Chương 61

Bây giờ đã là lúc hoàng hôn, ngoài cửa sổ, trời đất như được nối liền, mang một màu u ám. Tiếng sóng biển ầm ầm, tầng tầng lớp lớp như đập vào màng nhĩ con người.

Trong thư phòng, ánh đèn chiếu sáng như ban ngày, vẻ mặt ai nấy đều nặng nề.

Một cơn buốt giá như con rắn bò trên lưng Giản Dao, khiến cô cảm nhận được sự tồn tại của người đó. Cô lặng lẽ điều hòa hơi thở, lên tiếng: “Jenny là tên tiếng Anh của tôi.”

Mọi người hết sức kinh ngạc, ngay cả An Nham cũng ngẩng đầu.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo nhưng giọng nói của anh thì ngược lại, rất bình tĩnh. “Em căng thẳng gì chứ?”

Mọi người đều im lặng, nghe Bạc Cận Ngôn từ tốn nói tiếp: “Hắn chỉ chào hỏi em. Đây là điều duy nhất hắn có thể làm với em.”

Mười phút sau.

Bạc Cận Ngôn đút hai tay vào túi quần, đứng trước cánh cổng màu trắng của ngôi biệt thự. Giản Dao đang ngồi trong chiếc xe phụ trách kỹ thuật. Một nhân viên kỹ thuật đang cài máy nghe lén và máy theo dõi cho cô. Hai cảnh sát vũ trang cao lớn đứng bên ngoài ô tô.

Bạc Cận Ngôn lặng lẽ nhìn Giản Dao mỉm cười với mọi người. Sắc mặt anh lạnh nhạt và bình tĩnh. Anh biết rõ kiểu mật mã đơn giản nhưng cố tình làm ra vẻ huyền bí của đối phương. Vì vậy, trong lòng anh đã có đáp án trước khi máy tính của An Nham đưa ra kết quả. Lúc bấy giờ, một cơn tức giận dội lên trong lồng ngực anh. Hừ, hành vi khiêu khích mà tự hắn cho là cao siêu chẳng phải muốn làm nhiễu loạn tư duy của anh hay sao?

Vì vậy chỉ vài giây sau, Bạc Cận Ngôn đã hoàn toàn bình tĩnh.

Say hello to Jenny.

Anh đã biết bước tiếp theo, hắn sẽ làm gì.

Hắn chào hỏi Giản Dao? Mỗi màn chào hỏi của hắn đều phải trả giá bằng sinh mạng. Vì vậy đối tượng tiếp theo của hắn là người thân thiết nhất của Giản Dao. Trước khi nỗ lực cứu vãn tình hình, anh tạm thời không cho cô biết để cô không phải lo lắng.

Lúc này, một cảnh sát vội vàng chạy đến. “Phó giáo sư, chúng tôi đã liên hệ với thành phố Đồng. Chúng tôi cũng đã liên lạc với mẹ và em gái Giản Dao. Cảnh sát địa phương sẽ lập tức cử người bảo vệ, đảm bảo không xảy ra bất trắc.”

Bạc Cận Ngôn gật đầu. “Anh chàng tên Lý Huân Nhiên thì sao?”.

Người cảnh sát đáp: “Anh ta vốn là cảnh sát hình sự, mấy ngày nay đi làm nhiệm vụ ở nơi khác, tạm thời không thể liên lạc. Ngoài ra, chúng tôi cũng vừa xác nhận. Sáng sớm hôm nay, tại một xưởng pháo ở ngoại ô thành phố Đồng xảy ra vụ nổ. Bởi không có người nào bị thương nên báo chí không đưa tin. Theo tin tức mới nhất, nhân viên giám định vừa phát hiện một số mẩu da nhỏ ở hiện trường. Trước mắt vẫn chưa thể xác định đó là da người hay động vật, bên đó đang đưa đi kiểm tra…”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn anh ta.

Sau khi cài xong thiết bị bảo vệ, Giản Dao ngồi vào một chiếc xe cảnh sát. Cô cầm giấy bút, trầm tư suy nghĩ.

Lúc này trời đã tờ mờ tối, gương mặt của những người ở bên ngoài trở nên mơ hồ. Hai cảnh sát vũ trang cao lớn vẫn làm tròn phận sự, đứng ngoài xe của Giản Dao. Đây là yêu cầu của Bạc Cận Ngôn. Từ bây giờ trở đi, bọn họ sẽ đi theo bảo vệ Giản Dao 24/24.

Cô ngoảnh đầu, bắt gặp Bạc Cận Ngôn đứng dưới mái hiên của cổng ngôi biệt thự cách đó không xa. Anh đang nghiêm mặt nói điều gì đó với người cảnh sát bên cạnh. Sau khi đọc lời chào rợn tóc gáy đó, Bạc Cận Ngôn là người duy nhất tỏ ra thản nhiên, anh hoàn toàn không đếm xỉa đến câu nói thách thức của đối phương. Thái độ của anh cũng ảnh hướng đến những người khác, bọn họ không còn căng thẳng như trước.