Chương 62 – Rốt cuộc không thể quay về

Đại sư Cao Nhân nghỉ ngơi một hồi, lại mở mắt. Chu Thiến vội vàng hỏi:

– Đại sư, vậy tôi có thể quay về thân thể của mình không?

Cao Nhân nhẹ nhàng thở dài, nhíu mày nói:

– Nha đầu, nếu để linh hồn các cô trở về nguyên thể, là chuyện có lợi cho cả hai người đương nhiên tôi đồng ý giúp. Nhưng giờ linh hồn ở trong khối thân thể này của cô không biết đã đi đâu, nếu tôi cứng rắn ép linh hồn cô trở về đó.

Ông chỉ vào “Chu Thiến” trên giường bệnh, lắc đầu:

– Vậy giờ thân thể này của cô sẽ vì đột nhiên mất linh hồn mà rơi vào trạng thái người thực vật, vẫn sẽ hôn mê giống hệt như cô ấy. Cho dù dựa vào kĩ thuật hiện đại mà duy trì sự sống nhưng cuối cùng cũng đều chết. Loại việc hại người này tôi vạn lần cũng không làm

Chu Thiến nhìn mình trên giường bệnh, người gầy như quỷ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, chẳng vui buồn tức giận, đó chẳng phải là người thực vật sao? Nhớ tới bản thân trước kia khỏe mạnh an khang mà không khỏi tức giận.

– Đại sư, cũng không phải là tôi làm mọi chuyện như vậy, tôi là người bị hại, vì sao nhất định phải là tôi chịu trách nhiệm? Đây rõ là cơ thể của tôi, linh hồn của tôi, sao tôi phải trơ mắt nhìn mình chết? Đại sư, như vậy quá không công bằng!

Trong mắt Cao Nhân lộ ra vẻ thương hại, nhẹ giọng nói:

– Cô gái, mọi thứ đều có ông trời an bài. Thân thể của cô đã bị phá hủy, cho dù quay về sợ cũng khó sống, hơn nữa linh hồn của cô và thân thể mới cũng hoàn toàn hợp nhất, âu cũng là duyên phận. Mặt khác, linh hồn kia không hề có phản ứng gì với chuông chiêu hồn của tôi, còn chẳng biết đã lưu lạc đến chốn nào, coi như đó là trừng phạt với cô ấy. Nha đầu, việc đã đến nước này, chúng ta chỉ đành giảm thiểu thương tổn, thuận theo ý trời đi

Nói xong, ông đứng lên uống một hơi cạn sạch chén nước rồi xoay người định bỏ đi. Chu Thiến vội kéo ông lại:

– Đại sư, ông định đi sao? Ông thực sự mặc kệ? Chẳng lẽ không còn cách nào sao?

Cô sẽ chết, sẽ chết đó! Tuy rằng việc đã đến nước này nhưng cô sao có thể thoải mái đối mặt với cái chết của mình? Cha cô sẽ đau lòng cỡ nào, cô dường như có thể nhìn thấy sự đau đớn của cha khi người đầu bạc tiễn người đầu xanh. Nghĩ vậy lòng cô như bị đao cắt.

Cao Nhân nhìn cô bất đắc dĩ lắc đầu. Anh vỗ nhẹ tay cô, ý bảo cô buông tay. Chu Thiến buồn bã, biết chuyện không còn hi vọng, chẳng những mình không thể trở về mà còn sắp phải đối mặt với cái chết của mình, trong lòng hỗn loạn, bất tri bất giác buông tay

Cao Nhân thấy vẻ mặt mờ mịt của cô thì không khỏi khuyên nhủ:

– Cô gái, chuyện đời luôn có hai mặt, khi hoang mang thì tốt nhất hãy nghĩ về hướng tốt, lòng sẽ thoải mái hơn nhiều

Nói xong, liền đi ra khỏi phòng. Nghĩ về hướng tốt sao? Không hiểu sao trong đầu Chu Thiến lại xuất hiện nụ cười tuấn mỹ như hoa xuân của Triệu Hi Thành… mặt cô nóng bừng lên, sao lại nghĩ đến anh ta…

Cô quay đầu nhìn chính mình nằm trên giường bệnh, trong lòng như có trăm ngàn cảm xúc, nói không nên lời. Cô ngây ngốc một hồi, đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội chạy theo đại sư vừa đi. Vừa ra đến cửa đã thấy Cao Nhân quay lại, lúc này ông đầu toát mồ hôi nhìn Chu Thiến cười ngượng ngùng:

– Vừa rồi đi hơi nhanh, quên mất lấy thù lao… tôi cũng phải trả tiền xe…