếu Bích Thanh Thần Quân có ra tay với Ngân Tửthì sẽ cố sức ngăn cản lại.

Bích Thanh Thần Quân không rút kiếmra, anh ta chầm chậm đi tới chỗ Ngân Tử, đôi mắt Ngân Tử nhắm lại, cắnchặt hai hàm răng, trên trán lấm tấm mồ hôi, dường như đang hoang mangtột độ, thế nhưng vẫn cứ ngoan cố khoong chịu mở miệng cầu xin.

Tôi rất hồi hộp, vội vàng tiến tới khẩn khoản van nài:”Sư phụ, không phảilỗi của Ngân Tử, xin sư phụ đừng giết anh ta có được không…”

Bích Thanh Thần Quân dừng bước, xoa xoa đầu tôi rồi đột nhiên nở nụ cười:”Vì sao lại phải giết anh ta?”

“Là?” Ngân Tử lập tức mở to mắt, toàn thân cứ ngây người ra.

“Cám ơn”, Bích Thanh Thần Quân chăm chú nhìn anh ta rồi khẽ nói,”Ngươi đã bị bão tuyết giam suốt mấy ngày nay ở đây, lại còn vất vả chăm sóc choMiêu Miêu nữa.”

“Như vậy nghĩa là sao…” Ngân Tử cứ lắp bắp nói, như đã mất đi sự nhanh nhẹn hoạt bát lúc trước,”Ngươi không trừng phạt ta?”

Tôi vội vàng đạp vào chân Ngân Tử một cái như muốn bịt miệng anh ta vào,con quạ ngu ngốc này mong đợ người khác trừng phạt mình hay sao?

Bích Thanh Thần Quân liền thở dài một tiếng, chìa tay kéo tay tôi quay lại,rồi quay sang giải thích với Ngân Tử đang ngã sõng xoài trên đất:”Sángsớm hôm nay, Băng Hoàn Tiên Tử tới tìm ta, nói ngươi cùng Miêu Miêuxuống Hạ Giới chơi, ngươi vì sợ con mèo nghịch ngợm này mải chơi mà đilạc nên đã muốn mượn truy hồn hương của cô ta. Ai ngờ Băng Hoàn Tiên Tửlại lấy nhầm lọ đoạt âm thảo rồi đưa cho ngươi, dẫn đến việc làm cáichuông tỏa tâm linh này mất hiệu nghiệm. Cô ta mới phát hiện ra sự việcnày, vội vàng đi theo truy hồn hương trên người ngươi để đuổi tới đây.Nhưng khi nhìn thấy ngươi bị giam trong bão tuyết không thể rời đi, cũng không có cách nào liên lạc được với Thiên Giới. Liền tới chỗ ta bẩm báo sự việc, bản thân tự nhận lỗi, lại còn cầu xin đừng vô tình mà truy xét tội của ngươi.”

“Hóa ra là do Băng Hoàn Tiên Tử đần độn, đếnthuốc cũng bỏ nhầm!” Tôi nghe xong chân tướng sự việc trong lòng liềncảm thấy như được xóa tan mây mù, vui vẻ nắm lấy tay Bích Thanh ThầnQuân lay lay,”Ngân Tử không lừa dối Miêu Miêu, thật tốt quá.”

“Ta… Ta…” Đôi mắt Ngân Tử đỏ lên, mở miệng khẽ nói,”Chẳng ai yêu cầu cô ta tham gia vào việc của người khác.”

“Sự việc lần này ta sẽ không truy xét thêm nữa, nhưng ta thấy Băng HoànNgân Tử đối với ngươi rất tốt.” Bích Thanh Thần Quân nói xong liền kéotay tôi đi khỏi.

“Ngươi ngốc nghếch đến mức tin vào lời nói củacô ta?” Ngân Tử ở phía đằng sau không hiểu vì sao bỗng cười lên một cách ngốc nghếch, tiếng cười rất khó nghe, giọng nói tưởng như còn lạnh hơncả băng tuyết xung quanh.

Mạc Lâm vội chạy tới nói như hòagiải:”Được rồi được rồi, Bích Thanh Thần Quân mặt ngươi sao cứ nghiêmtrọng vậy, chẳng phải đã tìm được con mèo đánh yêu của ngươi rồi sao?Cười lên một cái cho mọi người xem, coi như là trả công cho ta trongnhững ngày qua.”

“Cút!” Bích Thanh trả lời rõ ràng rành mạch.

“Hỡi ôi… Đây gọi là trọng sắc khinh bạn, trở mặt không nhận người quen!” Mạc Lâm làm bộ bị ruồng rẫy, chọc cho mọi người ai cũng phải cười.

Bích Thanh Trần Quân vốn đã không màng tới lời nói của anh ta, chỉ gọi anh ta, chỉ gọi đám mây đến để chuẩn bị rời đi.

‘’Khoan đã!’’ Ngân Tử với sắc mặt trắng bệch bổng dưng lớn tiếng gọi, ‘’Ngươi định sau này sẽ đối đáp với Miêu Miêu ra sao!’’

“ Cái gì mà đối đãi với Miêu Miêu ra sao? “ Bích Thanh Thần Quân dừng bước.

“ Việc tai tiếng của ngươi và Miêu Miêu đã lan truyền khắp ThiênGiới, ai cũng biết Miêu Miêu đã thuôic về người rồi, ngươi định đối đãi với Miêu Miêu thế nào? Để cho Miêu Miêu láy danh phận gì ?” Ngân Tửgay gắt nói.

“ Ai da “ mạ Lâm mử lời trước, “ Tiểu Ngân Tử, mgươi không hiểu sự tình rồi”

“ Tai tiếng lan truyền như vậy là mong muốn của ta, trước mắt vì MiêuMiêu vẫn chưa đồng ý ấy ta, nên ta cũng không thể tùy tiện với MiêuMiêu được.” Bích Thanh Thần Quân do dự một hồi rồi trả lời, “ Sau này,đợi đên khi Miêu Miêu hiểu rõ mọi chuyện ta sẽ để Miêu Miêu lựa chọn. Ta rất kì vọng vầ sẽ cố gắng hết sức để Miêu Miêu sẽ chọn gả cho ta, trởthành nữ chủ nhân của Huyền Thanh Cung ”.

“Nữ chủ nhân…”Ngân Tử vội vàng hỏi lại, “Người thật lòng muốn Miêu Miêu trở thaành phu nhân của mình?”

“Nếu cô ấy đồng ý ” Bích Thanh Quân nói nhỏ.

“Thế nhưng …Ngươi không sợ mọi người trên Thiên Giới chê cười mình sao? Lấy một con miêu quái làm vợ! Ngươi thực sự không bận tâm đến điều đó?Không quan tâm bị chế giễu? ” Ngân Tử từ dưới nhổm dậy, tỏ vẻ cẩn thậnsợ sệt hỏi.

“Bọn họ cười là việc của bọn họ, liên quan gì tới ta.” Bích Thanh Thần Quân lườm Ngân Tử một cái tỏ vẻ không hiểu.

“Vì sao mọi người cười nhạo sự phụ?” Tôi càng không hiểu, “Sự phụ rất tốt!’’

Mạc Lâm vội tiến lại giai thích với tôi: “ Vì bọn họ ghen tị khi Bích Thanh Thần Quân lấy được người vợ đáng yêu như Miêu Miêu”.

‘’Thật sao?’’ Tôi nhìn Mạc Lâm tỏ vẻ hoài nghi.

“Nhìn mắt ta trung thực thế này cơ mà!” Mạc Lâm nở nụ cười rồi cố gắng mở tomắt ra,”Miêu Miêu ngươi có muốn lấy sư phụ của ngươi không? Tuy rằng anh ta có chút lạnh lùng, nghiêm nghị, bảo thủ, nhàm chán, làm việc thìđiên điên khùng khùng, nhưng dẫu sao cũng có võ công cao cường, gia sảnbạc triệu, lại không thích vùi hoa dập liễu, luôn một lòng một dạ. Mặcdù tổng thể không bằng ta, nhưng cái loại đàn ông như hắn cũng coi làđược, không lấy sẽ thật đáng tiếc.”

“Hồ đồ, sư phụ ta tuyệt đốihơn ngươi gấp một nghìn lần.” Tôi vội vàng phản bác,”Sư phụ không châmkim tiêm vào người ta, cũng không cạo lông ta.”

“Đúng rồi đúng rồi, sư phụ ngươi tốt nhất, vậy mau lấy sư phụ ngươi đi.” Mạc Lâm tiếp tục khuyên nhủ.

Sắc mặt Bích Thanh Thần Quân đỏ lên, vội vàng trách:”Ngươi… Ngươi đừng có ăn nói hồ đồ…”

“Ngươi không muốn lấy?” Mạc Lâm ngạc nhiên hỏi,”Được được, vậy ta sẽ giớithiệu cho người khác, Miêu Miêu ngươi có muốn lấy Ngao Vân ở Đông Hảikhông? Hay là Tiếu Thiên ở phía đằng kia cũng không đến nỗi nào.”

“Cẩn thận không ta trừng trị ngươi đó!” Bích Thanh Thần Quân cảm thấy tựái, liền kéo tôi lại gần rồi gầm lên với Mạc Lâm,”Nhiều điều cô ấy vẫnchưa hiểu được!”

“Lão tử thực không muốn nửa đêm bị lôi ra khỏichăn để đi giúp ngươi tìm người lần nào nữa! Cũng không hiểu tại saoviệc này mà ngươi lại chậm trễ như vậy! Phải đánh nhanh thắng nhanh!”Mạc Lâm cũng gầm lên với anh ta, rồi quay đầu lại nở nụ cười với tôi,nói như đang dụ dỗ một đứa trẻ:”Miêu Miêu ngươi có hiểu cưới nhau là gìkhông?”

“Hiểu!” tôi lập tức gật gật đầu, nghiêm túc trả lời,”Làhai người sẽ mãi mãi ở bên nhau, vui vẻ hạnh phúc sống với nhau quatháng ngày.”

“Gần như vậy gần như vậy, đúng là nghĩa như vậy,Miêu Miêu rất thông minh.” Mạc Lâm biểu dương tôi, rồi lại quay sangnhìn Bích Thanh Thần Quân nói:”Ngươi định để ta nói giúp toàn bộ sao?”

Bích Thanh Thần Quân dường như có chút hồi hộp lo lắng, lại một lần nữakhông kiềm chế được sức lực của bản thân, nắm tay làm tôi đau nhói, anhta lắp bắp nói:”Miêu Miêu… nàng… nàng… đồng ý lấy ta nhé?”

“Được!” Tôi trả lời rất dứt khoát, “Miêu Miêu nguyện mãi mãi ở bên cạnh sư phụ.”

Xung quang bỗng im ắng lạ thường, không lâu sau Bích Thanh Thần Quân bỗng nở một nụ cười ngây ngô, Ngân Tử thì ngẩn người ra đứng bên cạnh, Mạc Lâm, Hải Dương, Oa Oa cùng với Tiếu Thiên bắt đầu ngây ngây ngô ngô vỗ tay,làm cho tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.

“Chọn ngày là bao giờ?” Oa Oa dường như đang rất phấn khích,”Huyền Thanh Cung lâu lắm rồi không có sự kiện lớn.”

“Hôm nay quay về sẽ tổ chức luôn.” Bích Thanh Thần Quân nói mà chẳng cần suy nghĩ gì..

Vẻ mặt Hải Dương tỏ vẻ khó chịu nói:”Thần Quân đại nhân, còn phải càn quét Diệu Dương Dư Bộ, vài tháng tới sẽ rất bận rộn, tổ chức lễ cưới lúc này có lẽ không tiện?”

Mạc Lâm cũng lên tiếng:”Đồ háo sắc nhà ngươi, dẫu gì cũng phải chuẩn bj cho chu đáo ổn thỏa chứ, ngươi muốn làm MiêuMiêu cô nương thấy tủi thân sao?”

Oa Oa nói tiếp vào:”Thần Quânđại nhân, những việc trong lễ cưới cũng phải có người chỉ dạy cho MiêuMiêu, nếu không e rằng sẽ có sai sót.”

Nét mặt của Tiếu Thiên cóvẻ ngán ngẩm, nhưng vẫn cố gượng cười nói:”Nếu như là Thần Quân đạinhân, thần tin Miêu Miêu cô nương sẽ được hạnh phúc…”

“Đúng đúng đúng.” Bích Thanh Thần Quân dường như chẳng biết nói gì hơn, chỉ nhìn tôi đang ngẩn người ra.

“Đợi đã!” Ngân Tử vội vàng hét lên:”Bất luận như thế nào, ta… ta nhất địnhphải tận mắt chứng kiến Miêu Miêu xuất giá! Tận mắt nhìn ngươi thực sựlấy Miêu Miêu làm chính phi! Ta mới an tâm.”