Chương 61

Áng mây thứ 61 : Sò biển may mắn (2)

Em à …• Nắng là của mưa …• Dừa là của bãi cát….• Bát là của đũa…• Cửa là của nhà…• Kẹo bông gòn là củaque…• Còn em là của riênganh, em nhé.

Giữa trưa.

Ánh nắng chói chang soi thẳng xuống bờ biển rộng. Tạo nên những vệt sáng lấp lánh như hàng ngàn ngôi sao nhỏ trong đêm. Biển tuyệt đẹp.

Vừa nhấc chân khỏi xe, Thiên Di đã tròn mắt ngạc nhiên. Trước mắt nó là một khung cảnh tuyệt đẹp. Hệt như một thiên đàng nhỏ.

Bờ cát trắng nằm gần bãi biển xanh ngắt. Từng cơn sóng rì rào vui tai. Những ngôi nhà nhỏ nằm thưa thớt đậm chất làng chài. Không ngờ ở cuối thành phố lại có một nơi thế này.

_ Đẹp quá.

Khẽ reo lên, Thiên Di chầm chậm bước đi về khung cảnh trước mặt, giống y như một đứa trẻ đang muốn khám phá một thế giới mới mang đầy điều kỳ diệu.

_ không ngờ lại có một nơi thế này ở tận cùng của thành phố, nhỉ?

Quay sang Chính An – lúc này đang ngắm cảnh đẹp không chớp mắt – Vĩnh Kỳ nhẹ nhàng nói. Trước khung cảnh tuyệt đẹp, dường như cái nóng gay gắt đã bị gió biển cuốn phăng đi mất, thay vào đó là một cảm giác mát mẻ dễ chịu với hương mằn mặn chỉ biển cả mới có thể mang đến.

Đi dọc theo bờ cát trắng, Thiên Di không quên đi nhiệm vụ của mình. Chợt, vô tình trông thấy một cậu nhóc đáng yêu đang nhìn mình chầm chầm, Thiên Di thoáng ngạc nhiên. Nhưng nhanh chóng, sóc con nhận ra rằng, cậu nhóc ấy đang nhìn… Vĩnh Kỳ chứ không phải nhìn nó.

Lạ thật!

Bước lại nơi cậu nhóc đang đứng, Thiên Di nở một nụ cười thân thiện, khom người xuống thấp rồi nói với nhóc :

_ Em có chuyện gì sao? Anh ấy… quen lắm hả?

Chất giọng dịu dàng làm cậu nhóc mỉm cười. Nhìn Thiên Di, cậu nhóc khẽ nghiêng đầu rồi tíu tít :

_ Chào chị ạ! Em tên Bảo Bảo. Chị ơi, anh ấy là bạn chị sao? Sao anh ấy lại đi được thế, chẳng phải… – Đột nhiên, Bảo Bảo quay sang Vĩnh Kỳ rồi gọi lớn – Anh Vĩnh Khoa, sao anh lại ra đây được vậy? Còn anh A Huân đâu rồi?

_ …

Sững người trong vài giây, cả Thiên Di, Vĩnh Kỳ và Chính An điều tròn mắt nhìn nhóc Bảo Bảo đầy ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

Chạy lại chỗ Bảo Bảo, Vĩnh Kỳ hồi họp cất giọng :

_ Nhóc, em vừa gọi anh là gì?

_ Ơ, anh Vĩnh Khoa sao thế? – Bảo Bảo nghệch mặt ra chẳng hiểu gì. Chợt, tia nhìn trở nên vui mừng, nhìn sang Thiên Di đang thất thần, Bảo Bảo nhoẻn miệng cười tươi như một thiên thần nhỏ đáng yêu – Chị tên Thiên Di phải không?

Cứng đờ người, Thiên Di như muốn òa khóc. Mím môi thật chặt để tránh nước mắt trào ra, Thiên Di nói với ánh nhìn hoang mang :

_ Sao em biết tên chị?

_ Chính anh Vĩnh Khoa đã nói với em và anh A Huân mà. Anh ấy kể rất nhiều về chị. – Quay sang Vĩnh Kỳ đang ngơ ngác, Bảo Bảo lại cười tươi – Đúng không anh?

Niềm vui dâng trào ngay lúc đó.

Nắm chặt tay nhóc Bảo Bảo, Thiên Di nói trong vui sướng :

_ Dẫn chị đến nhà em, nhé!

——

Vừa về đến nhà, Bảo Bảo đã trố mắt nhìn người đang nằm trên chiếc giường nhỏ. Cậu nhóc hết quay sang nhìn Vĩnh Kỳ rồi lại quay sang nhìn Vĩnh Khoa, dụi dụi mắt mấy lần để kiểm chứng.

Nhìn những người lạ vừa vào nhà, A Huân khá bất ngờ nhưng rồi cũng hiểu ra. Trước khi Bảo Bảo reo lên thì A Huân đã kịp đưa tay bịt kín miệng cậu nhóc và ra hiệu im lặng. Khẽ cười nhìn Vĩnh Kỳ và Chính An ngầm nói với họ là theo cậu ra ngoài, A Huân nhẹ nhàng dùng tay lăn bánh xe đi trong sự im lặng tuyệt đối và không quên kéo theo nhóc con Bảo Bảo.

Vỗ vỗ vai sóc con rồi đưa mắt nhìn cậu em trai đang nằm trên chiếc giường nhỏ, Vĩnh Kỳ cười nhẹ rồi quay ra ngoài theo A Huân, trong lòng thầm cám ơn ông trời. Cuối cùng cũng tìm được thằng em mà cậu cho là ngốc hết thuốc chữa.

Khoanh tay trước ngực, nét mệt mỏi trên gương mặt có chút trẻ con dần tan biến, hòa vào gió biển bay tít ra đại dương xa xôi. Chính An khẽ cười, Vĩnh Khoa đang ở trước mắt cậu, cứ như một giấc mơ.

Theo Vĩnh Kỳ ra ngoài để trả lại không gian riêng cho hai người kia, tuy không đành nhưng Chính An phải ra ngoài. Đáng ra, cậu còn muốn chạy lại ôm chầm lấy tên bạn thân nữa cơ. Nhưng vì… ánh nhìn “chết người” của Vĩnh Kỳ nên Chính An đành ra ngoài trong sự nuối tiếc.

Đứng nhìn Vĩnh Khoa thật lâu, Thiên Di cũng không dám tin vào mắt mình. Cuối cùng thì nó cũng đã tìm được Vĩnh Khoa.

Nước mắt lại rơi xuống bờ má xinh.

Nhận thấy sự yên lặng bất thường, Vĩnh Khoa khẽ nhúc nhích người. Mới khi nãy còn nghe tiếng của A Huân bên tai mà giờ lại không một âm thanh nào.

Cố gắng lắng nghe những âm thanh quanh mình nhưng chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng sóng biển đang rì rào. Vĩnh Khoa khẽ nhíu mày, chất giọng lạnh lùng vẫn còn yếu ớt vang lên :

_ A Huân, cậu còn đó không?

Từng thanh âm lạnh ngắt truyền đến tai Thiên Di, cũng khá lâu rồi nó chưa được nghe những âm điệu ấy! Nhớ chết được.

Đứng bất động nhìn gương mặt nhợt nhạt của Vĩnh Khoa mà lòng Thiên Di quặng đau. Nó rất muốn, rất muốn thốt lên rằng nó nhớ cậu lắm. Nhưng… có gì đó nghẹn ở cổ khiến sóc con không tài nào mở lời được.

Điều khiến sóc con ngạc nhiên là…. Vĩnh Khoa vẫn đang mở mắt trân trân, sao cậu lại… không nhìn thấy nó?

Để xác minh điều mà Thiên Di cho là vô lý ấy, nó khẽ đưa một tay lên và quơ qua quơ lại trước mặt Vĩnh Khoa…

Không có tín hiệu gì cả.

Lẽ nào…

Mắt Vĩnh Khoa bị gì sao?

Ngẩng người trước cái ý nghĩ vừa hiện, chợt, Thiên Di khẽ cười rồi tự nhủ : Thì đã sao? Anh ấy vẫn sống là tốt rồi. Cho dù không nhìn thấy cả đời cũng được. Mình có thể làm mắt cho anh ấy mà. Nhưng… tên đáng ghét này, nếu không nhìn thấy thì làm sao mình bắt anh ấy chịu sự trừng phạt vì đã gạt mình mấy lần chứ? Anh đấy, nếu không phải anh đang bị thương nặng thế thì nhân cơ hội anh không thấy gì em đã trả thù riêng rồi. Đáng ghét. Đợi đấy. Khi nào vết thương anh lành thì biết tay em.

Mãi suy nghĩ rồi tự cười một mình, Thiên Di đưa tay che miệng để không phát ra tiếng cười khúc khích của mình.

Trước hết, biết được Vĩnh Khoa còn sống là tốt rồi.

Bây giờ, nhân cơ hội này, phải… đùa tí đã.

Mãi không thấy động tĩnh gì cả, Vĩnh Khoa nghĩ là A Huân đã ra ngoài, cậu nhắm mắt lại định sẽ ngủ một lúc nhưng… có tiếng động chợt vang lên. Hình như có người nhấc ghế đến ngồi cạnh giường cậu?

_ A Huân, là cậu hả? – Vĩnh Khoa cười nhẹ, nhìn gương mặt cứ như chẳng hề nở một nụ cười nào cả.

_ …

_ Là em phải không, Bảo Bảo?

_ …

_ Hay là ông?

_ …

Mãi chẳng thấy ai đáp lời khiến Vĩnh Khoa hơi… bực mình. Gương mặt hết kiên nhẫn chờ đợi, Vĩnh Khoa hung hăng hỏi :

_ Ai đấy?

Đáng ghét thế. Đã bị thương thế mà con hung hăng với người khác.

Nghĩ vậy, Thiên Di đưa tay cốc vào trán Vĩnh Khoa một cái, rõ đau khiến chàng ta nhăn mặt.

Bực mình trước người đang im hơi lặng tiếng, Vĩnh Khoa tức giận xoa xoa chỗ đau rồi hằng hộc :

_ Kẻ nào đấy? Muốn chết à?

Tính tình vẫn không thay đổi chút nào cả. Vĩnh Khoa vẫn vậy, mặc dù cậu đang bị thương nhưng vẫn còn sức để hung hăng.

Tuy không nhìn thấy nhưng Vĩnh Khoa có thể cảm nhận được khi tập trung, chính vì thế, khi Thiên Di định tặng cho Vĩnh Khoa thêm một cái cốc vào trán nữa thì cậu đã chụp được cánh tay của nó trong tích tắc.

Ngồi im thin thít, Thiên Di chẳng dám ngọ nguậy, tim nó lại đánh trống đùng đùng trong khoang ngực. Mặt ửng đỏ chẳng biết vì sao. Chắc là tại… được Vĩnh Khoa “nắm tay” nên mới thế.

_ Ai đấy hả?

Nắm chặt cánh tay nhỏ bé, Vĩnh Khoa thản nhiên hỏi bằng chất giọng lạnh tanh kiêu ngạo rồi chợt, đôi chân mày khẽ chau lại hồi lâu.

Cánh tay nhỏ nhắn, có gì đó thân quen.

Nhanh chóng nhận ra đó là tay của con gái, Vĩnh Khoa định thả ra và tra hỏi tiếp nhưng sao… cánh tay ấy… lại quen đến thế?

Trong đầu Vĩnh Khoa chỉ nghĩ ra được một cái tên thân thuộc và gương mặt đáng yêu kia. Nhưng… làm thế nào mà…

_ Rốt cuộc… là ai đấy? – Khẽ hỏi, Vĩnh Khoa vẫn kiên quyết không buông cánh tay ấy ra, giống như đang sợ khi buông ra thì người đó sẽ lại biến mất. Chẳng hiểu sao chỉ có duy nhất cái ý nghĩ điên rồ ấy đang quanh quẩn trong đầu Vĩnh Khoa nữa.

Kẻ dám đánh cậu như thế… chỉ có một. Nhưng… làm sao Thiên Di có thể đến đây trong khi vẫn chưa biết “bí mật” – người rơi xuống vực và trúng đạn là cậu.

_ … Thiên… Di…

Những lời ấy đột nhiên thoát khỏi suy nghỉ của Vĩnh Khoa. Ngay cả cậu cũng không hiểu nổi sao mình lại thốt ra những lời lẻ ấy nữa. Vì nhớ sóc con quá chăng?

_ …

_ Đáng ghét. Anh là đồ đầu heo ngốc nghếch.

Giọng nói trong trẻo ấy… Lại còn dám mắng cậu!

Không lầm được, chính là Thiên Di.

Liệu vỏ sò biển dưới gối do Bảo Bảo cho cậu đã linh nghiệm? Hệt như lời nhóc đó nói, sò biển luôn mang lại nhiều may mắn cho người khác hay… chỉ do Vĩnh Khoa đang ảo tưởng?

Không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, Vĩnh Khoa ngạc nhiên vô cùng, cậu nắm chặt lấy cánh tay ấy không buông. Giọng hơi lo lắng :

_ Là em thật sao? Là em sao?

_ Anh lại gạt em lần nữa. Anh có biết lần này đùa ác lắm không. Làm em sợ chết được. Cứ tưởng anh đã… Đồ con heo, đồ đại ngốc. Có biết người ta lo lắng lắm không? Anh là tên ngốc, ngốc ngốc ngốc ngốc. Đồ củ chuối, đồ biến thái, đồ hâm, đồ nham nhỡ, đồ lừa gạt, đồ…

_ Đủ rồi. Mắng gì nhiều thế? Có tin anh đánh đòn em không? Hôm nay ăn mật gấu à? Dám ăn nói như vậy với anh cơ đấy! Em to gan thật!

Chất giọng lạnh lùng của ai đó khiến Thiên Di im bặt và màn mắng nhiết thậm tệ chính thức kết thúc sau một tiếng… à không, sau một âm điệu lạnh tanh phát ra từ ai đó và vọng lại từ địa ngục. Cái giọng điệu đáng sợ ấy luôn làm Thiên Di giật bắn mình rồi trở nên… ngoan ngoãn đến lạ.

Đúng thật là sóc con đang ngồi ngay trước mặt Vĩnh Khoa. Không sai. Không lầm lẫn. Tiếc là… lúc này cậu không thể tận mắt nhìn thấy con sóc siêu quậy ấy.

Sò biển đúng thật đã đem lại phép màu may mắn cho Vĩnh Khoa. Nghe giọng nó, cậu thật sự rất vui.

Đáng ra, Vĩnh Khoa định bụng là sẽ ôm chầm cô nhóc ấy vào lòng cho thỏa mong nhớ và sẽ nói những lời “ngọt ngào”… như mía lịm, sẽ lại xoa mái đầu đáng yêu và lắng nghe ai kia thút thít. Nhưng không… ý định ấy nhanh chóng vụt bay theo gió khi cậu nghe Thiên Di bé nhỏ lên tiếng chất vấn, mắng nhiết cậu đủ điều như thế. Đã thế thì… không dịu dàng, dễ dãi nữa.

Lại còn nói cậu là heo? Ngốc? Củ chuối? Biến thái? Hâm? Nham nhỡ? Lừa gạt?

Khá lắm!

Tuy không nhìn thấy nhưng Vĩnh Khoa vẫn điềm nhiên như tường tận mọi thứ. Mà thật sự thì cậu đã và đang nắm bắt được mọi thứ trong tay. Vẫn giữ chặt cánh tay của ai kia, Vĩnh Khoa nhẹ nhàng gằng giọng hâm he :

_ Còn không mau xin lỗi anh?

Tưởng là đã “thuần hóa” được con sóc bé nhỏ, nhưng… Vĩnh Khoa đã lầm. Chất giọng lãnh lót như chim hót của Thiên Di lại reo vang bên tai :

_ Gì chứ? Anh ngang ngược vừa thôi. Đáng ra anh PHẢI xin lỗi em mới đúng. Anh sai trước mà! Lại còn bắt em xin lỗi á? Còn khuya nhé, TRƯƠNG VĨNH KHOA.

Thái độ vênh váo láo toét của Thiên Di được thể hiện hết qua cái giọng trong trẻo văng vẳng bên tai Vĩnh Khoa. Ngỡ ngàng mấy giây, Vĩnh Khoa ngớ người. Công nhận, càng ngày Thiên Di càng trở nên đáo để hẳn!

Không biết lại học lỏm những thói ấy từ ai đây?!

Còn cả cái cách gọi cả họ tên Vĩnh Khoa với chất giọng ngỗ ngáo kia. Thật quá quắt!

_ Em ăn nói thế với chồng mình à, THIÊN DI?

Âm vực tử thần réo lên trong không gian tĩnh lặng khiến Thiên Di lạnh sống lưng, rùng mình sợ sệt!

_ Hì, hì… em… em đùa tí… đùa tí cho vui… xem như nãy giờ em nói chuyện một mình nhé, anh Vĩnh Khoa đáng kính (đáng ghét thì có).

Hạ mình trước, đừng nghĩ là Thiên Di sẽ bỏ qua nhé. Không đời nào! Quân tử báo thù, ngàn năm chưa muộn. Hãy đợi đấy, Vĩnh Khoa chết bầm!

_ Vậy em xem anh tàn hình? Đầu óc có vấn đề nên nói chuyện một mình, huh?

Muốn khiêu chiến à! Đồ đại ngốc kia.

Trong suy nghĩ là thế, nhưng… ngoài mặt thì khác.

Thiên Di nở một nụ cười tươi như nắng mùa xuân, khẽ nhẹ giọng :

_ Vâng, cứ cho là vậy. Hi hi, gặp lại chồng yêu em vui quá đấy mà. Anh đừng để bụng (Tên đầu heo ngố, thấy người ta nhịn thì làm tới à? Coi chừng em cắn anh đấy. Grừ…..)

Không dừng lại ở đó, vì khá là hiểu tính cách ai kia, Vĩnh Khoa cố chấp khiêu lửa chiến cho ai kia bằng những lời lẽ nhẹ nhàng nhưng hàm chứa cả một nội dung đáng giận :

_ Tội. Người ngốc là vậy. Chậc, chậc…

Grừ… cái tên đáng đánh này….

Kiềm chế. Kiềm chế nào Thiên Di. Bình tĩnh. Bình tĩnh. Không nên đấu đá với những người bị thương làm gì. Cố nhẫn nhịn. Nhịn nào. Khi nào anh ta bình phục thì mình sẽ báo thù rửa hận!

_ Hửm? Định đợi đến khi anh hoàn toàn bình phục mới “đánh trả” sao! Anh nhớ em đâu… quân tử thế?