Chương 64

Tôi cũng trở về thực tế, rút tay ra, “Anh trai, anh không bận? Công ty không có chuyện chứ? Công ty không có việc gì thì không cần đến trường sao? Còn có, Tiểu Bình đâu? Anh không sợ cô ta ghen sao?” Cổ họng của tôi có chút khàn khàn.

Anh nắm lại tay tôi, dùng miếng gạt bông thấm ướt môi của tôi, “Anh không bận, công ty đã không có việc gì rồi, em không biết em đã ngủ bao lâu rồi không?”

Thật sự là lâu rồi sao? Không thể nào. Phát hiện sự nghi ngờ của tôi, anh nói: “Ba tháng. Tâm Tâm, em làm anh sợ đến phát khiết, em có biết hay không khi em bị Kỷ Như Hàng ôm lên xe cứu thương thì anh đã sợ đến choáng váng, anh nghĩ lúc đó anh thật sự mất đi em rồi.”

Ba tháng? Mất đi? Ông trời, tôi hồ đồ thật rồi, anh nói những thứ gì vậy? “Tâm Tâm, em thay anh chặn một viên đạn, hôn mê đến bây giờ. Cha mẹ của chúng ta đều bị em dọa mà già đi rất nhiều. Hãy mau khỏe lại. Chờ thân thể của em tốt lên, sẽ có một bất ngờ đang chờ em.” Anh giống như một đứa trẻ muốn làm hài lòng ai đó mà dâng lên một báu vật vậy.

Bất ngờ sao? Đám cưới của anh sao? Tôi không cần!

Mệt mỏi quá. Bàn tay lớn của anh thật ấm áp. Tôi ngủ thiếp đi. Trước khi rơi vào giấc ngủ dường như có nghe được anh đang nói: “Tâm Tâm, không được ngủ quá lâu đấy.”

“Vâng. . . . . .” Tôi mơ mơ màng màng trả lời.

Khi tỉnh lại, tất cả mọi người đều ở bên cạnh. Cha, mẹ, cha nuôi, mẹ nuôi, Kỷ Như Thần, Kỷ Như Hàng, Thôi Tiếu Tuyết, Tang Khả Trữ, Hứa Uy Nhi, cũng thời gian dài như vậy không gặp là Nhạc Nguyệt cùng Mạc Hối.

Các cô ấy dường như đã khóc vậy. Tôi hướng bọn họ lên tiếng chào một tiếng: “Hi, tớ đã trở về rồi.”

“Quan Tâm, cậu là tai họa mà, cậu làm chúng tớ sợ đến chết!” Nhạc Nguyệt bước đến ôm tôi, “Quan Tâm, Quan Tâm, tớ biết cậu sẽ không nhẫn tâm mà bỏ lại chúng tớ. Ô. . . . . .”

Thật tốt, lại nhìn thấy các mạch máu đang di chuyển trong người, tôi cảm thấy còn sống thật là tốt. Mẹ vuốt cái đầu trơn của tôi: “Nha đầu, mau khỏe lại, con cũng đã là mẹ rồi đấy.”

“Đúng vậy, con vuốt ve bụng cũng cảm thấy nó lớn rất nhanh, còn nghĩ rằng là ai đó nhân lúc con ngủ vụng trộm nhét đồ vào bên trong nữa chứ.”

“Tốt rồi tốt rồi,” cha mừng đến phát khóc, “Có thể nói vui đùa như vậy…, con gái yêu của bố thật sự khỏe lại rồi.”

Vẻ lo lắng bao phủ giường bệnh này rốt cục cũng đã tiêu tan đi. Mọi người nhìn lẫn nhau, cuối cùng nở nụ cười.

Một tháng sau, tôi ở bệnh viện sinh hạ đứa con mà tôi chờ đợi đã lâu, một đứa nhóc đẹp trai khỏe mạnh.

Trong thời gian này, biểu hiện Thuộc Đình giống như Thuộc Đình trong giấc mơ của tôi vậy, si tình, dịu dàng, che chở tôi ở trong bàn tay của anh, như một báu vật vậy. Sau khi đứa con được sinh hạ, Thuộc Đình cầu hôn tôi. Hóa ra, anh nói điều bất ngờ, thật sự là một hôn lễ, chẳng qua nó không phải là của anh và Tiểu Bình, mà là của chúng tôi.