Chương 64

Tầm Thường cung.

“Thương Tiêu tới Thanh Khâu”. Bàn tay dựa vào ghế của Quý Tử Hiên gõ nhẹ hai tiếng, “Xem ra hắn đã biết kẻ đứng sau là ai rồi”.

Thái Phùng nói: “Nếu yêu tộc đấu với bên ấy, chúng ta đứng ngoài cuộc hay là…”.

“Nhất định phải diệt trừ ma khí”, Quý Tử Hiên nói: “Cũng nhất định phải làm suy yếu sức mạnh của yêu tộc”.

“Ý của cung chủ là?”.

“Án binh bất động. Trước tiên phải trấn áp ma khí. Thiên hạ này ta đã tranh giành lâu như vậy, quyết không để nó rơi vào tay kẻ khác”.

“Rõ”.

Sau khi Thái Phùng lui xuống, Quý Tử Hiên mệt mỏi day trán. Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân nhỏ mà gấp từ phía xa chạy lại, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, cảm giác mệt mỏi lập tức tan biến.

“Hiên Hiên!”, ngoài cửa vang lên tiếng của Tầm Tầm. Quý Tử Hiên vẫn chưa kịp nói gì, thằng bé đã lao vào lòng hắn, lau nước mắt nước mũi lên người hắn, nói đi nói lại một câu: “Thúc thúc hãy cứu phụ thân, cứu phụ thân”.

Phụ thân của nó?

Quý Tử Hiên dở khóc dở cười kéo tay thằng bé, nói: “Chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?”.

Tầm Tầm nghẹn ngào nói: “Phụ thân, đột nhiên, đột nhiên bị ngất, không thở được, mặt trắng bệch… Hiên Hiên, cứu phụ thân đi!”.

“Phụ thân” của nó xuất hiện ở Tầm Thường cung? Quý Tử Hiên giật mình, mơ hồ cảm thấy có gì không đúng, nên hắn không hỏi gì nữa, mặc cho Tầm Tầm kéo tay lôi ra ngoài điện.

Tầm Tầm kéo Quý Tử Hiên tới phòng của Mạc Mặc, nhưng khi vào phòng hắn lại không hề cảm nhận được chút sinh khí nào. Hắn bất giác cau mày: “Mạc Mặc”.

“Phụ thân!”. Tầm Tầm kinh sợ hét lên rồi lao tới. Quý Tử Hiên đứng sau nó, cau mày. Quý Tử Hiên là một người vô cùng nhạy bén, lúc này hắn chỉ cần suy nghĩ một chút là biết “phụ thân” mà Tầm Tầm vừa gọi chính là Mạc Mặc. Nhưng tình cảnh bây giờ không phải lúc Quý Tử Hiên nghĩ tới bất kỳ điều gì khác. Nương theo mùi hương của Tầm Tầm hắn đi về phía đó, đưa tay sờ vào một khuôn mặt lạnh băng, ngón tay hắn chậm rãi di chuyển xuống dưới mũi của Mạc Mặc, không hề thấy hơi thở.

Đầu Quý Tử Hiên lập tức trống rỗng, trong lòng hắn đột nhiên trào dâng nỗi sợ hãi kỳ lạ. Đã lâu lắm rồi hắn không có cảm xúc như vậy, điều này khiến hắn có chút lúng túng. Sững người rất lâu, Tầm Tầm vẫn đang gào khóc, Quý Tử Hiên mới nghĩ ra là còn có thể cứu được Mạc Mặc.

Quý Tử Hiên liền ấn tay lên ngực Mạc Mặc, nội lực của hắn lập tức đi vào trong lồng ngực của cô. Một lúc sau, lồng ngực Mạc Mặc phập phồng lên xuống, hắn nghe thấy những tiếng ho như xé gan xé ruột và cả tiếng Tầm Tầm khóc gọi “phụ thân”.

Quý Tử Hiên thở phào. May mà…

Sau khi ngừng ho, hơi thở của Mạc Mặc trở nên yếu ớt như người sắp chết.

“Quý Tử Hiên”, Mạc Mặc nói: “Lần trước ngươi nói thích ta, là thật sao?”.

Không ngờ lúc này Mạc Mặc lại hỏi như thế, Quý Tử Hiên sững người, bất giác nở nụ cười: “Là thật”.

“Vậy ngươi có dám lấy người chết không?”.

Quý Tử Hiên bực bội cau mày, hắn thực sự căm ghét câu hỏi này. Một lúc sau, hắn cố kiềm chế và bình tĩnh nói: “Nàng thường xuyên như thế này sao?”. Hắn biết Mạc Mặc đã yếu hơn trước rất nhiều, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ yếu như thế này, chưa bao giờ nghĩ Mạc Mặc hống hách ngang tàng có ngày sẽ… chết. Từ “chết” này trước đây như chẳng liên quan gì tới Mạc Mặc, nhưng bây giờ lại có.

“Ngươi có dám lấy người chết không?”, Mạc Mặc cố chấp hỏi lại lần nữa.

Tầm Tầm không hiểu họ đang nói gì, nhưng lúc này nó cũng hiểu mình không nên lên tiếng, nó tròn mắt nhìn hai người, vẻ mặt rất đáng thương.

Không gian chìm vào im lặng một lát.

“Dám”. Một tiếng đáp thật mạnh mẽ. Mạc Mặc nhếch mép muốn cười thật lớn, nhưng lồng ngực lại đau nhói, cô lại ho dữ dội. Mạc Mặc nắm chặt tay Quý Tử Hiên, sau khi ngừng ho, cô nhìn Quý Tử Hiên chằm chằm: “Nhưng ta không dám. Ta muốn sống cùng ngươi. Chỉ sống cùng ngươi mới có thể nói chuyện với ngươi, làm tình với ngươi, sinh con cho ngươi; mới có thể đuổi hết đám oanh oanh yến yến bên cạnh ngươi; mới có thể đánh ngươi, chửi ngươi; mới có thể xen vào khi ngươi muốn đối phó với Nhan Nhược Nhất, khiến ngươi không bao giờ thành công”. Mạc Mặc nói ra những lời xấu xa như vậy nhưng Quý Tử Hiên nghe sao mà thấy chúng giống như một bản trường ca dịu dàng êm ái.

“Ta muốn sống tiếp, vì thế ngươi hãy để ta đi”.

“Được”. Không hỏi nguyên nhân, không hỏi thời gian, trong đời này, lần đầu tiên Quý Tử Hiên tin một người một cách lạ kỳ như vậy.

“Hãy chờ ta”. Mạc Mặc buông tay Quý Tử Hiên. “Hãy chăm sóc tốt cho Đồ hại cha. Nhưng không được để nó học thói giống ngươi”.

***

Khi Nhược Nhất tỉnh lại, xung quanh là ánh nến bập bùng. Nhưng rõ ràng có nhiều nến đang cháy như vậy mà nơi này vẫn u tối. Nơi này dường như là trong một hang động, nhưng lại rộng lớn hơn hang động bình thường rất nhiều. Chỗ Nhược Nhất đang đứng là chính giữa hang động, phía trước và phía sau đều có đường. Cô ngẩng đầu nhìn lớp đất dày phía trên đầu, không biết mình vào đây bằng cách nào. Nhớ tới bàn tay thò lên mặt đất lúc trước, Nhược Nhất chỉ thấy sống lưng lạnh buốt, nhất thời cũng không dám đứng im tại chỗ.

Cô ôm hai tay, chọn đại một hướng để chạy. Dù sao cũng không còn cách nào khác, vậy thì chỉ có cách gắng hết sức thôi.

Cô càng chạy càng thấy hang động này tối tăm, cuối cùng ngay cả ánh nến cũng không còn. Tiếng nước chảy dần rõ rệt. Nhược Nhất không kìm được nỗi sợ hãi trong lòng, cô quay người định quay lại, nhưng trí tò mò mãnh liệt lại đẩy cô bước từng bước về phía trước.

Cô bình tĩnh lại, ngưng tụ một chùm sáng vàng giữa lòng bàn tay để chiếu sáng. Tuy chỉ là một chút ánh sáng nhưng cũng có thể khiến cho cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Bây giờ Nhược Nhất biết rất rõ, trong tình cảnh này sẽ không có bất kỳ ai tới giúp mình. Không có Huân Trì, không có Mạc Mặc, càng không có Thương Tiêu, cô chỉ có thể dựa vào chính mình để giành sự sống.

Nhược Nhất đi về phía trước, tiếng nước chảy càng rõ hơn, như có một con sông đang chảy qua trước mặt. Cô bất giác nhớ tới những giấc mơ mà Hồng Liên liên tục kêu cứu, hình như cũng giống như thế này, trong một vùng tối tăm, hết lần này đến lần khác cầu xin cô cứu hắn.

Hang núi phía trước có một ngã rẽ, nơi đó thấp thoáng có ánh sáng lướt qua. Nhược Nhất vui sướng trong lòng, vội chạy tới. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến toàn thân cô mềm nhũn và khuỵu xuống.

Đầu lâu, toàn là đầu lâu, máu me bê bết treo trên đỉnh hang, máu chảy từ những vết cắt thẳng thớm ở cổ những đầu lâu ấy, tí tách tí tách rồi tụ lại thành một con sông nhỏ róc rách chảy về phía sâu hơn trong hang động. Nhưng điều khiến Nhược Nhất kinh hãi hơn là những đầu lâu ấy có khuôn mặt giống nhau… khuôn mặt của Nhan Nhược Nhất.

Nhìn thấy nhiều đầu lâu giống hệt mình treo trên đỉnh hang, Nhược Nhất không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình, như có một con đỉa nhớp nháp bò qua mặt, cuối cùng chui vào mắt cô, khiến cảnh tượng trước mắt trở nên mơ hồ, đáng sợ.

“Tiểu Nhất Nhất! Tiểu Nhất Nhất!”. Một giọng nữ lanh lảnh từ xa vọng tới. Nhược Nhất dần bình tĩnh, nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, chỉ thấy trong hang động có vài cột sắt, tạo ra một cái lồng giam trong hang động. Nhược Nhất hít một hơi thật sâu, bám vào tường đứng dậy, lòng bàn tay ngưng ánh sáng vàng, cô chậm rãi đi tới chỗ lồng giam. Máu trên đỉnh hang chảy xuống người Nhược Nhất khiến cô nổi da gà, nhưng lúc này cô không cho phép mình bỏ chạy.

Nhược Nhất vẫn chưa tới gần lồng giam thì một bàn tay đã vội thò ra. Nhược Nhất nhìn thấy đồ trang sức trên cổ tay ấy, cô sững sờ, bước chân nhanh hơn. Thấy người bị nhốt ở trong lồng, Nhược Nhất giật mình: “Vì sao… Nguyệt Hoàng, vì sao tỷ lại ở đây?”.

Nguyệt Hoàng không trả lời Nhược Nhất, bàn tay thò ra xua xua: “Chạy mau! Mau rời khỏi đây! Hắn điên rồi, điên rồi!”. Nguyệt Hoàng nói, hai hàng lệ chảy qua gò má nhợt nhạt: “Tiểu Nhất Nhất mau rời khỏi đây! Mau chạy đi!”.

Nhược Nhất kinh ngạc: “Ai điên rồi? Ai nhốt tỷ ở đây?”.

Nhược Nhất đang nói, bỗng một tiếng hét thê lương truyền tới từ sâu trong hang động. Tiếng hét thảm thiết khiến người nghe sởn gai ốc. Nước mắt của Nguyệt Hoàng rơi nhiều hơn, nàng ra sức lắc đầu bảo Nhược Nhất hãy mau rời khỏi đây. Hằng ngày phải ở trong cảnh này khiến Nguyệt Hoàng gần như suy sụp.

Nhược Nhất sờ vào lồng sắt, phỏng đoán sức mạnh hiện tại của mình có lẽ đủ để bẻ gãy nó, cô lập tức trầm giọng bảo Nguyệt Hoàng tránh ra. Nhược Nhất tập trung tinh thần vận khí, trong đầu hết lần này đến lần khác hồi tưởng hướng đi của luồng khí khi cô đứng yên trên mặt nước.

Hai mắt Nhược Nhất chợt mở ra, cô quát khẽ một tiếng, lồng sắt vỡ tung.

Nguyệt Hoàng sững sờ, nhất thời không hiểu: “Tiểu Nhất Nhất…”.

Nhược Nhất gượng cười: “Chuyện dài lắm”. Nếu có thể, cô hy vọng mình vĩnh viễn là một Nhan Nhược Nhất chỉ biết may quần áo.

Nhược Nhất dìu Nguyệt Hoàng ra ngoài, mới phát hiện Nguyệt Hoàng yếu tới mức đáng sợ. Nguyệt Hoàng vốn là một nữ tử kiêu ngạo như ánh dương cơ mà. Lòng Nhược Nhất thắt lại, hỏi: “Rốt cuộc là ai làm những chuyện này? Tỷ bị nhốt ở đây bao lâu rồi?”.

Nguyệt Hoàng nghe cô hỏi, mơ màng nói: “Ta cũng không biết bao lâu rồi, khi ta tìm thấy Thành Hạo. Thành Hạo… Nhược Nhất, Thành Hạo ở dưới”. Nước mắt Nguyệt Hoàng rơi lã chã, “Nếu có thể, ta tình nguyện để chàng hồn bay phách lạc, cũng không muốn chàng phải chịu khổ sở như vậy mỗi ngày”.

“Thành Hạo… là Hồng Liên trước đó chúng ta nhìn thấy sao?”.

Nguyệt Hoàng gật đầu. Nhược Nhất biến sắc: “Ta đi cứu hắn”.

Nguyệt Hoàng kéo Nhược Nhất lại, lắc đầu: “Đi thôi, trước tiên chúng ta phải trốn khỏi đây. Một mình muội không cứu được chàng đâu. Thương Tiêu có thể…”.

“Chàng sẽ không cứu đâu”, Nhược Nhất nhếch miệng, “Thương Tiêu bây giờ sẽ giết Hồng Liên để trừ hậu họa. Nguyệt Hoàng, sẽ không có ai nhân từ với kẻ nhập ma đâu. Nếu ta không cứu, sau này hắn chỉ có kết cục hồn bay phách lạc thôi. Hơn nữa, hắn đã cầu cứu ta lâu lắm rồi”.

Nhớ tới Hồng Liên trong giấc mơ, hắn càng lúc càng yếu. Cuối cùng trở thành như thế. Nghĩ kỹ lại, có lẽ đó là một tín hiệu cho biết hắn đã không thể gắng gượng được nữa. Nhược Nhất nói: “Tỷ cứ chờ ở đây. Nếu ta không ra thì một mình tỷ hãy trốn ra ngoài. Ở trên là Thanh Khâu, Thương Tiêu cũng ở đó, tỷ nói với họ là dưới Hồ Trủng có hang động”. Nhược Nhất nói rồi quay người đi.

“Ta sẽ không ở đây đâu!”, Nguyệt Hoàng nói: “Yêu lực của ta chưa mất, ta có thể giúp muội”.

Nhược Nhất trầm tư một lúc rồi gật đầu, cô nhìn Nguyệt Hoàng gượng cười: “Nếu hai chúng ta liều mạng cùng vào, tỷ và Thành Hạo bỉ dực song phi, cùng chết với nhau, ta phải làm thế nào đây?”.

Tiêu hồ ly của ta đã thành thần minh bất tử bất diệt rồi.