Chương 61

Kết cục

Buổi chiều, Lăng Lăng nổi giận đùng đùng xách va-li hành lý, ngồi xe lửa về nhà…

Trước khi lên tàu, cô vội vàng chạy đi sửa điện thoại, sợ mình bỏ lỡ nhưng lời giải thích của Dương Lam Hàng.

Trên tàu hỏa xóc nảy, cô tựa đầu vào cửa sổ bằng kính, nhìn màn hình di động.

Trong lúc chờ đợi, Lăng Lăng ngày càng lo lắng, bất an, bóng dáng ba rời đi thoáng hiện lên trước mắt hết lần này đến lần khác, cô sợ hãi, sợ Dương Lam Hàng gọi điện đến, nói với cô: Xin lỗi, Lý Phi Phi thích hợp với anh hơn em…

Lăng Lăng che mặt, cố khuyên bản thân phải bình tĩnh, buộc chính mình tin rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, có thể bọn khốn nạn kia nói năng bậy bạ, đặt điều vu khống, cũng có khả năng Lý Phi Phi muốn dựa vào đó để khuấy động dư luận…

Xe lửa bon bon tiến về trước, bánh xe không ngừng lăn, cán qua từng dây thần kinh yếu ớt của cô…

Chiều hôm sau, lúc xe lửa sắp về đến ga, di động cô rốt cuộc cũng reo.

Lăng Lăng tức tốc cầm lấy điện thoại bằng hai tay, bắt máy.

“Hàng?” Trong toa tàu rất ồn, cô bịt một bên tai để có thể nghe rõ hơn tiếng nói của Dương Lam Hàng.

“Em đang ở đâu, sao ồn vậy?”

“Trên xe lửa.” Cô nói.

“Xe lửa?”

Để anh yên tâm xử lý tốt chuyện dự án, cô không thể không gạt anh nói: “Gần đây xảy ra nhiều chuyện quá, em hơi mệt mỏi, muốn về nhà nghỉ ngơi thư giãn… ở bên cạnh mẹ…”

“Cũng được! Chờ anh xử lý xong chuyện dự án, anh sẽ đến nhà tìm em, bàn với mẹ em chuyện kết hôn của tụi mình.”

“Vâng!” Nhớ tới ảnh chụp trên mạng, Lăng Lăng ôm một bụng tức giận, lại không thể trực tiếp phát tác.

Cô ngần ngừ một lúc, hỏi: “Anh ở thành phố B làm gì?”

Anh nói toàn chuyện liên quan đến dự án, nghe ra mỗi ngày đều rất bận bịu, trong khi chuyện của Lý Phi Phi thì một chữ cũng không nhắc đến.

Cuối cùng, anh nói: “Anh rất nhớ em…”

Cô nghe xong đầu chợt nóng lên, thốt ra một câu không nên nói: “Không phải anh có Lý Phi Phi rồi sao?”

“Em!” Dương Lam Hàng lập tức cao giọng.

“Ảnh chụp hai người ở trong xe hôn nhau nồng nhiệt, đến khách sạn thuê phòng có thể nhìn thấy khắp nơi trên mạng, anh cũng không định giải thích với em một chút sao?”

“Chuyện em và Trịnh Minh Hạo đã giải thích với anh chưa?”

Sự nhẫn nại của Lăng Lăng đã lên đến cực hạn, không thèm quan tâm người trong toa tàu nhìn mình ra sao, cô lớn giọng nói: “Ý anh là anh cố tình trả đũa em?!”

“Trả đũa ư? Em cho anh là loại người nào?” Giọng Dương Lam Hàng không còn bình tĩnh nữa: “Ý anh là: Anh có thể tin em, tại sao em lại không thể tin anh?!”

“Từ trước tới nay em chưa bao giờ cùng Trịnh Minh Hạo tới khách sạn thuê phòng.”

Dương Lam Hàng nói: “Ừ, bọn em chỉ quang minh chính đại ôm nhau, căn bản không thèm kiêng dè cái nhìn của người khác, cũng không cần suy xét đến cảm nhận của anh.”

“Em đương nhiên là muốn quang minh chính đại mà ôm anh trong trường, nhưng em có thể sao?” Một cơn uất ức dâng lên, cô bật khóc, tuy rằng đã cực lực khống chế, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào. “Em không thể, anh là Dương Lam Hàng, anh là thầy em, tất cả mọi người đều nói không cho phép em cản trở tương lai của anh… Anh bảo em phải làm thế nào?”

“Anh xin lỗi!” Nghe thấy tiếng khóc của cô, giọng điệu Dương Lam Hàng lập tức mềm hẳn. “Chuyện không phải như em nghĩ đâu, anh đưa Lý Phi Phi về khách sạn, cô ấy uống rượu, lúc xuống xe đột nhiên hôn anh… Anh thực sự đã đẩy cô ấy ra, sau khi đưa cô ấy về khách sạn, anh cũng nhanh chóng rời đi. Em phải biết, những phóng viên kia thích bóp méo sự thật.”