Chương 61: Táo

Yến Hồng cảm thấy có lẽ mình không có số đẹp lên nổi, khó khăn lắm mới gầy lại, giờ lại phải tăng cân. Ai bảo nàng lại làm mẹ chứ?! Tuy nói trong mắt người thường có lẽ tướng công nhà nàng yếu đuối, nhưng có một vài phương diện, khụ, năng lực vẫn mạnh mẽ, nàng gả tới ba năm đã ôm hai lần rồi… Tuy rằng sinh con rất đau, nhưng lần nữa sở hữu cảm giác ruột thịt thật sự là quá, quá tốt. Máu thịt của nàng và hắn, chính là kỳ vọng của nàng. Cổ đại không có áp lực kế hoạch hóa gia đình, muốn mấy đứa thì mấy, nàng không chê nhiều.

“Woa, muội giống Manh Manh rồi, học ngây người hả?” Tiểu thập lục, à không, hiện tại là nhị tẩu của Yến Hồng, ở kinh thành không được mấy ngày đã chạy về, lý do hay ho là về sớm hầu hạ cha mẹ chồng, thực tế á…

Đông Phương Tề cười hề hề đi theo, vài lọn tóc trượt xuống che mắt, hắn nhẹ nhàng thổi, lông mi rung rinh mái tóc bay bay, lại thêm mấy phần tuấn tú. Yến Hồng ngày ngày đối mặt với Manh Manh giống y hắn, khả năng miễn dịch rất khá, tiểu thập lục thì hơi khó, nhìn tới hai mắt sáng trưng. “Chúc mừng đệ muội, ừm, Manh đệ làm khá lắm!” Đông Phương Tề tìm cái ghế ngồi xuống, nửa câu đầu nghiêm túc, nửa câu sau đâu, nàng không bình luận.

Mấy ngày nay những câu đại loại thế này nàng nghe nhiều lắm, cơ bản đơ luôn rồi, không hở ra là đỏ mặt nữa. Đông Phương Manh miệng lầm bầm từ ngoài đi vào, vừa rồi lão phu nhân kêu hắn qua nói chuyện, phỏng chừng lại là mấy vấn đề nghe nhàm tai lần trước có Cây Đuốc Nhỏ đây mà. “Manh đệ nói cái gì thế?” Đông Phương Tề nhiệt tình chào đệ đệ.

Đông Phương Manh nhìn nhị ca hắn một cái, đi thẳng tới ngồi bên cạnh Yến Hồng, làm ảo thuật lấy ra một trái táo đưa cho nàng, hai mắt sáng ngời đầy mong chờ: “Rửa sạch rồi.”

“Giỏi quá!” Yến Hồng vỗ tay khen ngợi, sau đó cầm lấy táo nhìn, hỏi: “Trái táo lớn quá, chia ra ăn?” Kỳ thật đối với nàng mà nói, muốn tiêu diệt cả quả này không khó, nhưng nàng yêu cảm giác chia sẻ đồ ăn với hắn. Đông Phương Manh gật đầu, tìm chung quanh, không tìm thấy dao. Tiểu thập lục bèn đưa một con dao găm tinh xảo ra: “Manh Manh, cầm, dùng cái này.” Đông Phương Manh không do dự nhận lấy, Đông Phương Tề lo lắng đứng dậy lại gần nói: “Manh đệ, để nhị ca làm cho, cắt trúng tay thì làm sao?” Yến Hồng và tiểu thập lục nhìn nhau, đôi bên đều hết chỗ nói. Đông Phương Manh có thiếu hụt thì cắt trái táo vẫn được mà. May mà Đông Phương Manh xưa nay không nhìn nhị ca hắn thành quen rồi, tự mình cắt táo thành bốn phần chỉ nhìn mắt thường tuyệt đối không phân biệt được lớn nhỏ, đầu tiên đưa cho Yến Hồng, lại đưa tiểu thập lục, sau đó tự cắn một miếng, phớt lờ Đông Phương Tề vẫn hăm he nhìn hắn, cầm miếng cuối cùng quay lại ngồi cạnh Yến Hồng.

“Manh đệ, nhị ca ở đây này!” Đông Phương Tề không thể không xụ mặt nhắc nhở sự tồn tại của hắn.

“Manh Manh, nhị ca chưa có kìa.” Yến Hồng thật tình không nhẫn tâm thấy Đông Phương Tề lần nào cũng chịu đãi ngộ như thế, thành thử cũng nhắc giúp.

Đông Phương Manh rũ mắt nhìn táo trong tay, lại nhìn Yến Hồng, sau đó đưa miếng mình đã cắn một nửa cho Đông Phương Tề, có vẻ mất hứng trừng hắn một cái. Đông Phương Tề đành bất lực lắc đầu than: “Được rồi, ca ca không giành với đệ…” Sau đó ai oán ngồi lại chỗ cũ, tiểu thập lục không nhịn được cười trộm, nhìn tướng công nhà nàng lăn xuống địa vị gì thế này, đồng tình nhét miếng táo của mình vào miệng hắn.

Yến Hồng nói với Đông Phương Manh: “Manh Manh ăn còn dư mà cho ca ca, như vậy không tốt, không lễ phép nha.” Ánh mắt lại rất dịu dàng, hắn thẳng tính, nghĩ gì làm nấy, sẽ không đắn đo nhân tình thế thái. Nói không chừng cũng là ăn hiếp Đông Phương Tề, ăn hiếp ngầm, ha ha.

Đông Phương Manh hơi tủi thân: “Cất lại, Hồng Hồng ăn.” Sau đó đưa một phần tư miếng táo còn lại cho Yến Hồng. Hóa ra là để dành cho nàng…

Tiểu thập lục cảm động, suy bụng ta ra bụng người, véo mũi Đông Phương Tề: “Chàng xem Manh Manh nhà người ta kìa, có gì ngon cũng biết cất cho Hồng Hồng, chàng toàn giành đồ ăn với người ta, hứ!” Sau khi nàng gả vào không thể gọi Yến Hồng là tỷ tỷ nữa, bèn bắt chước Manh Manh gọi tên. Đông Phương Tề oan uổng nặng, chẳng phải lần nào hắn cũng nhường nàng sao, có bao giờ thắng đâu…

Yến Hồng thừa lúc hai vợ chồng kia đang mắng yêu không chú ý, mỉm cười bóp bóp tay Đông Phương Manh: “Không sao, táo còn, Hồng Hồng muốn ăn nữa, Manh Manh lại đi lấy, miếng này cho nhị ca, được không?” Thật ra nàng biết Manh Manh cũng rất có cảm tình với nhị ca hắn, chỉ là tiềm thức luôn muốn hắn ăn mệt, khụ, đại khái là người thành thật chơi ác. Đông Phương Manh gật đầu, lại cho miếng táo đã cắn một nửa vào miệng, nghĩ nghĩ, cắn xong lại đưa đến trước mặt Yến Hồng, chớp mắt. Yến Hồng hiểu ý há miệng cắn một miếng nhỏ, hắn mới cao hưng lấy quả còn lại ra gọt. Sau đó chia làm bốn lấy một miếng ra đưa cho Đông Phương Tề: “Nhị ca ăn.”

Đông Phương Tề mừng đến phát khóc, trời xanh rốt cuộc cũng mở mắt rồi sao? Đệ yêu dấu của hắn gọi hắn nhị ca rồi! Còn cho hắn táo nữa, hu, cảm động quá.

Tiểu thập lục trợn trắng mắt, đức hạnh chưa kìa. Dứt khoát mặc kệ hai huynh đệ, y chang con khỉ nhảy tới bên cạnh Yến Hồng, ngó trái ngó phải, cười nhe hàm răng trắng: “Ta sắp làm bá mẫu rồi, ha ha, ha ha.” Giọng điệu cực kỳ quỷ dị.

Yến Hồng biết tính nàng trẻ con, trêu chọc: “Nhị tẩu thích trẻ con như thế thì mau sinh một đứa đi!”

Mặt tiểu thập lục nháy mắt đỏ bừng, ngượng nghịu nói: “Ôi cha, người ta mới gả vào mấy ngày, muội đã cười người ta thế rồi…” Quẫn chút xíu đã hiện nguyên hình ngay: “Lần trước ta không được thấy Cây Đuốc Nhỏ chào đời, lần này nhất định phải thấy Cây Đuốc Nhỏ Nhỏ sinh ra! Ta muốn bồng nó đầu tiên, được không?” Khao khát nhìn Yến Hồng, mắt to mở lớn cơ hồ có thể nhét cả người nàng vào. Yến Hồng nhịn cười gật đầu, nghĩ bụng đến chừng đó người bế đứa nhỏ đầu tiên, áng chừng là bà đỡ… Tiểu thập lục hoan hô một tiếng, lập tức nhảy trở về khoe Đông Phương Tề. Đông Phương Manh đưa táo cho nhị ca xong lại quay về ngồi cạnh Yến Hồng, u sầu nhìn nàng, môi mím cong báo hiệu hắn mất hứng.

“Yên tâm đi, Manh Manh là cha mà, bảo bảo ra đời liền cho cha ôm.” Yến Hồng biết hắn nghe cuộc nói chuyện vừa rồi nên ghen tị, vội vàng an ủi. Ài, hai người này, kỳ thật không ai giành được cơ hội với bà đỡ hết… Đông Phương Manh nghe xong mới cao hứng trở lại, kéo tay nàng, từ trong lòng móc ra một tờ đơn đưa cho nàng. “Gì vậy?” Yến Hồng cầm lấy liếc sơ, chi chít chằng chịt những chữ, toàn là… ăn. Hoa mắt nhìn Đông Phương Manh, hắn cười tít mắt đọc: “Đại phu kê thực đơn, đại phu nói thân thể tam thiếu phu nhân rất khỏe mạnh, chỉ là hơi gầy. Tuy là thai thứ hai nhưng cũng cần ăn nhiều, ăn uống ngon miệng, buổi sáng buổi tối phải ăn ngon ăn no, buổi chiều và đêm phải ăn nhiều trái cây, còn phải chuẩn bị bữa khuya…” Yêu cầu nhiều như lông trâu, thế mà hắn thuộc làu. … Cứ tiếp tục thế này, sư đệ của anh khỉ phải nhường ngôi mất! Không biết Thiên Bồng nguyên soái có chịu nhận muội muội như nàng không (=.=)

Đông Phương Tề và tiểu thập lục sớm đã ngừng đùa giỡn, sán lại cùng nghe tới choáng váng, tiểu thập lục đồng tình nhìn Yến Hồng, lại vui vẻ vô cùng. “Còn cười…” Yến Hồng ngoại trừ giả vờ lườm nàng ra thì làm được gì? Sinh con đâu dễ…

“Đệ muội, sinh con nguy hiểm, thân thể phải điều dưỡng tốt, đúng không Manh đệ?” Đông Phương Tề có quả táo khích lệ, nhanh chóng quăng dĩ vãng bị phớt lờ thê thảm ra sau đầu, huynh trưởng tốt bụng nhẹ nhàng đụng vào vai Đông Phương Manh. Đông Phương Manh liếc hắn một cái, gật đầu. Hắn nghe hiểu nhị ca hắn muốn tốt cho Yến Hồng. Vì thế Đông Phương Tề càng cao hứng tợn, toét miệng cười ngu, chẳng còn bộ dạng quân tử lễ độ ôn hòa nhã nhặn trước đây nữa. Tiểu thập lục trải qua mấy ngày rèn luyện, biết hắn trước mặt đệ đệ mình vĩnh viễn tạm biệt bình tĩnh, sớm đã thành quen.

Đông Phương Manh nhìn sắc trời bên ngoài, nói với Yến Hồng: “Ngủ trưa.” Nói xong lại nhìn trừng trừng tiểu thập lục và Đông Phương Tề. “…” Lần này hai vợ chồng không thấu ngôn ngữ kiểu Manh lắm, đua nhau cầu cứu Yến Hồng. Yến Hồng nhếch môi cười: “Ý chàng là, muội nên ngủ trưa rồi.” Người không phận sự tránh hết đi, đừng ồn ào.

Hai người ngộ ra, tiểu thập lục cười kéo Đông Phương Tề đang lưu luyến đệ đệ không rời cáo từ. Đợi ra khỏi cửa liền nháy mắt với hắn: “Bây giờ tốt nhất là thuận theo ý Manh Manh, đừng chọc tức hắn, bằng không hắn không cho chàng bồng Cây Đuốc Nhỏ, xem chàng làm sao!” Đông Phương Tề thụ giáo gật đầu, điểm này quả thật quan trọng, rất quan trọng! Yến Hồng ở trong phòng nghe được, không khỏi bật cười, hai người này sao mà dở hơi thế…

Ngoan ngoãn nằm xuống thuận theo thế đỡ của Đông Phương Manh, Yến Hồng dịu dàng nhìn Đông Phương Manh nghiêm túc kéo chăn đắp cho nàng. Trải qua quá trình rèn luyện làm chồng, làm cha, hai vai trò khá nặng, không ngừng tiếp xúc với người chung quanh, hắn tiến bộ thấy rõ, đối với đứa trẻ thứ hai này, hiển nhiên hắn có vẻ rành mạch hơn lần đầu làm cha nhiều. Chỉ là… hình như trở nên cố chấp rồi, mỗi giờ mỗi khắc cần làm gì, đều bị hắn giám sát, chấp hành nghiêm ngặt lời căn dặn của đại phu và lão phu nhân.

Ừm, thật ra nàng cũng không ý kiến, nghe hắn thì tốt rồi. Một tay hắn vuốt mặt nàng, tay khác chống má, nghiêm túc: “Mau ngủ, Manh Manh canh.” Ừ, có hắn ở, nàng rất an tâm. Bảo thẩm, đầu bếp mới mời tời tay nghề rất giỏi, Đông Phương Manh thích mê trình tự nấu cháo và hầm canh đơn giản, sau khi được thẩm ấy chỉ điểm, tiến bộ thần tốc. Mỗi lần Yến Hồng đều uống được hai chén, chén to. “Canh gà.” Đông Phương Manh bưng một chén canh hơi bốc nghi ngút thổi nửa ngày, đợi nguôi một chút liền ngẩng đầu híp mắt cười nhìn nàng. Nàng thấy mà phát ớn, mới nãy vừa ăn hai chén cháo xong, không biết có nứt bụng không đây… Nhưng hắn hầm canh thật vất vả, nghĩ đến đó, Yến Hồng sờ sờ cái bụng còn chưa nổi, gục đầu ực một phát uống sạch sẽ, được Đông Phương Manh sờ đầu khen “Ngoan lắm!” Lại thêm một cái hôn thơm. Khụ, tiết mục này là cách thức lão phu nhân dỗ Cây Đuốc Nhỏ ăn cháo nhuyễn, hắn lại học lén…

Trong nhà thỉnh thoảng lại triệu tập đại hội bảy trùm nhằm vào “tiểu nhị” trong bụng Yến Hồng, bao gồm, vợ chồng Công gia, vợ chồng Đông Phương Tề, hai huynh đệ Đông Phương Ngọc, Đông Phương Manh, thêm một đại phu trong phủ, Cây Đuốc Nhỏ và Việt Dã Thỏ có lúc ngồi dự thính. Tuy Yến Hồng cũng thường dự thính nhưng nàng không có quyền biểu quyết, căn bản phải nghe đại phu và người có kinh nghiệm chỉ huy. Đương nhiên nàng đã sinh Cây Đuốc Nhỏ cũng tính là có kinh nghiệm rồi, nhưng mà lão phu nhân sinh ba đứa, có quyền nói chuyện hơn nàng. Vì thế lấy lão phu nhân làm chủ đạo, Tôn đại phu thỉnh thoảng bổ sung, Đông Phương Manh học tập ghi chép, những người còn lại giám sát chấp hành, tiểu tổ lãnh đạo chờ sinh chính thức thành lập.

Ngay ngày hôm đó sau khi ăn cơm tối xong thảo luận và đặt ra thực đơn mấy tháng tiếp theo, đồng thời tuyên bố điều lệnh đầu tiên của tiểu tổ: tăng cân cho Yến Hồng! Thế là…

“Sáng sớm phải uống sữa bò…” Sữa bò rất khó kiếm, uống đi.

“Ăn cơm được một canh giờ rồi, nào nào, ăn ít trái cây tiêu cơm…” Hoa quả không tăng cân, ăn đi.

“Trứng gà chần nước sôi một ngày phải ăn ít nhất hai quả…” Cái này… ăn nhiều liệu có tăng cholesterol cao quá không?

“Nào nào, bách hoa mật xin từ chỗ thái tử phi tẩu tẩu, uống hết lại đi đòi.” Mật ong hoàng thất, khó kiếm lắm…

“Trước khi ngủ uống thêm canh…” Buổi tối nàng sẽ không mắc tiểu thức dậy chứ???…

Yến Hồng chỉ cảm thấy mình biến thành một con vịt, bị nhồi thức ăn, nhồi thức ăn, nhồi thức ăn không ngừng… Ụa, và thế là phản ứng nôn nghén lần đầu tiên từ khi có thai lại.