Chương 61: Dù sao cũng chết

Tần Lãng nói Tô Duyên muốn hắn tới tìm ta về nhà nhưng sự tình náo loạn như vậy, ta còn dám về sao! Không bị nước miếng nhỏ chết đuối ta phải đi Tướng Quốc Tự thắp hương khấu tạ Phật tổ.

“Tức chết ta!” Đây là lần thứ mười ta nói những lời này.

Tần Lãng vẫn âm thầm theo sau ta. Hôm nay trên đường lạnh lùng khác thường, không cần phải nói, khẳng định do ta đi Lâu Gia Bảo xem náo nhiệt. Nghĩ đến tình hình lúc đó, ta sẽ khó chịu. Nếu Lâu Huyên liên thủ với Diệp Khuynh Thiên, không cần xem binh khí, trực tiếp dùng ánh mắt cũng đủ đem ta bầm thây vạn đoạn. Ta đương nhiên không muốn đắc tội bọn họ, chỉ là bọn họ muốn ăn tươi nuốt sống ta, ta thật oan muốn chết.

Ta không nín được lại hô một câu: “Tức chết ta!”

Tần Lãng hỏi ta: “Nàng tính lòng vòng trên đường bao lâu?”

“Dù sao ta không định về nhà, sẽ bị trở thành trò cười.” Ta nói, “Vừa rồi cám ơn ngươi, bằng không ta chết thế nào cũng không biết.”

“Hẳn là vậy.”

“Ngươi dường như là người hay thay đổi, không phải nói sẽ không cưới ta sao, nói rồi lại không giữ lời?” Ta dừng bước, xoay người nhìn hắn.

“Ta nghĩ dù không thành thân với nàng, cha ta nhất định sẽ ép ta cưới người khác. Chung sống cả đời với một người không phải là ý trung nhân của ta, chẳng…” Tần Lãng phát hiện tự mình nói sai.

Chung sống cả đời với một người không phải là ý trung nhân…

Hắn hắn hắn… Ý hắn là…

Ta đỏ mặt: “Ngươi…”

“… Ta…” Tần Lãng thực xấu hổ.

“Ta nên về nhà mới phải, trước một đao, sau cũng là một đao, chẳng lẽ ta còn sợ bọn họ sao?”

“Được, ta đưa nàng về.”

Xấu hổ quá, xấu hổ quá, may mắn ta thông minh, chuyển đề tài đúng lúc. Mặt ta vẫn còn nóng, nếu có thể luyện da mặt dày được như Lương Gia thì tốt rồi. Ta đoán cho dù nam nhân toàn kinh thành xếp hàng nói thích nàng, nàng cũng sẽ không chớp mắt cái nào.

Ta thoáng thất thần, đột nhiên không biết ai hung hăng đụng phải ta, ta kêu to một tiếng, suýt nữa ngã sấp xuống.

Đối phương thái độ rất kém cỏi: “Mắt ngươi bị mù sao!”

“Ngươi ——” Ta giận dữ, vừa ngẩng đầu bèn sửng sốt.

“Tôn Nhược Sắc?”

“Tô Nhiễm?”

Ta và Tôn Nhược Sắc nhìn nhau. Sao là nàng, đụng phải người ta còn ra oai phủ đầu, thật đúng là phong cách của nàng.

Tôn Nhược Sắc dò xét ta vài lần, sau đó tầm mắt lập tức bị Tần Lãng đứng sau ta hấp dẫn: “Tần Nhị ca? Sao các ngươi đi chung?”

“Ta với Tô Nhiễm…”

“A, vừa vặn gặp phải, ha ha.” Ta đúng lúc ngăn Tần Lãng lại.

Tôn Nhược Sắc xấu tính, chỉ cần thấy Tần Lãng sẽ vui mừng, chẳng may Tần Lãng lỡ lời, kết cục của ta sẽ giống như cái bảng hiệu ở Tướng Quốc Tự.

“Đã lâu không gặp, nhị ca đi đâu?” Tôn Nhược Sắc ra vẻ tiểu nữ nhi thẹn thùng.

Tần Lãng thản nhiên: “Không đi đâu, tùy tiện ra ngoài thôi.”

Hai người bắt đầu nói chuyện phiếm không coi ai ra gì, ta cũng không tính hầu chuyện bọn họ nên thừa dịp bọn họ không chú ý lặng lẽ tránh ra.

“Tô Nhiễm, ngươi đứng lại!” Tôn Nhược Sắc kêu ta lại.

“Còn có việc?”

“Lần trước cám ơn ngươi, nếu không nhờ ngươi cầu tình hoàng thượng, cha ta sẽ chết ta. Nha đầu Tôn Nhược Vi kia đã sớm chờ chê cười ta, hừ, đáng tiếc không như nàng mong muốn.”

Hôm nay là ngày mấy, sao cả một đám đổi tính, hơn nữa còn quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Không có gì, đó là hoàng thượng tốt tính, ta cũng lo lắng chết khiếp đó thôi.” Ta hơi ngượng ngùng, hỏi nàng, “Ngươi vừa rồi vội vàng đi đâu?”

Tôn Nhược Sắc vỗ đầu: “Ai nha, ta đã sớm quên chính sự, ngựa của ta, tổ ong của ta…”

Nói còn chưa xong, nha đầu kia chạy mất như một trận gió, cũng không nghe chúng ta kêu gào phía sau. Ta còn buồn bực về lời nàng vừa nói, tổ ong gì chứ? Nàng chạy nhanh như vậy chẳng lẽ là bị ong đuổi theo? Ta ngẩng đầu nhìn xung quanh.

“Nàng đang tìm gì?” Tần Lãng hỏi ta.

Ta lẩm bẩm nói: “Kỳ quái, không có ong, nàng chạy gì chứ…”

Tần Lãng lắc đầu không nói, khóe miệng hơi nghiêng nghiêng, phỏng chừng nghẹn cười trong bụng, cũng không biết hắn cười ta hay Tôn Nhược Sắc. Ta không muốn mở miệng hỏi, hai người vẫn im lặng bước đi. Nghĩ đến chuyện vừa rồi ở Lâu Gia Bảo, ta thấy mình nên đến miếu thắp một nén hương, cho dù không thể thay đổi vận mệnh, ít nhất cũng cầu bình an.

Sau khi về nhà sẽ có một màn khôi hài khác, ta không tính để Tần Lãng chê cười, trước khi đến cửa tướng phủ đã bảo hắn về trước. Ta bồi hồi đứng ngoài thật lâu mới đi vào, trong lòng thầm đoán dữ nhiều lành ít, các ca ca ta bỏ qua cho ta mới là lạ. Dù sao cũng chết, ta khẽ cắn môi, dậm chân một phát, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào, rất có dáng vẻ thấy chết không sờn.

Quả nhiên, chân trước vừa rảo bước đến cửa, giọng nói đáng giận của Tô Nam đã truyền đến tai.

“A, thập nha đầu cướp dâu đã về rồi.”

Ta trừng hắn, hừ lạnh một tiếng.

Bọn họ khẳng định đã sớm mai phục ở đây chờ chê cười ta. Tô Nam, Tô Duyên, Tô Kiên, Tô Quýnh, tam tẩu, tứ tẩu… Ta dốc hết dũng khí bước tiếp, nên tới đã tới, không nên tới cũng đã tới, có nam có nữ, mặt ai cũng cười gian. Tô Duyên đáng giận, nhất định là hắn cáo mật; Tô Nam chết tiệt, hắn sao chưa bị Lương Gia đánh chết…

“Thế nào? Ngươi và Diệp Khuynh Thiên ai thắng?” Tô Duyên gian hề hề, “Ai, ta khuyên ngươi nhận thua đi, người ta là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ. Ngươi thì thôi, chỉ là một kẻ phiền toái.”

“Hừ —— ”

“Thập nha đầu, đừng nghe ca ca ngươi nói bừa, Diệp Khuynh Thiên lý nào là đối thủ của ngươi, Lâu Huyên chắc chắn thích ngươi.” Tam tẩu ồn ào.

“Hừ —— ”

“Đúng vậy, Nhiễm Nhiễm nhà chúng ta người gặp người thích hoa gặp hoa nở, còn sợ ai!” Nhị tẩu cười che miệng, “Nếu ngươi không thích Tần Lãng với Lâu Huyên, Nhạc lão tam chúng ta nhà ta thế nào, ngươi và hắn rất xứng.”

“Các ngươi ——” Ta dùng sức dậm chân, “Tức chết ta, tức chết ta!”

“Nhiễm Nhiễm ngươi sao vậy, sẽ không vì cướp dâu thất bại nên điên rồi?”

“Không thể nào, nàng không nổi điên cũng đã đủ đáng sợ, nếu điên rồi thì còn ghê gớm hơn!”

“…”

Ta rơi lệ. Hảo hán phải biết tiến lui, ta thân cô thế cô, làm sao địch lại bọn họ. Nữ tử báo thù hai mươi năm không muộn, bọn họ tốt nhất thắp hương bái Phật khẩn cầu trời đừng để bọn họ rơi vào tay ta. Nếu không, hừ hừ, xem ta có đùa chết bọn họ hay không!

Đến phòng, ta dùng hết sức đá cửa đi vào, ngẫm lại vẫn lo lắng nên chuyển bàn trà chặn cửa lại. Sau đó ta buông rèm che xuống hết, chui đầu vào chăn, không nghĩ được thêm gì nữa. Ta thấy mình là người xui xẻo nhất thiên hạ, chuyện tốt vô duyên, chuyện xấu toàn tìm tới ta.

Không lâu sau bên ngoài có người gõ cửa, ta tưởng bọn Tô Nam đã tìm tới, nằm trên giường giả chết.

“Tô Nhiễm, còn sống thì nói một tiếng.” Là giọng Lương Gia.

Ta không hề nghĩ ngợi, quát to: “Tô Nhiễm đã chết!”

“Đã chết? Vậy ngươi là quỷ sao!”

“Ta còn thảm hơn quỷ. Ai nha, Lương Gia ngươi tránh ra, đừng phiền ta, Tô Hành đã trở lại, ngươi muốn phiền thì phiền hắn đi!”

Bên ngoài không trả lời, Lương Gia chắc đã đi. Ta thở phào nhẹ nhõm, muốn yên tĩnh một chút thật không dễ.

Ta trở người, nhắm mắt ép mình ngủ.

Mới chưa được bao lâu, tiếng đập cửa lại vang thùng thùng thùng. Ta thật mất kiên nhẫn, chui ra chăn, réo vọng ra cửa: “Lương Gia ngươi có phiền hay không, đã nói ta chết rồi, ngươi đến dâng hương cho ta phải không!”

“Nói gì đó, nha đầu kia, ngươi càng ngày càng kỳ cục!” Giọng nói tức giận của mẫu thân lọt thỏm vào tai.

Sao lại là mẫu thân, ta còn nghĩ Lương Gia vừa đi đã quay lại mới phải.

“Mẫu thân, ta rất phiền, có gì tối nói sau.”

“Thật không biết lớn nhỏ, mở cửa nhanh.”

“Mẫu thân…”

“Mở cửa!”

Ta dùng sức tung chăn ra, hung hăng vén màn, dù trong lòng không muốn cũng phải ngoan ngoãn chạy đi mở cửa. Sớm biết như thế ta sẽ không chặn bàn trước cửa, hại ta mất sức nhiều như vậy.

Cửa mở, mẫu thân thấy vẻ mặt ta tâm không cam tâm tình nguyện, giương mắt hỏi: “Ngươi lại làm sao vậy?”

“Bọn ca ca họ ỷ đông hiếp yếu, chọc ghẹo ta…” Ta nhỏ giọng nói thầm.

“Đừng nói quá, ngươi không phải rất giống bọn họ sao? Đám các ngươi chỉ cần yên tĩnh một chút thì ta có thể sống thêm vài năm.” Mẫu thân lơ đễnh, “Mấy ngày nữa là sinh thần của Nhạc lão gia, ngươi chuẩn bị một chút, đi cùng cha ngươi.”

“Mọi người đều đi sao? Nhà chúng ta thiếu gì người lớn, không nói tới người với các di nương, chỉ tính ca ca và tẩu tử cũng đã hằng hà sa số, nếu đi hết thì Nhạc phủ còn không sập.”

“Ngươi với Nhạc Phong là sư huynh muội, theo lý phải đi. Trừ ngươi chỉ còn nhị ca, nhị tẩu ngươi, những người khác sẽ không đi, đám tiểu tổ tông các ngươi hay gây phiền toái, chi bằng cứ ở nhà hết đi…”

“Đã biết, nếu không còn gì khác, người về trước đi, ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi.”

Ta khuyên can mãi, mẫu thân mới bằng lòng tha cho lỗ tai của ta, rốt cục chịu về.

Nhưng một bên vừa lặng sóng, một bên lập tức phong ba, vừa mới tiễn một người, Lương Gia đã trở lại. Nàng tâm tình vui vẻ, khuôn mặt tươi cười, khẳng định đã gặp Tô Hành rồi.

“Nhiễm Nhiễm, ta vừa nghe một chuyện, thật sự cực kỳ hoang đường, ha ha…” Chuyện gọi là hoang đường này còn chưa nói, Lương Gia đã tự cười không ngừng lại được.

Ta khinh bỉ tính quay về phòng. Lương Gia giữ chặt ta, vừa cười vừa nói: “Bọn nhị biểu ca nói ngươi đi cướp dâu, ôi thật cười chết người, việc này sao ngươi có thể làm được, bọn họ nói dối cũng không biết chớp mắt… Ta nói ngươi đào hôn còn không kịp, đúng không?”

“Hay cho ngươi Tô Kiên, xem ta có xẻo miệng ngươi không!” Ta tức sùi bọt mép. Nếu trên đầu đang đội mũ, khẳng định nó đã sớm bay vọt lên chín tầng mây rồi.

“Đừng nóng giận, ngươi đừng chấp nhặt bọn họ làm gì…”

“Đừng cản ta, ta đi giết hắn!”

“Đừng đừng đừng, giết hắn ngươi sẽ không có nhị ca.”

Ta giằng co với Lương Gia một hồi, cơn giận cũng chầm chậm vơi đi, việc đã đến nước này, ta cứ mặc kệ, dù sao bị bọn họ thêm bớt vài câu cũng không mất miếng thịt nào. Ta muốn học Tô Hành thản nhiên, cứ như vậy, sẽ thể hiện được sự vĩ đại của ta đồng thời chỉ rõ sự nông cạn của bọn họ.

Vừa bình tĩnh trở lại, Tô Nam và Tô Duyên đã đi lại đây, Tô Nam vừa thấy Lương Gia, nhanh xoay người bỏ chạy; ta thấy Tô Duyên cười gian, cũng nhanh xoay người vào phòng.

“Tô Nam ngươi đứng lại!”

“Thập nha đầu ngươi khoan đi!”

Ta và Tô Nam đồng thời bị gọi lại.

Lương Gia chất vấn: “Ngươi vừa thấy ta đã bỏ chạy là sao, ta không ăn thịt người!”

“Nào có, ha ha, nào có…” Tô Nam cười thật gượng ép, còn cố pha trò.

Bốn người tụ tập lại. Xem bộ dáng Tô Duyên hẳn là đến tìm phiền toái, ta tạm thời không đề cập tới chuyện kia để hắn khỏi nói ta có tật giật mình. Lương Gia ở bên cạnh, nháo lớn không tốt, ta cũng không tính để toàn tướng phủ đến chê cười ta.

Tô Duyên nói: “Nhiễm Nhiễm, muốn biết kết quả Diệp Khuynh Thiên bức hôn Lâu Huyên không?”

Kết quả? Lâu Huyên không phải đã đáp ứng rồi? Cha hắn xem ra rất vừa lòng con dâu Diệp Khuynh Thiên này, người ta lại có ân với hắn, chẳng may hắn chịu không nổi áp lực, ý chí thoáng không kiên định, gật đầu một cái…

“Nói chuyện, nếu ngươi muốn biết, tứ ca ta mở lòng từ bi nói cho ngươi.”

Ta thật đúng là ít khi thấy bộ dáng ban ơn này của hắn, hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Ngươi thích nói hay không, hắn có cưới Diệp Khuynh Thiên hay không, không liên quan đến ta!”

Miệng tuy nói vậy nhưng ta còn nhịn không được, thật cẩn thận bổ sung một câu: “Lâu Huyên đồng ý cưới nàng?”

“Đúng vậy, ngày mai bái đường.” Tô Duyên cười hì hì, cẩn thận đánh giá ta, “Này, ta nói ngươi cắn răng làm gì?”

“Ai cắn răng, xí!” Ta liếc hắn, xoay người hung hăng đẩy cửa vào phòng.

Phía sau truyền đến thanh âm không biết là khóc hay cười của Tô Duyên: “Đừng ghen thập nha đầu, ta đùa thôi. Lâu Huyên sao có thể chấp nhận nàng, thật ra Lâu bảo chủ cha hắn sợ phiền phức nên bảo Diệp Khuynh Thiên ở lại trước… Ngươi nghe thấy không, nghe thấy thì lên tiếng đi…”

Ai thèm để ý đến hắn!

Lâu bảo chủ chắc muốn trước bảo mỹ nhân ở lại, sau bồi dưỡng cảm tình với con hắn. Lâu ngày sinh tình là ví dụ rất kinh điển, khó chắc Lâu Huyên sẽ không quỳ gối dưới váy Diệp Khuynh Thiên. Ta lắc đầu, xua đi mớ suy nghĩ linh ta linh tinh, bọn họ yêu nhau thế nào đâu liên quan gì tới ta, ta ngủ một giấc trước đã rồi mới nói sau.