Chương 62

Áng mây thứ 62 : Chọn lựa.

Yêu theo cách của đại dương…… Dạt dào và không thể đong đếmQuan tâm theo cách của nắng…… Rạng rỡ, ấm áp và ân cầnBảo vệ theo cách của bóng đêm…… Bao trùm và cảm nhận từng hơi ấmVà rời xa theo cách của gió…..Một đi không trở lại……Nhưng để lại chút vấn vương.

Rì rào…

Sóng biển trắng xóa nhẹ nhàng ôm lấy bờ cát thênh thang. Cảnh sắc thôn quê tuy dân dã nhưng đậm chất thơ. Đứng trước biển nơi đây hệt như đang thả mình giữa những nhịp điệu nhẹ nhàng của một khúc nhạc không lời với nhiều xúc cảm yên bình. Nơi đây đã bỏ xa những nhịp điệu phồn hoa của thành thị. Cảm giác lạ lẫm dần trở nên quen thuộc, chỉ nơi đây mới mang lại khiến Vĩnh Kỳ và Chính An chỉ muốn đứng yên ở đó mãi, ngắm nhìn biển.

Thả Bảo Bảo ra khỏi tay mình, A Huân cười nhẹ rồi nói :

_ Hai cậu là người nhà của Vĩnh Khoa?

_ Ừ. Trời không phụ lòng người. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm được thằng nhóc đó. Cám ơn gia đình cậu nhiều lắm. – Vĩnh Kỳ cho tay vào túi, thong thả nói, mắt vẫn không ngừng ngắm nhìn biển.

Xoa mái đầu Bảo Bảo rồi ra hiệu cho nhóc ấy đi chơi với đám nhóc trong làng, A Huân chậm rãi cất giọng, nhãn thần vẫn chăm chú quan sát vóc dáng nhỏ nhắn của Bảo Bảo đang lon ton chạy đi :

_ Tình trạng sức khỏe của Vĩnh Khoa hiện giờ không tốt lắm. Các cậu phải mau chóng đưa cậu ấy về thành phố và đến bệnh viện để lấy viên đạn ra, nếu chậm trễ quá, có lẽ sẽ để lại di chứng, bây giờ, đã liệt nữa người rồi. Về mắt cậu ấy, có lẽ phải nhờ đến những bác sĩ giỏi hơn, tôi không chắc cậu ấy… sẽ nhìn thấy lại được. Chắc phải tin vào kỳ tích.

Tầm nhìn chuyển sang A Huân, Chính An và Vĩnh Kỳ ngẩng người, hèn gì lúc nãy… Vĩnh Khoa vẫn mở to mắt mà không có phản ứng gì khi nhìn thấy mọi người. Hơn nữa, viên đạn vẫn còn trong cơ thể sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng.

_ Cậu cũng là bác sĩ? – Chính An nheo mắt quan sát.

_ Ừ.

Gật nhẹ đầu, A Huân dõi mắt ngắm nhìn biển, cả dòng nước trong xanh nằm trọn trong nhãn thần của cậu. Dường như biển đã ăn sâu vào thần trí A Huân.

_ Chân cậu…

_ Do một tai nạn nhỏ thôi. – Cười lạnh, A Huân đáp lời Chính An một cách dứt khoát.

Sóng biển cứ rì rào không ngớt.

Ánh mặt trời dần dịu lại dưới sắc xanh của biển cả.

Gió nhè nhẹ thổi vào mặt, mát rượi.

Hương biển ngạt ngào xông vào cánh mũi, dễ chịu và làm say lòng người.

Cho một tay vào túi, Vĩnh Kỳ quay sang A Huân, nhìn cậu ấy hồi lâu rồi nói với chất giọng trầm trầm :

_ Có lẽ ông Wen sẽ giúp được cậu. Cậu theo bọn tôi đến thành phố, nhé?

Lời đề nghị của Vĩnh Kỳ cũng là những suy nghĩ bao lâu của A Huân. Không phải không muốn chữa trị đôi chân này mà là vì không có cơ hội để đi. Đối với A Huân, biển cả còn hơn gia đình cậu. Chính tại nơi đây, cậu sinh ra và lớn lên trong tình thương của cả đại dương. Ông và nhóc Bảo Bảo là người thân duy nhất của cậu. Nghĩ đến một ngày phải rời xa nơi này thật không nở chút nào. Nhưng đâu đó trong thâm tâm của mình, A Huân vẫn ao ước được đứng lên trở lại trên đôi chân này, được theo học ngành y mơ ước để tién xa hơn trong lĩnh vực ấy. Để có thể cứu được nhiều người hơn nữa.

Mâu thuẫn ngày một lớn. Một nữa muốn rời khỏi làng chài để thực hiện mơ ước. Một nữa thì không nở đi xa biển cả và ngôi làng thân yêu. Cả hai điều ấy cứ quanh quẩn, tranh đấu nhau ngày qua ngày. Mỗi lần như thế, ngồi im lặng trên chiếc xe lăn cũ kĩ và dõi mắt ngắm nhìn biển là lựa chọn tốt nhất.

Giờ, sự mâu thuẫn ấy lại trở về và không còn cách nào khác ngoài lựa chọn 1 trong 2. Nhưng… nếu cậu đi, thì những người dân trong làng phải thế nào? Ai sẽ mang thuốc cho họ khi bệnh?

Bao năm qua, A Huân như trở thành người không thể thiếu trong ngôi làng chài nhỏ bé đầy ắp tình thương kia. Nếu giờ cậu vắng vài tháng, thậm chí là vài năm, thì liệu… có tốt không?

_ Cho tôi một tiếng nhé, tôi sẽ trả lời cho các cậu biết!

——

_ Hửm? Định đợi đến khi anh hoàn toàn bình phục mới “đánh trả” sao! Anh nhớ em đâu… quân tử thế?

Không quân tử?

Cái tên này, anh muốn chọc tức em sao! Grừ… còn đoán được suy nghĩ của em, thật là…. Không thể nhịn nữa.

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, Thiên Di khẽ cười ma mãnh rồi dùng tay còn lại… véo mũi Vĩnh Khoa thật mạnh khiến ai đó nhăn mặt, gắt lên :

_ Không biết đau, huh? Thả ra ngay.

_ Không.

_ Thả ra.

_ Không.

_ THIÊN DI.

_ Không.

_ Em muốn anh nghẹt thở chết à?

_ Ừ, muốn thế đấy! – Ngang ngạnh.

Vĩnh Khoa im lặng, mắt khẽ nhắm lại không thèm tranh cải. Nằm yên hồi lâu để mặc cho Thiên Di muốn làm gì thì làm. Bỗng, bàn tay đang nắm chặt cánh tay nhỏ nhắn kia khẽ buông lơi. Phải công nhận, tài diễn xuất của Vĩnh Khoa vẫn còn xài được.

_ Nè…

Đưa tay lay lay người Vĩnh Khoa thật nhẹ để không làm động đến vết thương của cậu, Thiên Di ngơ ngác nói :

_ Nè, Vĩnh Khoa, anh đừng đùa nữa.

_ …

_ Anh có nghe không hả, Trương Vĩnh Khoa?

_ …

_ Này…

_ …

Mãi không thấy Vĩnh Khoa đáp lời, Thiên Di bắt đầu hoang mang, nó sợ hãi đưa tay lay lay người Vĩnh Khoa không ngừng.

Cười thầm trong bụng, Vĩnh Khoa cảm thấy sao mà mình thông minh quá. Diễn tốt đến thế.

_ Vĩnh Khoa, đừng đùa nữa. Anh mở mắt ra đi, em xin lỗi mà.

Chòm người dậy, Thiên Di đặt hai tay lên vai Vĩnh Khoa, nói trong lo lắng vì gọi mãi mà chẳng thấy cậu trả lời. Thiên Di cũng cảm thấy phục mình sát đất. Diễn không thua kém ai kia.

Thật tình mà nói, Thiên Di đã nhận ra Vĩnh Khoa đang đóng giả khi thoáng nhìn thấy tia cười nham hiểm vút qua trên gương mặt điển trai trong phút chốc.

Chợt, Vĩnh Khoa đưa tay kéo Thiên Di sà vào lòng mình rồi ôm chặt lấy nó. Đôi mắt to tròn mỡ to đầy ngạc nhiên. Gương mặt ửng đỏ. Chiếc môi bé xinh khẽ nhếch lên, lúng túng :

_ Anh … làm gì vậy?

_ …

Vòng tay ôm chặt sóc con, Vĩnh Khoa vẫn không mở mắt, vì có mở cũng chẳng thấy gì. Cậu nhắm mắt để… cảm nhận.

Thật sự, Vĩnh Khoa nhớ sóc con đến phát điên lên. May là lúc nào A Huân và Bảo Bảo cũng bên cạnh để nói chuyện với cậu nên mới làm cậu quên đi nỗi nhớ ấy trong chốc lát. Sau đó, hình ảnh về sóc con quậy phá lại hiện về. Cậu rất muốn gặp lại nó.

Giờ thì, con sóc ấy đang nằm yên trong vòng tay Vĩnh Khoa. Đâu ai biết được có người đang rất vui.

_ Nè, buông em ra. Vĩnh Khoa, mau buông em ra đi. Anh đáng ghét lắm, cứ thích giở trò….

_ Anh nhớ em lắm. Nhớ đến phát điên. Đồ ngốc. Có biết anh lo cho em lắm không. Anh không thích nhìn thấy em khóc chút nào cả. Anh làm thế chỉ vì muốn bảo vệ em thôi.

_ Bảo vệ em? – Đẩy tay Vĩnh Khoa ra khỏi người mình, Thiên Di nhăn trán – Em không cần. Vì bảo vệ em mà anh làm những điều ngu ngốc rồi rời xa em? Anh có biết vì anh mà em khóc rất nhiều không?

_ …

Nước mắt lại trào ra, Thiên Di không hiểu sao nó lại thế nữa. Đáng ra phải vui khi nghe Vĩnh Khoa nói thế chứ? Nhưng… sao… nước mắt lại rơi mãi.

_ Hic, anh cứ thích làm người ta khóc, cứ thích làm gì cũng một mình, cứ thích giấu em mọi chuyện. Em ghét anh lắm.

_ Ghét anh, sao lại tìm được nơi này, huh?

Nín khóc. Thiên Di trừng mắt nhìn người trước mặt. Đúng là chỉ thích khiêu chiến.

_ Thì…

Đưa tay kéo Thiên Di lại, Vĩnh Khoa khẽ ôm lấy nó. Từng ngón tay luồn vào mái tóc mượt mà. Hương dịu nhẹ xông vào cánh mũi.

_ Anh xin lỗi.

Thanh âm nhẹ nhàng thoáng vọng lại làm Thiên Di sững người. Chưa khi nào nó thấy Vĩnh Khoa thế này. Nét lạnh lùng dường như đã bị lấp kín và khuất sau gương mặt điển trai chỉ còn tia dịu dàng hiếm thấy.

_ Á, Bảo Bảo không nhìn thấy gì hết à nha.

Đưa tay che mắt mình lại, nhóc Bảo Bảo vội vàng thốt lên. Cậu nhóc tinh ranh cười tươi tắn đứng yên tại chỗ.

Giật mình, Thiên Di ngồi vụt dậy, Vĩnh Khoa cũng vội buông tay mình ra, quay mặt sang nơi khác để che đi sự ngượng ngùng hiếm có. Trong lòng thầm trách nhóc con Bảo Bảo vô không đúng lúc. Cứ lên tiếng ngay lúc ai đó đang tràn ngập cảm xúc.

Đi đến chỗ Bảo Bảo, Thiên Di đưa tay xoa đầu nhóc rồi hỏi :

_ Em tìm chị sao?

Bỏ tay ra khỏi mắt mình, nhóc Bảo Bảo lật đật xòe bàn tay ra trước mặt Thiên Di rồi cười ngây ngô :

_ Em tặng chị nè! Vậy là có một đôi rồi!

Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn, một vỏ sò đang lấp lánh màu nâu nhạt. Nhận lấy vỏ sò đáng yêu ấy, Thiên Di cười tủm tỉm rồi hỏi :

_ Có một đôi? Em cũng có một cái thế này hả?

_ Dạ, không. Chị có một cái, anh Vĩnh Khoa có một cái. Thế thì thành một đôi rồi. Hi hi, hai anh chị chứ hàn uyên tiếp đi. Bảo Bảo không làm phiền nữa.

Nói rồi, nhóc chạy đi thật nhanh. Bỏ lại vẻ mặt ngơ ngác của sóc con và tia lạnh xen lẫn ngượng của Vĩnh Khoa. Nhóc Bảo Bảo đúng là tinh ranh.

Phút giây lãng mạn chỉ vừa chóm nở thì bị phá hỏng vì nhóc đó.

Vĩnh Khoa lạnh lùng quay lại, tia cười thoáng hiện rồi mất hút, cậu khẽ cất giọng, khí lạnh là luồng khí duy nhất có trong những thanh âm sắp sửa phát ra :

_ Này, em…

_ Hai người nói chuyện xong rồi chứ? – Cái giọng lảnh lót của Vĩnh Kỳ vang lên, theo sau là Chính An. Điều đó…. làm Vĩnh Khoa… nổi nóng.

Với vẻ mặt hầm hầm, Vĩnh Khoa khẽ lầm bầm trong họng :

_ Vô duyên.

_ Hả? Em nói ai vô duyên thế? – Nghe lởm được người khác vừa mắng mình (Sao biết là Vĩnh Khoa mắng mình hay thế nhỡ ^^), Vĩnh Kỳ nhẹ giọng hỏi.

Giận là không thể đi đến và dằn cho ai kia một trận, Vĩnh Khoa nghiến răng ken két rồi thốt lên :

_ Tự hiểu.

Vĩnh Kỳ ma mãnh cười nhìn sang Chính An. Cả hai cùng nhìn nhau cười như ngố. Thiên Di đứng đó, nhìn chằm chằm đến tội. Sóc con đang tò mò không biết vì sao hai anh chàng này lại cười như kẻ điên!

Thật ra, lý do cười của cả hai người kia rất đơn giản. Vì kế hoạch thành công, trên cả tuyệt vời.

Bỏ mấy giây tranh luận rồi cùng nhau đứng trước cửa nhà… rình rập là không uổn phí tí nào. Hơn nữa, cả hai còn bày trò cho nhóc Bảo Bảo phá đám thành công. Thật lợi dụng sự tin tưởng tuyệt đối của trẻ thơ.

Nhìn cảnh hai con người kia tình cảm được chút ít mà cả hai bật cười khanh khách như kẻ ngốc.

Đứng cả buổi trời, chỉ thấy toàn cãi nhau, cãi nhau và cãi nhau. Thế nên, khi vừa nhìn thấy Vĩnh Khoa và sóc con có những “cử chỉ được gọi là… hơi thân mật” thì Vĩnh Kỳ và Chính An bày mưu phá đám. Ai bảo cho họ đứng đợi lâu quá làm gì!

Bình minh dầng buông xuống làng chài nhỏ.

Biển nhuốm một gam màu hoàn toàn mới.

Vĩnh Khoa nhíu mày, cảm nhận được vẻ “khác thường” trong hai giọng cười ”nham nhỡ” kia, suy ngẫm một lúc, Vĩnh Khoa thản nhiên phán một câu mang tính chất chỉ trích :

_ Thích bày trò nhỉ?

_ …

Không gian lắng đọng.

Sự im lặng hùng bá trong giang nhà nhỏ.

Tất cả chỉ… im lặng cho đến khi Vĩnh Khoa tiếp tục chất vấn hai “nghi phạm” :

_ Hài lòng chứ? Hai người tài giỏi hơn tôi nghĩ nhiều.

Vĩnh Kỳ và Chính An hết nhìn nhau rồi lại nhìn Vĩnh Khoa, cả hai nghệch mặt ra như muốn hỏi : Không nhìn thấy sao biết hay thế trời?

_ Là cảm nhận nên mới biết.

Một lần nữa, Vĩnh Khoa khẳng định tài năng đoán như thần của mình qua câu nói bâng quơ ấy. Làm cho hai người kia ngố hết chỗ nói, chỉ biết nhìn nhau cười trừ vì âm mưu “đen tối” đã bị đương sự 1 phát hiện và tóm đuôi ngay trong tích tắc. Đúng là không gì qua khỏi Vĩnh Khoa.

Trong khi đó, có một con người hết sức ngây thơ. Ngây thơ đến nỗi không biết trời trăng mây đất gì sất. Ngây thơ đến nỗi chỉ đứng yên tại vị trí đang đứng và đưa mắt nhìn quanh. Người đó là đương sự 2. Trái ngược hoàn toàn với đương sự 1.