Chương 63

Anh không hề thay đổi chút nào, trên người vẫn toát lên vẻ tao nhã mang ý vị sâu xa. Mái tóc lay động khi nghiêng người, hàng lông mày khẽ nhíu lúc chuyên chú nghĩ ngợi, cùng đôi môi mỏng hé mở khi bàn luận vấn đề với người khác, đều vẫn quyến rũ đến thế…

Cô gần như cho rằng đó là một giấc mơ, nhưng trong mơ trái tim không đau đớn chân thực đến vậy.

Toàn thân Lăng Lăng đều đang run rẩy, cố gắng vịn lấy thành cầu thang mới có sức đứng vững.

Yoshino trông thấy cô, im lặng vẫy tay với cô, ý bảo cô đi qua đó. Cô không nhớ mình phải điều chỉnh hô hấp hết mấy lần, lau những giọt mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay mất bao lâu, cuối cùng thu hết dũng khí đi về phía giáo sư Katou đang nói chuyện với Dương Lam Hàng.

Nói đúng hơn, là về phía Dương Lam Hàng đang nói chuyện với giáo sư Katou của cô.

“Thầy Dương, chào thầy ạ!” Lăng Lăng đi đến bên cạnh Dương Lam Hàng, cúi đầu thật sâu, đúng chín mươi độ tiêu chuẩn, nói bằng tiếng Trung.

Anh xoay người nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh không một gợn sóng, hơi hơi nghiêng người, nhàn nhạt đáp lại, y như mùi hoa nhài nhàn nhạt trên người anh.

Giáo sư Katou dùng tiếng Anh giới thiệu họ với nhau: “Đây là du học sinh đến từ trường đại học T các cậu, vô cùng xuất sắc, vô cùng chuyên cần… tên là Bạch Lăng Lăng.”

“Bạch Lăng Lăng…” Anh thấp giọng lặp lại một lần, giống như lặp lại một cái tên hoàn toàn xa lạ.

Những lời Lăng Lăng định nói sau đó hết thảy đều nghẹn lại, tâm trạng kích động cũng bị sự lãnh đạm của anh làm xẹp xuống.

Nhật Bản thực sự rất xa, xa đến nỗi có thể khiến anh dần quên mất tên cô…

Giáo sư Katou lại giới thiệu với Lăng Lăng: “Vị này là giáo sư Dương Lam Hàng, là giám khảo được đặc biệt mời đến trong hội nghị lần này. Thầy ấy tới Nhật Bản lần này chủ yếu là do nhận lời mời của giáo sư Ikeda, đến Viện nghiên cứu vật liệu tiên tiến của chúng ta làm một chuyến thăm hỏi giao lưu.”

Không đợi Lăng Lăng tiêu hóa xong tin tức quan trọng này.

Katou lại nói: “Thầy đây là giáo sư của đại học T các em, chắc là em biết chứ?”

“Dạ biết! Sao lại không biết được ạ?” Lăng Lăng nặn ra một nụ cười. “Thầy Dương là thần tượng của em…”

“Ồ?! Khéo vậy ư?!”

“Vâng, thật khéo quá!”

Tất cả những chuyện này, là trùng hợp, hay là…

Giáo sư Katou lại dùng tiếng Anh nói với Lăng Lăng: “Bạch, sau khi hội nghị kết thúc, giáo sư Dương muốn cùng chúng ta về Osaka. Em phụ trách chăm sóc thầy ấy nhé, nếu thầy muốn mua thứ gì, hoặc thăm thú các thắng cảnh, em hãy dẫn đường giúp thầy Dương…”

Nụ cười của Lăng Lăng lập tức đông cứng, bảo cô phụ trách chăm sóc anh, chi bằng chém cô một đao cho xong.

“Được ạ.” Cô không có lựa chọn nào khác đành nhận lời.

Dương Lam Hàng cùng Katou nói chuyện về hành trình, Lăng Lăng giả vờ như đang chăm chú xem poster, tinh thần lại lâm vào trạng thái ngơ ngẩn, hơn nữa phổi còn có hiện tượng thiếu ôxy trầm trọng.

Lăng Lăng âm thầm đi đến bên cửa sổ, đứng trước cửa sổ hít một hơi thật sâu không khí trong lành, nhằm đảm bảo phổi sẽ không bị hoại tử trên diện rộng vì thiếu ôxy.

Bỗng nhiên nghe thấy một tràng tiếng Trung thanh nhã: “Sống ở Nhật Bản vẫn tốt chứ?”

Lăng Lăng giật nảy mình, quay đầu nhìn Dương Lam Hàng.

Tầm mắt anh dừng lại ở một nơi xa xăm, vẫn là phong thái nho nhã thanh lịch mà xa cách, vẫn là sự tiết chế thâm trầm không thể xâm phạm ấy, cho dù đứng trong tầm tay, cũng vẫn xa xôi đến thế.