Chương 62

Du thuyền lướt sóng thong thả tiến về trước.

Một bóng người lẻ loi đứng trên boong tàu, ngây ngẩn nhìn mặt trời hoàng hôn đang chìm dần…

Áo sơ mi xám tung bay phần phật trong gió biển, tao nhã mà u buồn.

Thời gian cứ trôi đi một cách có tiết tấu, không nhanh không chậm.

Một năm nay, anh hầu như mỗi ngày đều bận rộn, làm không hết công việc, mở không hết hội nghị, nhận không hết điện thoại cùng tiếp không hết các cuộc xã giao.

Thế nhưng, cuộc sống bận rộn cũng không thể xóa sạch nỗi nhớ trong tim, dẫu bận dẫu mệt, nhưng giữa những khe hở thời gian anh đều chú ý sát sao sự biến đổi vi diệu của mối quan hệ Trung-Nhật.

Nhiều khi, trên bản tin xuất hiện động đất ở Nhật Bản, hoặc là tin không khí lạnh tràn về, anh đều đau lòng thật lâu…

Anh luôn tự nhủ: Ngày mai sẽ tốt thôi, thế nhưng ngày mai… nỗi nhớ về một người con gái vẫn khiến anh có cảm giác một bộ phận nào đó trên thân thể cứ đau âm ỉ.

Di động anh đổ chuông, vẫn là điệu nhạc cũ rích xưa như trái đất: “Người yêu em một mình chịu tổn thương…”

Anh nhìn liếc qua hiển thị trên màn hình, bắt máy.

“Phi Phi đã về rồi, mẹ muốn tối nay gọi nó tới nhà ngồi chơi.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của mẹ anh.

Anh không chút do dự nói: “Tối nay con còn có việc.”

“Công việc, công việc, trong lòng con ngoài công việc ra không còn chuyện gì khác sao hả?” Mẹ Dương hơi bực mình. “Hàng, con đã ba mốt tuổi rồi, con cần có một người phụ nữ chăm sóc mình.”

Anh bình tĩnh trả lời: “Con có thể tự chăm sóc tốt bản thân!”

“Hàng, con nói thật cho mẹ, con không thích Phi Phi, hay là không muốn kết hôn?!”

“Con không muốn kết hôn!”

“Con vẫn đang chờ con bé sao?! Cho đến giờ, con rốt cuộc chỉ muốn cưới nó…”

“…”

“Con gái trên đời đầy ra đấy, tại sao cứ nhất thiết phải là nó chứ?”

Câu hỏi này anh cũng từng tự hỏi bản thân rất nhiều lần. Trên đời phụ nữ nhiều như vậy, vì sao anh chỉ muốn lấy cô – Bạch Lăng Lăng.

Khi anh chịu đựng sự trách móc của người nhà lẫn các bậc cha chú mà kiên trì ở bên cô, anh từ miệng người khác nghe được tin cô muốn ra nước ngoài.

Khi anh đưa ra lựa chọn khó khăn nhất, tình nguyện chịu đựng chỉ trích vì cô, thậm chí từ bỏ công việc, cô lại nói với mọi người, giữa họ không hề có quan hệ.

Khi anh cùng hiệu trưởng Chu chạy lòng vòng giữa các phòng ban, hàng đêm đều đọc thấy đủ loại tin đồn về Lăng Lăng và Trịnh Minh Hạo trên diễn đàn, anh tin tưởng cô không có nghĩa anh không để tâm.

Anh là đàn ông, khoan dung hoàn toàn không có nghĩa anh không có lòng tự tôn!

Mà cô ngay cả một lời giải thích cũng chưa bao giờ nói với anh…

Khi anh hết lòng chờ mong dự án được phê duyệt để cưới cô làm vợ, cô gạt anh đi làm thủ tục rời trường và thủ tục xuất ngoại.

Khi anh không gọi được cho cô, anh lo lắng suốt cả đêm, không biết là cô vì tức giận nên không chịu mở máy, hay đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn… Cuối cùng, anh đem đơn từ chức đã chuẩn bị từ lâu nộp cho hiệu trưởng Chu, bắt chuyến bay sớm nhất ngày hôm sau đi tìm cô.

Nhưng giữa anh và xuất ngoại du học, cô vẫn chọn… xuất ngoại!

Anh hoàn toàn tuyệt vọng, không phải với cô, mà với phụ nữ, với tình yêu…

Có người nói anh theo đuổi sự hoàn mỹ quá mức, thế giới này không có người phụ nữ hoàn mỹ, tương tự cũng không có tình yêu hoàn mỹ. Yêu, không phải bạn trả giá bao nhiêu thì cô ấy sẽ đền đáp bạn bấy nhiêu!