Chương 63: Cùng nhau giải quyết

“Hắt xì. . . . . .” Ngồi trong căn nhà đơn sơ được dựng bằng tôn kẽm,  mặc dù đã khoác chăn bông lên người nhưng Cố Diễn vẫn bị gió biển thổi qua khe hở làm cho bị cảm.

Diệp Cẩn thả bản vẽ trên tay xuống, quay đầu lại ân cần nói với Cố Diễn: “Cố tổng, anh ở lại chỗ này cũng không giúp đỡ được gì, chi bằng anh cứ trở về trước đi.”

Cố Diễn liếc nhìn Lệ Dĩ Thần đang nghiên cứu bản vẽ, quấn chặt chăn bông nói: “Anh không sao, em cứ làm việc của mình đi, không cần để ý đến anh.”

Lệ Dĩ Thần liếc nhìn Cố Diễn: “A Diễn, đi ra ngoài hút điếu thuốc đi.”

Cố Diễn có chút không tình nguyện nhưng vẫn chui ra từ trong chăn, đi theo Lệ Dĩ Thần ra khỏi nhà, mãi cho đến đến khi cách xa căn nhà, Lệ Dĩ Thần mới đưa một điếu thuốc cho Cố Diễn.

“A Thần, rốt cuộc cậu và Diệp Cẩn có quan hệ gì?”

Lệ Dĩ Thần cũng đốt cho mình một điếu thuốc, sau khi nhả một vòng khói mới chậm rãi nhìn thẳng vào Cố Diễn: “Không phải cậu đã đoán được rồi sao?”

Cố Diễn ngừng hút thuốc nhưng vẫn không nói gì, trên khuôn mặt đẹp trai mang đầy rối rắm: “Nếu là bất kỳ người phụ nữ nào khác, mình sẽ không nói với cậu một chữ không, nhưng chỉ có cô ấy là thật sự không được, A Diễn.”

Cố Diễn nhìn ánh mắt hết sức rối rắm, khổ sở của Lệ Dĩ Thần: “Nếu như có thể, mình cũng hi vọng không phải là cô ấy, nhưng mình lại không khống chế được chính bản thân mình, A Thần, nếu nhiều năm trước cậu đã buông tay, vậy thì buông tay hoàn toàn đi, được không?”

Thấy Lệ Dĩ Thần nhìn mình thật lâu mà không nói câu nào, Cố Diễn thở dài một hơi, cuối cùng quay người đi.

Mặt trời mọc trên bờ biển luôn sớm hơn chỗ khác một chút, mặt trời mới mọc làm cho cửa sổ của căn nhà tạm nhuộm một tầng ánh sáng vàng nhạt, Diệp Cẩn đang úp mặt trên mặt bàn bị ánh sáng đánh thức, dụi mắt, mệt mỏi đứng lên thì phát hiện một cái áo khoác từ trên người rơi xuống, lúc Diệp Cẩn nhặt áo khoác lên thì Lệ Dĩ Thần cũng mang bữa sáng đi vào.

“Em đã tỉnh rồi hả, tới ăn điểm tâm đi.”

Diệp Cẩn nhìn bốn phía một cái: “Cố tổng không có ở đây sao?”

“Cậu ta bị cảm lạnh, tối hôm qua đã đi rồi, mau lại đây uống sữa đậu nành, nếu không thì sẽ nguội mất.”

Đúng là Diệp Cẩn cảm thấy hơi đói, mặc dù tối hôm qua Lệ Dĩ Thần có bảo người ta đưa bữa ăn nhanh tới nhưng bởi vì vấn đề thiết kế gấp gáp nên cũng không ăn được gì nhiều, vì vậy bây giờ mới bụng đói kêu vang.

Lệ Dĩ Thần ngồi đối diện với Diệp Cẩn, xé bánh tiêu thành miếng nhỏ, sau đó ngâm nó trong sữa đậu nành, cuối cùng mới đẩy tới trước mặt Diệp Cẩn.

Diệp Cẩn hơi sững sờ: “Cám ơn.”

Nhìn Diệp Cẩn ăn, lúc này Lệ Dĩ Thần mới lấy phần của mình ra ăn: “Thật là không hiểu nổi em, bánh tiêu ngâm trong sữa đậu nành nhão nhoét, ăn vậy có ngon không?”

Diệp Cẩn mấp máy môi: “Tôi thích uống sữa đậu nành với bánh tiêu mềm, hơn nữa ăn như vậy thì bánh tiêu sẽ không quá dầu mỡ như ban đầu nữa.”

Lệ Dĩ Thần nhìn Diệp Cẩn lập kế hoạch thiết kế lần nữa, tùy ý nói: “Em thích là được rồi.”

Thấy Lệ Dĩ Thần chuyển sự chú ý sang bản thiết kế, cô vội vàng buông sữa đậu nành trong tay xuống: “Cái đó. . . . . . Tối hôm qua tôi vẫn luôn nghiên cứu diện tích đê biển của khu vực xanh hóa, tôi cảm thấy nếu có thể giảm bớt diện tích xanh hóa một chút, xê dịch đê biển về sau một chút thì vấn đề này cũng sẽ không khó giải quyết như vậy nữa.”

Lệ Dĩ Thần nhíu mày: “Nhưng theo như cách này thì diện tích kiến trúc sẽ phải thu nhỏ lại, cả dự tính cũng cần phải lên kế hoạch lại lần nữa, nhưng hạng mục biệt thự ven biển này đã bắt đầu khởi công, dự tính lại lần nữa là không thực tế, hơn nữa trong tay Hải Lan còn mấy hạng mục khác sắp tiến vào giai đoạn bắt đầu làm việc, để bảo đảm tất cả các hạng mục đều được thực hiện tốt thì tạm thời anh không thể nào thay đổi dự tính của hạng mục biệt thự ven biển này được.”

Lời nói của Lệ Dĩ Thần khiến phương án giải quyết vừa mới tìm được của Diệp Cẩn bị bác bỏ, bữa sáng cũng ăn không vô nữa, Lệ Dĩ Thần liếc cô một cái.

“Nhanh ăn bữa sáng đi, không được lãng phí thức ăn, về phần sai sót của thiết kế. . . . . .Anh sẽ cùng em nghĩ biện pháp để giải quyết.”