Chương 62: Cam đoan của hắn

Sở Thiên Ngạo cũng bị hành động của Mạc Tiểu Hàn làm cho sợ ngây người. Gương mặt đau rát, hắn bỏ một tay sờ soạng lên mặt, máu đỏ tươi! Mạc Tiểu Hàn, lại dám cào trầy mặt của hắn!

Con ngươi u ám nhất thời trở nên tối tăm hơn cả bóng đêm, tức giận cuồn cuộn khiến con ngươi của Sở Thiên Ngạo cũng biến thành màu máu. Mạc Tiểu Hàn vẫn còn không biết sống chết, hai chân đạp đá lung tung!

Sở Thiên Ngạo cảm giác bản thân mình cũng muốn bộc phát theo. Không thể nhịn được nữa! Hàng mày rậm hung hăng nhướng lên, nhìn chằm chằm cô gái bé nhỏ giãy giụa trong lòng.

Gương mặt sốt cao đỏ bừng, mái tóc dài xinh đẹp đã bị mồ hôi thấm ướt, xõa lung tung trên mặt, đôi môi xám xịt, đôi mắt cũng mơ hồ, bộ dáng này của cô, quả thật xấu muốn chết! Một chút khả năng để thưởng thức cái đẹp cũng không có!

Nhưng, Sở Thiên Ngạo phát hiện, mình đối với cô, chính là không quyết tâm được! Nếu những người phụ nữ khác dám đối với hắn như vậy, đã sớm sai Dư Phong lôi đi xử lý từ lâu rồi! Nhưng đối với Mạc Tiểu Hàn, hắn lại không thể lạnh lùng tàn khốc như những phụ nữ khác được.

Cô ngoan ngoãn đáng yêu cũng được, gây sự bướng bỉnh cũng được, thậm chí nóng nảy cuồng loạn giống như bây giờ cũng được, hắn, cũng thích.

Thở dài vẻ cam chịu, Sở Thiên Ngạo giữ chặt cơ thể đang giãy giụa của Mạc Tiểu Hàn, giọng nói dịu dàng muốn chảy ra nước: “Được rồi, ngoan, đừng lộn xộn nữa a! Tôi biết bây giờ em không thoải mái, rất khó chịu, một lát gặp bác sĩ em sẽ dễ chịu hơn. Em cứ không ngoan như thế này, không chịu đi bệnh viện, bé con ở trong bụng sẽ chết mất a!”

Dư Phong kinh ngạc trừng lớn mắt! Trời sắp sập rồi! Sở Thiên Ngạo bị người ta cào nát mặt, vậy mà không hề tức giận, lại còn dụ dỗ cái người gây ra họa đó! Thật kỳ quái! Thế giới này điên khùng rồi!

Nghe thấy Sở Thiên Ngạo nhắc tới bé con, trong lòng Mạc Tiểu Hàn bắt đầu co rút đau đớn, cô ngước khuôn mặt đỏ bừng do sốt, nhìn Sở Thiên Ngạo van xin: “Thiên Ngạo, đừng phá bỏ bé con của tôi có được hay không? Tôi rất yêu nó, tôi sẽ là người mẹ tốt. Lúc tôi còn rất nhỏ mẹ tôi đã chết, tôi rất nhớ mẹ của tôi. Thiên Ngạo, đừng bỏ bé con của tôi, tôi muốn làm mẹ. Van anh. . . . . .”

Từng giọt từng giọt nước mắt từ khóe mắt Mạc Tiểu Hàn chảy xuống, mang theo sự sợ hãi, yếu ớt và bất lực.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo chợt mềm mại giống như hồ nước mùa Xuân, đau đớn không dứt. Mẹ của hắn, cũng rời hắn đi khi hắn còn rất nhỏ. Hơn nữa, lại còn dùng phương thức thảm thiết nhất.

Ôm Mạc Tiểu Hàn thật chặt, dùng gò má đã mọc lún phún râu áp sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn, nóng hầm hập của cô. Giọng nói Sở Thiên Ngạo dịu dàng như vậy, mềm mại như vậy, giống như cô gái trước mắt này, chính là người hắn yêu quý nhất.

“Cô bé ngốc, sao anh có thể phá bỏ bé con của em? Bé con bây giờ rất an toàn trong bụng em, không có bất kỳ ai dám động vào bé! Sau bảy tháng nữa, em sẽ có một bé con nhỏ nhắn xinh xắn rồi! Em nói đúng, em nhất định sẽ là một người mẹ tốt. . . . . . Ngoan, đừng lo lắng, có anh bên cạnh em, không cần sợ gì hết. . . . . .”

Tin chắc bé con không có việc gì, Mạc Tiểu Hàn chỉ cảm thấy cả người không còn có một chút hơi sức, vừa mới giãy giụa, hao phí hết thể lực của cô.

Sở Thiên Ngạo là một tên khốn kiếp không phải sao? Nhưng không biết vì sao a, cô cảm thấy mình có thể tin tưởng lời hứa của Sở Thiên Ngạo. Sở Thiên Ngạo nói hắn sẽ bảo vệ cô cùng bé con, vậy hắn nhất định có thể làm được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên nhìn Sở Thiên Ngạo, nở ra một nụ cười thật to, bàn tay bé nhỏ của Mạc Tiểu Hàn bám thật chặt vào trước ngực Sở Thiên Ngạo, có chút dựa dẫm và biết ơn, nói thật nhỏ: “Thiên Ngạo, anh thật tốt. Cám ơn anh!”

Nghe thấy lời cám ơn của Mạc Tiểu Hàn, trái tim Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng run rẩy. Đây là lần đầu tiên, Mạc Tiểu Hàn nói cám ơn với hắn.

Cô, cuối cùng cũng chấp nhận hắn sao?

Nhìn Mạc Tiểu Hàn an tâm ngủ trong ngực mình, Sở Thiên Ngạo cúi đầu, nhẹ nhàng in một nụ hôn trên trán cô vẻ cưng chiều.