Chương 62

Buổi đêm giá lạnh, mưa bụi lất phất. Nửa đêm, thành phố trên núi phủ sương mù dày đặc, không còn nhà nào sáng đèn.

Bạc Cận Ngôn từ phòng tắm bước ra, anh mặc bộ đồ ngủ màu đen, mái tóc ướt dính sau tai. Anh cúi đầu nhìn xuống giường, Giản Dao đang ngủ say. Cô vùi đầu vào gối, mái tóc đen mềm mại xõa trên ga trải giường trắng muốt, dáng vẻ của cô gợi lên cảm giác đáng thương.

Anh ngắm cô mấy giây rồi đi đến bên cửa sổ, gọi điện cho Phó Tử Ngộ.

Giọng của Phó Tử Ngộ như có vẻ phát điên: “Bây giờ là mấy giờ rồi hả thiếu gia? Chín giờ sáng mai tôi có một ca mổ đấy.”

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn đồng hồ treo tường. “Một giờ hai mươi phút.”

Giọng điện thản nhiên của Bạc Cận Ngôn khiến Phó Tử Ngộ chịu thua, anh đành hỏi: “…Chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi đã mất dấu vết của hắn.” Bạc Cận Ngôn cất giọng lạnh nhạt: “Hắn tuyên bố sẽ gây ra tội ác nghiêm trọng hơn. Xét mối quan hệ cá nhân giữa cậu và tôi, hy vọng cậu chú ý an toàn.”

Phó Tử Ngộ trầm ngâm một lúc. “Ok, tôi sẽ tự lo liệu, cậu yên tâm đi.” Anh lại hỏi: “Cậu và Giản Dao vẫn ổn đấy chứ?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “Tôi rất ổn, còn cô ấy thì không ổn chút nào. Một người bạn quan trọng với cô ấy có khả năng đã bị tên biến thái sát hại.”

Phó Tử Ngộ hít một hơi, im lặng vài giây mới lên tiếng: “Chuyển lời hỏi thăm của tôi đến cô ấy.”

“Được.”

Phó Tử Ngộ ngẫm nghĩ, lại nói: “Tôi biết công việc điều tra vụ án căng thẳng, nhưng là một người bạn trai, cậu hãy cố gắng bớt chút thời gian vỗ về cô ấy, ở bên cạnh cô ấy.”

Câu nói này cũng là tiếng lòng của Bạc Cận Ngôn, anh hơi chau mày.

Thấy bạn mãi không lên tiếng, Phó Tử Ngộ hỏi: “Cậu sao thế?”

Giọng nói lãnh đạm của Bạc Cận Ngôn truyền tới: “Vỗ về thế nào?”

Chứng kiến cảnh người phụ nữ của mình vô cùng đau khổ, thiên tài cũng có lúc chịu bó tay. Phó Tử Ngộ mỉm cười, anh ngẫm nghĩ một lát, ý cười trên khóe miệng càng rõ: “Rất đơn giản. Lúc cô ấy ủ rũ, buồn bã, chúng ta có một tuyệt chiêu, chỉ cần cậu hát cho cô ấy nghe một bài, nhất định cô ấy sẽ cười.”

Sắc mặt Bạc Cận Ngôn hơi thay đổi. “Không thể.” Nói xong, anh liền cúp điện thoại.

Lúc này, Giản Dao ở trên giường vừa cử động, sau đó cô chống tay ngồi dậy. Cô mặc áo ngủ mỏng manh, hai mắt sưng húp, mặt tái nhợt.

“Cận Ngôn!” Giản Dao khẽ gọi một tiếng.

Bạc Cận Ngôn lập tức đi đến bên giường, ngồi xuống cạnh cô. Vẻ mặt anh hết sức bình thản, đôi mắt đen nhìn cô chăm chú, thể hiện sự trầm tĩnh và quan tâm.

“Em không sao đấy chứ?” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong đêm tối như dòng nước chảy bên tai.

Giản Dao gật đầu. “Em không sao.”

“Vậy hôn anh một cái đi!”

Giản Dao cất giọng hơi khàn khàn: “Anh là trẻ con à?”

Bạc Cận Ngôn nheo mắt nhìn cô. “Tối qua, ít nhất em để lại một lít nước mắt trên áo sơ mi của anh. Em thử nói xem ai mới là trẻ con?”

Lời nói của anh khiến Giản Dao nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua. Hiện trường vụ nổ hoang tàn, mẩu da đầy máu trong túi vật chứng của cảnh sát, phòng ở của Lý Huân Nhiên trống không, trên sofa còn có áo cảnh phục của anh…

Trái tim Giản Dao lại nhói đau. Cô quyết tâm không nghĩ ngợi nhiều. Còn chưa thấy thi thể, cô tuyệt đối không bỏ cuộc.

Giản Dao ngẩng đầu, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Lẽ nào anh chưa từng rơi lệ?”.

“Tất nhiên” Anh bình thản đáp. “Kể từ khi anh bắt đầu có trí nhớ.”