Chương 63: Tình Yêu

Nhìn theo Hiên Viên rời đi xong, thân là đội trưởng, Huy Hoàng nói: “Hiện giờ nhiệm vụ trọng yếu nhất trước mắt của chúng ta là…”

Sát Phá Lang cướp lời: “Tiếp tục xào con BOSS nữa.”

Đường Hoa khinh bỉ: “Hẳn phải nên gắng hết khả năng thanh lý tiểu binh chứ.”

Mặc Tinh mò con heo con: “Thật đáng yêu quá đi!”

Huy Hoàng nói: “Trọng yếu nhất là, nhìn xem mình được gì trước, sau đó nhất định phải bồi thường cho Phật Pháp Vô Biên.”

Đường Hoa đổ mồ hôi, mình thiệt là không trượng nghĩa bạn bè chút nào, bèn vội nói: “Chí phải chí phải, ta xem xem ta nhận được cái gì nào… Một cây Hồn Cốt Kim Diệu, có thể dùng để tinh luyện tiên kiếm tam phẩm hệ kim.”

Mặc Tinh báo cáo: “Một con heo con… Xí lộn, một bộ tiên giáp tam phẩm, gia tăng 10% khí huyết, đề cao 10% phòng ngự, né tránh…”

Sát Phá Lang báo cáo: “Một quyển sách pháp thuật hệ kim: Bát Phương Quy Nguyên, hy sinh 50% sinh mệnh của mình để nháy mắt chuyển hoá thành 50% pháp lực.”

Huy Hoàng: “Sách kỹ năng: Hiên Viên kiếm khí, sau khi tập được thì phi kiếm có thể phát ra kiếm khí tấn công địch đả thương người.”

“…”

Huy Hoàng nói: “Ta có một đề nghị nho nhỏ thế này: đồ của ta thì đưa cho Lang, đồ của Lang đưa cho Gia Tử, đồ của Gia Tử thì đưa cho ta. Mặc Tinh, ta dùng một phù quỷ khác để đổi tiên giáp của ngươi đặng đưa cho Phật Pháp Vô Biên, các ngươi thấy như vậy được không?”

“Cái này… Có phải ngươi chịu thiệt lắm hay không.” Đường Hoa có phúc hậu hay không thì cũng phải xem là đối với người nào.

“Có…” Huy Hoàng cười, rồi lại nói: “Nhưng mà, bởi như vậy thì về sau các vị mới có thể tin được ta, ta tin rằng về sau chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội hợp tác. Với lại chắc gì ta đã chịu thiệt, thứ kia của Gia Tử tuy rằng tỷ lệ thành công khi tinh luyện rất thấp, tiên kiếm lại cũng khó tìm, nhưng mà vạn nhất thành công thì sao nhỉ? Ta sẽ trở thành người được lợi nhất, trực tiếp tăng từ tam phẩm lên nhị phẩm, chỉ sợ là tất cả phần thưởng của mọi người cộng lại cũng chẳng lớn bằng ta đấy chứ?”

Mấy người khác được phân phối như vậy tất nhiên sẽ không thiệt thòi gì cả, tiên kiếm của Sát Phá Lang mang vào Hiên Viên kiếm khí lại càng hung ác hơn, Đường Hoa có Bát Phương Quy Nguyên thì cũng như hổ thêm cánh, còn phần Mặc Tinh, tuy nàng có chịu thiệt, nhưng cái này phải coi lại ý thích của nàng, lúc này thì đừng nói là tiên giáp, cho dù là bắt nàng phải phế đi Kinh Thiên Động Địa quyền để đổi lấy một con phù quỷ nàng cũng chịu.

* * * * * *

Cuối cùng Mặc Tinh dắt theo một con chim nhỏ màu kim luôn miệng ‘Tỷ tỷ’ cùng mọi người đánh trở lại điểm sống lại để nghênh đón Tôn Minh. Tôn Minh tán thưởng cả bốn chân đối với phương án phân phối của mọi người, thế là tức khắc bay mất chút ủ rũ vì không được điểm cống hiến sư môn trong lòng ngay.

Tuy mọi người thương lượng đêm mai sẽ đi vây bắt BOSS lần nữa, nhưng Huy Hoàng lại kiên quyết không tham gia, hắn hiện giờ đã không còn tuyệt chiêu nào trong tay xứng danh cao thủ nữa, thậm chí là giờ có chỗ chẳng bằng cả Tôn Minh rồi. Thế nên hắn quyết định là cùng đi đánh tiểu quái với các sư huynh đệ Côn Lôn tiếp, có thể kiếm được điểm kinh nghiệm nào hay điểm nấy.

Trong số những người mà Đường Hoa quen biết, Huy Hoàng để lại ấn tượng cho người ta tốt nhất. Loại người này là loại trời sinh ra để làm đại ca. Hắn khác với bọn Nhất Kiếm Cầu Bại, Nhất Kiếm Cầu Bại tạo phong thái hoặc khách khí hoàn toàn là do đoàn thể của Nhất Kiếm cần như vậy, mà Huy Hoàng thì là một loại hy sinh như là hiển nhiên vậy. Đường Hoa tự nhận là hắn không thể đạt được cảnh giới tư tưởng như Huy Hoàng được, nhưng hắn cũng sẽ không hề có cảm giác mình bé nhỏ bao nhiêu, là bởi vì ta chính là ta, bất kể ta là con voi hay là con kiến, thì trên đời này vĩnh viễn sẽ không có ‘ta’ thứ hai.

* * * * * *

“Oa… ngươi thiệt là súc sinh.” Đường Hoa giơ ngón cái của bàn tay trái lên, còn tay phải thì cầm tờ báo, nói: “Người ta đối tốt với ngươi như vậy, mà ngươi còn nỡ lòng vạch trần riêng tư của người ta nữa.”

“Ngươi nói như vậy ta sẽ không vui đấy! Ta là một phóng viên có đạo đức nghề nghiệp, ta phải cam đoan rằng những thứ mà ta viết phải không bị chi phối bởi tình cảm.”

“Ừ đạo đức, vì mấy kim mà ngươi cũng có thể moi móc chuyện riêng tư của đồng bọn ngươi.” Đường Hoa tán thưởng: “Ngươi thực sự là có đạo đức nghề nghiệp.”

“Hoa ca, đừng nói vậy. Chẳng phải là kiếm chút tiền mưu sinh sao? Lại nói, chỉ cần là danh nhân thì bất kể là chuyện tai tiếng hay là tin tức mới, nếu chúng có độ thu hút cao thì đều thành chuyện tốt cả. Chứ không sao ngươi thấy người nào cũng mong rằng mình được dân tình trên inte quen mặt đấy. Thôi ta nói cùng ngươi vậy…” Tôn Minh ghé sát vào Đường Hoa nói: “Huy Hoàng trước giờ vẫn là một cao thủ tán nhân (không bang không phái không đoàn thể), nhưng mà một khi ta đăng bài báo này lên thì cam đoan phí xuất tràng của hắn sẽ lên hơn ba chục lần cho coi. Ngươi thử tưởng tượng xem sẽ có bao nhiêu mỹ nữ kêu la chạy theo đuôi hắn nào… À phải! Cái này là lừa gạt. Ngươi chớ có nói ta không trượng nghĩa nha, ta vẫn còn giấu vụ hắn tự nổ mất phi kiếm, ngược lại lại tăng cường miêu tả tác dụng của cây hồn cốt mà hắn nhận được đấy. Tuy ta thừa nhận là đợt báo này sẽ khiến cho hắn có chút lúng túng, vì dù sao thì tin tức cũng nên khiến cho người ta cảm thấy mới mẻ và có nhiều tính giải trí, nhưng mà ta cam đoan, cái này đối với hắn trăm lợi mà không có hại chút nào.”

“Được rồi, coi như ngươi có lý vậy, hôm nay ta đãi ngươi uống rượu.”

“Thôi đi, ngươi mời thì ta không dám đi đâu, chẳng thà coi như ta tốt bụng mời ngươi, chứ có lần nào đi ăn uống cùng ta mà ngươi chịu móc tiền ra trả?” Tôn Minh đảo mắt nhìn nhìn, rồi nghi hoặc hỏi: “Mặc Tinh đâu?”

“Vứt đi rồi!” Mặt Đường Hoa xạm lại, con nhãi này cầm lấy hai kim từ tay mình, vội chạy đi mua đồ trang sức cho con chim nhỏ kia mất rồi, nàng lại còn tính là nếu như đủ tiền thì sẽ đưa con chim đi duỗi cho thẳng lông nữa. “Chúng ta đi uống rượu nào!”

* * * * * *

Tửu lâu có không ít người, Đường Hoa và Tôn Minh vừa đi vào bên trong thì đột nhiên thấy ánh mắt của toàn bộ mọi người lập tức dời qua, lại còn khe khẽ thầm thì gì với nhau nữa.

Đường Hoa ưỡn ngực thật cao lên, nhỏ giọng nói: “Thấy chưa nào, khí phái của vương giả trở về đấy.”

“Cóc phải! Đức ngài làm ơn nhìn theo ánh mắt của bọn họ kìa.”

Đường Hoa cẩn thận nhìn theo, quả nhiên, mấy người này ngoại trừ chú ý mình thì còn ngó vào một bàn ở bên trong cùng nữa. À há! Hoá ra là Tam Thương Vô Cực, Công Chúa và còn có vài tên nòng cốt của Tam Thương nữa. Từ ngày hôm qua Đường Hoa sẵn tay tiễn một tên nòng cốt của Tam Thương về nhà xong thì Tam Thương Vô Cực đã nghiến răng kèn kẹt tuyên bố với bên ngoài là sẽ không để yên cho mình. Hoá ra đám thực khách này đều là lũ ngồi dòm náo nhiệt không sợ đau lưng đây.

“Gia Tử!” Hai người vừa ngồi xuống thì đã có một giọng nữ tiến vào chào hỏi: “Khéo như vậy?”

“Khéo! Khéo lắm.” Tất cả những người đang xem náo nhiệt đều cúi đầu vui sướng, nguyên bản thấy hai bên không có ý động võ, đang thấy mất hứng đây, thế mà không biết làm sao lại đến thêm một cô nàng Vô Song… à, Sương Vũ. Cô nàng Sương Vũ này chính là hồng nhan họa thủy như người ta hay nói, cũng chính là cái ngòi nổ cho xung đột giữa một công hội và một cao thủ đấy. Náo nhiệt a! Náo nhiệt quá!

Đường Hoa thì lại không nghĩ như mấy người này, ý nghĩ của hắn là chẳng có gì cả. Chẳng hạn như Sát Phá Lang vẫn luôn muốn nuốt sống hắn, nhưng hắn lại không hề có cảm giác thù hận gì Sát Phá Lang cả, mà với Tam Thương thì cũng như vậy, nếu trên thế giới này mà không có tên Vô Cực kia thì mình đâu thể nào lấy được món tiền đầu tiên một cách thuận lợi thế đâu. Người ta chỉ ồn ào có hai câu trên báo thôi, chứ chưa thấy có dùng chiêu gì bỉ ổi với mình, cũng chẳng thấy có bất cứ hành vi khiêu khích gì cả, cho nên cái từ ‘địch nhân’ cũng chưa được thành lập.

“Ngồi! Vô Song.”

“Sương Vũ!” Sương Vũ nghiêm nghị nhắc nhở, ngồi xuống liếc qua Vô Cực ở bàn trong một cái, rồi quay đầu lại nói: “Trước phải chúc mừng ngươi đã, chiến quả ngày hôm qua nhất định cũng phong phú chứ nhỉ?”

“Có muốn đổi sang nơi khác không?” Đường Hoa hỏi.

“Không cần, chỗ này là được rồi.” Sương Vũ quay đầu lại lớn tiếng nói: “Chẳng phải có người vẫn cho rằng chúng ta có tư tình sao? Đừng nói là không có, cho dù có thì như thế nào? Ngươi chưa cưới ta chưa gả, cái này không phải tư tình, đây là tình yêu.”

Đường Hoa lập tức quay đầu lại cảnh cáo: “Nhãi con, ngươi mà dám căn cứ vào câu nói này để viết ra bình luận 500 chữ thì ta trở mặt với ngươi ngay.”

“Ha ha! Trở mặt qua là cái mông đấy, khó xem lắm.” Tôn Minh ha ha một tiếng: Đề tài a! Đương sự nhà gái đã thừa nhận một cách mịt mờ ở nơi công khai, rằng chia tay với Vô Cực là bởi vì đã tồn tại tình yêu đẹp đẽ với Gia Tử. Đương nhiên là đừng nói huynh đệ ta không có nghĩa khí nha, huynh đệ nhất định sẽ viết sao cho Sương Vũ trở thành một cô gái người thấy người thương, viết ngươi thành một tên nam tử hiệp cốt vì tình yêu mà đau khổ cả một đời, và viết tên Vô Cực thành một tên hỗn thế ma vương đã quấy nhiễu tình yêu cao đẹp.

“Ta nói này Vô Song tỷ tỷ.” Bên kia rốt cục cũng ngồi không nổi nữa, Công Chúa đứng lên đi qua nói: “Đều đã qua đi lâu vậy rồi, hà tất gì phải khiến cho Vô Cực ca khó xử nữa.”

Tôn Minh gõ chữ điên cuồng: Người thứ ba chân chính đã xuất hiện, nàng chính là Công Chúa, nàng trực tiếp đưa ra khiêu chiến với Sương Vũ, đầu tiên đến bằng một câu không mềm cũng không cứng, ý đồ khiến cho Sương Vũ của chúng ta không thể xuống đài được, và bởi vì phẫn nộ mà trở nên thất thố. Được tình nghi là kẻ được lợi trong tình yêu, Gia Tử sẽ bảo hộ người mình âu yếm như thế nào? Bằng vũ lực hay là bằng trí tuệ? Xin quý độc giả vui lòng dõi mắt trông chờ, chúng ta hạ hồi phân giải…