Chương 62: Lễ mừng thọ ở Nhạc phủ

Dạo gần đây kinh thành đặc biệt náo nhiệt, cơ hồ tất cả mọi người đều thảo luận chuyện tình của Diệp Khuynh Thiên và Lâu Huyên, dư luận xôn xao, cứ tiếp tục như vậy sợ là Lâu Huyên không muốn cưới người ta cũng khó. Ta hiếm khi thanh nhàn ở nhà vài ngày không ra ngoài chơi, không phải ta không tính đi mà thật sự là sợ phiền toái. Trải qua một trận ầm ĩ ngày đó, ta coi như là nửa danh nhân rồi, chỉ sợ vừa cất nửa bước ra cửa tướng phủ người ta lập tức chỉ trỏ.

Đối với chuyện Diệp Khuynh Thiên bức hôn Lâu Huyên, trong kinh thành rộng lớn lưu truyền không ít phiên bản. Vừa nói Diệp Khuynh Thiên ái mộ Lâu Huyên nhưng hoa rơi cố ý nước chảy vô tình, Lâu Huyên thích Tô Nhiễm ta; vừa nói Diệp Khuynh Thiên với Lâu Huyên lưỡng tình tương duyệt, Tô Nhiễm ta cản trở bọn họ, chia rẽ uyên ương…

Ta đã sớm nghe nhưng không thể trách, ta cũng không phải chưa từng kinh qua mức độ đáng sợ của lời đồn, cứ để mặc bọn họ nói đi. Qua một thời gian, một khi có chuyện mới mẻ khác phát sinh, ai còn nhớ rõ chuyện mất mặt đó của ta nữa. Điều duy nhất làm ta buồn bực là mấy ngày nay cha mẹ làm mặt lạnh với ta, ta chào hỏi bọn họ cũng không để ý, đơn giản là trách ta làm bọn hắn mất mặt.

Ta suốt ngày ở cùng Lương Gia, nói chuyện phiếm, luyện kiếm, nói móc nhau, thỉnh thoảng tìm bọn Tô Nam đùa giỡn, cuộc sống có vẻ còn quá thoải mái. Nhạc Phong cũng có tới một lần, hắn không quên nói móc ta, kết quả bị ta và Lương Gia liên thủ dùng tay trị liệu. Vì cho Nhạc Phong một cơ hội chuộc tội, ta và Lương Gia giả nam theo hắn đi chơi, dạo một vòng quanh hồ bằng thuyền hoa, rất thích ý.

Đến ngày đại thọ của cha Nhạc Phong, ta theo phụ thân đến Nhạc phủ mừng thọ, trừ nhị ca, nhị tẩu còn có Lương Gia đi cùng. Mẫu thân vốn không tính để Lương Gia đi theo, người nói đôi ta ở chung chắc chắn sẽ gây chuyện. Lương Gia nhõng nhẽo với mẫu thân, người lại thương nàng, không còn cách nào khác đành phải gật đầu.

Nhạc phủ giàu có nức tiếng, lễ mừng thọ này rất náo nhiệt, từ rất xa đã có thể cảm nhận được không khí vui mừng bên trong. Nhạc Phong rất ra dáng, đứng ở cửa chính thay cha hắn đón khách, chọc rất nhiều tiểu thư khuê các đến chúc thọ mặt đỏ tim đập. Lúc chúng ta tới, đúng lúc gặp phải hắn vờ ân cần với một mỹ nữ áo tím khiến người ta mặt hồng đến tận mang tai.

“A, Nhạc lão tam, xem ra chờ tiệc mừng thọ của cha ngươi xong xuôi, lập tức nên làm tiệc vui cho ngươi, chúc mừng.” Lương Gia nói xong còn ôm quyền chúc mừng như thể đang dự lễ thành thân.Mỹ nữ áo tím kia vừa nghe, lấy khăn tay che mặt, nhẹ nhàng bước vào nhà, rất dễ thấy trong lòng nàng đang âm thầm vui mừng. Ta che miệng cười trộm, Nhạc Phong thật là một tên trêu hoa ghẹo nguyệt.

Nhạc Phong cười trả lời: “Uống rượu mừng của ta còn sớm, nếu ta nhớ không lầm, tháng sau hẳn là uống rượu mừng của Nhiễm Nhiễm mới đúng.”

“Cút đi, ta không chọc ngươi, sao lại xả lên đầu ta, có bản lĩnh ngươi một mình đấu với Lương Gia đi!” Vừa nói xong, ta đạp hắn một cước.

Nhạc Phong bị đau, kêu to một tiếng, ta với Lương Gia cười vô cùng sáng lạn.

“Có gì cao hứng, ta cũng muốn nghe!” Tôn Nhược Sắc bỗng từ đâu xuất hiện.

Ta quay đầu lại, Tôn thượng thư và Tôn Nhược Vi cũng đến. Tôn Nhược Vi vẫn ra dáng thục nữ yếu đuối, ta thật lo một trận gió cũng có thể thổi nàng bay mất.

“Tôn thế bá mạnh khỏe, ngài đã đến, cha ta còn đang chờ ngài cùng uống mấy chén.” Nhạc Phong cười tít mắt.

Tôn thượng thư cũng thật vui vẻ, hai người hàn huyên vài câu, tùy tùng dâng lễ vật, xong xuôi bèn đi vào trong. Chỉ có Tôn Nhược Sắc còn đứng ở cửa không nhúc nhích, trên tay đang cầm một hộp kín đóng gói tinh xảo.

“Ta nói Tôn Nhược Sắc, nhà các ngươi rất hào phóng, cha ngươi đã tặng, ngươi đây còn chuẩn bị thêm một phần?”

Tôn Nhược Sắc liếc ta, cười hì hì rồi quay lại nói với Nhạc Phong: “Nhạc tam thiếu gia, phần lễ vật này là ta tỉ mỉ chuẩn bị cho ngươi, xem như chịu tội thay cho lần trước. Mượn lễ chúc thọ của cha ngươi làm gió đông giúp hai ta giảng hòa, chuyện lần trước là ta không đúng, ngươi đại nhân có đại lượng, mong thông cảm…”

Nhạc Phong cả kinh nói không ra lời, ta cũng buồn bực, đây là Tôn Nhược Sắc sao, vài ngày không gặp, thay da đổi thịt?

Tôn Nhược Sắc thấy Nhạc Phong không nói gì, có chút mất mát: “Sao, ngươi không chịu tha thứ cho ta? Vậy được rồi, coi như ta chưa nói gì, phần lễ vật này cũng không cần nữa.”

Mắt thấy Tôn Nhược Sắc sẽ ném hộp quà, Nhạc Phong vội vàng mở miệng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, ta chưa nói không cần, ha ha, vậy cám ơn thành ý của Tôn đại tiểu thư.”

Tôn Nhược Sắc lập tức tươi cười rạng rỡ, trong mắt ánh lên chút kỳ quái. Không biết vì sao, ta thấy việc này hơi kỳ quái, tính tình Tôn Nhược Sắc thế nào, nàng sao dễ dàng chịu thua, còn tỉ mỉ chuẩn bị lễ vật, thật sự kỳ quái.

Mỹ nữ chủ động giải hòa, Nhạc Phong cười toe toét, tiếp nhận lễ vật tính mở ra. Tôn Nhược Sắc mắt run lên, chạy nhanh qua cản hắn: “Đừng mở…”

“Sao vậy, vì sao không thể mở?” Nhạc Phong khó hiểu.

“Đây là ta cất công chuẩn bị cho ngươi, đương nhiên muốn giữ cảm giác thần bí.” Giọng điệu Tôn Nhược Sắc hơi làm nũng, “Ngươi đồng ý với ta, sau khi về phòng đóng kín hết cửa sổ mới mở. Chỉ một mình ngươi xem, người ta muốn cho ngươi một kinh hỉ…”

Nói xong ánh mắt Tôn Nhược Sắc trở nên ái muội, Nhạc Phong nhất thời run run, ta cũng run run, đưa tay lau mồ hôi trên trán. Tôn đại tiểu thư này không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên đổi giọng, bình thường là cọp cái kiêu ngạo, hiếm khi thấy dáng vẻ làm nũng ngây thơ như nai tơ, thật đúng là khiến chúng ta toàn thân nổi da gà. Trong hồ lô nàng có thuốc gì đây, không phải có ý gì với Nhạc Phong rồi chứ?

Nhạc Phong sửng sốt hồi lâu mới hoàn hồn, vội vàng gật đầu: “Được được được, ta trở về phòng mới mở, trở về phòng mới mở.”Tôn Nhược Sắc cười tươi như hoa, hớn hở bước vào.

“Nhạc lão tam, hoa đào của ngươi thật bay tán loạn.” Lương Gia giễu cợt.

Ta tiếp lời: “Đúng vậy, ngay cả Tôn Nhược Sắc cũng bị ngươi thu phục, khá lắm!”

Không đợi Nhạc Phong mở miệng, ta với Lương Gia cừa cười ha hả vừa tay cầm tay vừa chạy bay biến.

Nhạc gia có tiền nên cũng mạnh tay tiêu tiền, tiệc mừng thọ này còn phô trương hơn hoàng cung, tiệc rượu trải dài từ tiền sảnh đến hậu viện. Một sân khấu kịch dựng ngay trong hoa viên cạnh hồ, gánh hát nổi tiếng nhất kinh thành khua chiêng gõ trống xướng ca, mọi người liên tục trầm trồ khen ngợi. Sau khi diễn xong, một đám vũ cơ diễm lệ lắc mông vừa múa vừa hát, rất náo nhiệt. Ngay cả đệ nhất danh kỹ Yến Diễm cũng được mời đến hát giúp vui, nghe nói phí ra mặt không phải cao bình thường.

Lương Gia khe khẽ nói nhỏ với ta rằng Yến Diễm hát thật khó nghe. Kỳ thật ta cũng biết là không hay, ai bảo người ta danh tiếng lan xa là “ngọc nữ thanh thuần” đâu, chậc chậc.

Nhạc Phong một mình ngồi trong góc cười ngây ngô, còn vui vẻ hơn đậu Trạng Nguyên, tám chín phần là vì duyên phận tốt đẹp của hắn với Tôn Nhược Sắc. Hắn nào biết Tôn Nhược Sắc có dụng tâm, bằng thông minh tài trí của Tô Nhiễm ta, Tôn Nhược Sắc chắc chắn đang đùa giỡn hắn, hộp lễ vật kia chắc chắn chẳng có gì hay ho vậy mà hắn còn cho là bảo bối. Ta cũng không định vạch trần, nếu hắn thật bị Tôn Nhược Sắc đùa giỡn, cũng đáng lắm, ta sẽ chờ xem kịch vui.

“Này, chúng ta qua xem đi.” Lương Gia thúc thúc ta.

Ta gật đầu. Hai người rón ra rón rén đến sau Nhạc Phong, ta kêu to một tiếng, Nhạc Phong sợ tới mức suýt nữa té xuống ghế, Lương Gia cười gập cả người.

“Nha đầu chết tiệt kia ngươi làm gì, người dọa người sẽ hù chết người!” Nhạc Phong còn sợ hãi.

Ta nói: “Ai bảo ngươi suy nghĩ xuất thần như vậy, không phải đang nghĩ tới nữ nhân chứ, nói sư muội ta nghe một chút, có phải nghĩ tới Yến Diễm không? Người ta giờ đang nhảy múa trên đài, ngươi không tới ngắm người tình trong mộng sao?”

“Ngươi có phiền hay không, người tình gì chứ, đừng nói lung tung. Ta mới không nghĩ đến nàng!”

“Vậy ngươi nghĩ cái gì, chuyện tốt nên chia sẻ với mọi người. Đến đây, chúng ta chia sẻ một chút.” Ta nhíu mày.

Nhạc Phong thực nghiêm túc nói với ta: “Đúng vậy, Nhiễm Nhiễm lời này của ngươi quá đúng, từ lúc quen biết ngươi tới nay, ngươi chưa từng nói được đạo lý như vậy.”

Phản ứng của hắn thật ngoài ý muốn của ta, ta đang buồn bực đoán xem hắn định nói gì, ai ngờ câu kế tiếp của hắn thật khiến người ta xúc động chết người. Hắn nói: “Thứ tốt phải chia sẻ với mọi người, đồ tốt nhất mà Tô Nhiễm ngươi có được chính là Lâu Huyên, chi bằng ngươi đem hắn ra, chúng ta cùng nhau chia sẻ.”

“Ngươi ——” Ta chỉ vào hắn, tức giận nghẹn lời.

Phía sau có người cười ha ha, ta tưởng Lương Gia, quát: “Lương Gia ngươi câm miệng, không cho cười.”

“Ta không cười.” Lương Gia rất ủy khuất.

Ta cảm thấy có điềm xấu. Chậm rãi xoay người, chỉ thấy Lâu Ý Ý che miệng, hai mắt tròn xoe nhìn ta cười sáng lạn. Bên cạnh nàng, Lâu Huyên vừa nhếch mép. Diệp Khuynh Thiên đứng bên trái Lâu Huyên, nghiễm nhiên như một đôi vợ chồng mới thành thân. Kỳ quái là Diệp Khuynh Thiên không che mặt, khó trách cạnh nàng không có đám đông nào vây xem, khuôn mặt thật quả nhiên khó khiến người ta điên cuồng như trước.

Không phải ta thiên vị, ta thấy người xinh đẹp nhất là Lương Gia, nàng mới là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thật sự. Nếu không phải vì hôn sự với Lâu Huyên không thành, hai người thật đúng là tuyệt phối.

Diệp Khuynh Thiên trừng ta, trong mắt lửa hận ngút trời.

“Lâu công tử, các ngươi đến muộn, đợi lát nữa ta sẽ phạt ngươi uống rượu.” Nhạc Phong dường như đã quên chuyện vừa rồi, lại thân ái nồng nhiệt làm tròn bổn phận tiếp đón khách của hắn.

Lâu Huyên thực hào sảng: “Tốt, tửu lượng ta cũng không kém, đến lúc đó còn không biết ai khiến ai say.”

“Không phải ta mạnh miệng, tửu lượng ta cũng không tầm thường, đúng không sư muội?” Nhạc Phong hỏi ta.

Ta giận không nói nên lời. Nếu tửu lượng của hắn được xem là khá, Yến Diễm kia thật đúng là “ngọc nữ thanh thuần”. Cũng không biết trước kia là ai uống rượu uống xong nói bậy nói bạ trước mặt Tần Lãng, ngay cả chuyện ta thầm mến nhị sư huynh cũng phun ra, món nợ này ta còn chưa tính sổ với hắn.

Diệp Khuynh Thiên như chim nhỏ nép vào người Lâu Huyên, nhẹ giọng dặn: “Ngốc, một lát uống ít thôi, sức khỏe quan trọng hơn.”

Lương Gia cúi người làm động tác nôn mửa, ta bật cười, Nhạc Phong với Lâu Ý Ý cũng cười theo, Diệp Khuynh Thiên tái cả mặt.

Đợi nhóm vũ cơ lùi xuống khỏi sân khấu, tiệc tối chính thức bắt đầu, rộn ràng nhốn nháo. Ta ngại ngồi trong nhà rất buồn, bèn chọn một bàn ngoài hoa viên, Lương Gia và Nhạc Phong ngồi ở hai bên. Sau đó Tôn Nhược Sắc cũng lại đây, ngồi đối diện ta. Nàng nói tiệc mừng thọ rất nhàm chán, tính kiếm chúng ta nói chuyện phiếm. Trải qua chuyện ở Tướng Quốc Tự, ta cùng nàng cũng xem như hòa thuận thành bằng hữu.

“Tô Nhiễm, ta có chuyện muốn với ngươi nói nhưng hiện tại không tiện, ngươi nghe xong nhất định sẽ chấn động.” Tôn Nhược Sắc đắc ý cười.

Nhạc Phong hỏi nàng: “Chuyện gì, nói ra nghe một chút, chuyện tốt phải chia sẻ với mọi người.”

“Đúng vậy, ngươi nói đi.”

Tôn Nhược Sắc liếc Nhạc Phong, thần bí hề hề nhìn ta: “Vẫn không nói, ngày mai ngươi sẽ biết, sẽ không khiến ngươi thất vọng.”

Thật mất hứng. Ta bưng chén lên uống một ngụm trà.

Tôn Nhược Sắc hết nhìn đông tới nhìn tây, hình như đang tìm ai đó, tám phần chính là Tần Lãng. Nói đến đây cũng kỳ quái, nàng biết ta sắp thành thân với Tần Lãng nhưng lại không nhằm vào ta giống lần trước, xem ý tứ của nàng lại không giống như đã hết hy vọng với Tần Lãng, thật khó nghĩ.

Nha hoàn vừa dọn lên một mâm đồ ăn, là Sóc Quế Ngư ta thích nhất, ta cầm đũa đang định ăn chợt thấy Tôn Nhược Sắc nhướn mày, ta đoán Tần Lãng đến nên nhìn theo, thì ra là huynh muội Sở Tức Trữ và Sở Tức Vấn. Sở Tức Vấn vừa thấy Lương Gia đã vội vàng kéo muội muội tới chào hỏi.

“Lương tiểu thư, Tô tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau.”

“Đúng vậy, tiểu vương gia đến kinh thành khi nào?”

“Vừa mới đến. Chúng ta có thể ngồi đây không?”

Nhạc Phong cướp lời: “Đương nhiên, ngươi thích ngồi đâu thì ngồi, chúng ta không xa lạ.”

Sở Tức Vấn lập tức đến ngồi cạnh Lương Gia, giống như sợ có người giành giật vị trí này với hắn. Thấy hắn ân cần với Lương Gia như vậy, ta thở dài, tâm tư của hắn quá rõ ràng, lại là một người tốt nữa bị Lương Gia độc hại.

“Tô Nhiễm, sao các ngươi ngồi đây, ta tìm ngươi đã lâu.” Lâu Ý Ý hưng phấn chạy tới, ngồi cạnh Nhạc Phong.

Ta nói: “Trong đó rất buồn, nơi này mát mẻ.”

Có Lâu Ý Ý ở đây, Lâu Huyên cũng tiến lại. Hắn nhìn ta chằm chằm, ta nóng mặt, cúi đầu làm bộ như không thấy, động đũa ăn cá.

Vừa ăn một miếng đã nghe giọng nói bén nhọn của Tôn Nhược Sắc vang lên: “Nơi này có người, ngươi đổi chỗ khác.”

Ta ngẩng đầu liền thấy Diệp Khuynh Thiên mặt lúc trắng lúc hồng tỏ vẻ không phục, nàng nói: “Trong bàn này chỉ còn lại một chỗ này.”

“Đúng vậy, ngươi cũng biết chỉ còn một chỗ, vậy ngươi đổi bàn đi! Nhạc phủ rộng như vậy, ngươi ngồi đâu giúp vui chẳng được, ngươi là ai chứ…”

Ta cười thầm. Tôn Nhược Sắc rất có tiếng không biết phải trái, cỡ Diệp Khuynh Thiên cũng không đấu lại, lúc này nàng không có đám kiếm khách mỹ nữ làm chỗ dựa, ta xem nàng tung hoành thế nào.

Diệp Khuynh Thiên sắp khóc, nàng làm nũng với Lâu Huyên: “Lâu công tử, nàng…”

“Nếu nơi này không còn chỗ, cô nương cứ ngồi bàn bên cạnh đi.”

“Ta không quen ai trong này, chi bằng công tử qua đó ngồi với ta.” Diệp Khuynh Thiên cò kè mặc cả.

Lâu Huyên buông chén trà, “Lát nữa ta còn phải uống rượu với Nhạc công tử, cô nương tự đi đi.”

Mỹ nhân chịu đả kích, hung hăng trừng ta, ta đang uống trà lập tức ho khan vì sặc. Là Tôn Nhược Sắc không cho nàng ngồi đây, đâu liên quan gì tới ta.

“Nhiễm Nhiễm nàng không sao chứ?” Lâu Huyên đi tới giúp ta vỗ lưng thuận khí.

Vì thế mà ánh mặt Diệp Khuynh Thiên giống như phi tiêu bắn lả tả vào mình ta, ta càng ho dữ hơn. Lâu Huyên này không phải cố ý hại ta sao, hắn đang âm mưu gì vậy.

“Còn không đi mau!” Tôn Nhược Sắc lên tiếng, “Vợ chồng son người ta yêu đương ân ái, ngươi tò mò gì đó, cẩn thận mắt dài hơn lỗ kim.”

“Ngươi ——” Diệp Khuynh Thiên vung tay áo, căm giận tránh ra. Những người khác đều nhịn không được cười trộm.

Ta phải học hỏi Tôn Nhược Sắc, nàng mở miệng còn độc hơn thuốc độc của sư nương.

“Tần Nhị ca, nơi này, nơi này ——” Tôn Nhược Sắc đứng lên vẫy tay.

Ta xoay người, Tần Lãng với một nam tử giống hắn tới bảy tám phần đang cùng đi tới.