Chương 64

Trong bóng tối, mọi người đều trầm mặc, câu chuyện mà ông Yamaa Yuuzi kể khiến ai nấy lặng người, bâng khuâng.

– Về sau thế nào? Chắc đó là nguyên nhân khiến ông cụ phải giải ngũ? Quan Kiện hỏi.

– Từ sau sự kiện ấy, cha tôi không thể làm giải phẫu nữa. Ông Kuroki Katsu chiếu cố là bạn cũ với nhau nên không thi hành kỷ luật gì cả, cho phép cha tôi xuất ngũ. Tất nhiên là phải thề giữ bí mật về “bộ đội 429″. Còn đứa trẻ đã nhận bộ não của Hà Linh Tử thì lại sống, thật lạ lùng. Hình như trong đám trẻ con ấy có vài đứa sống được trong 1 thời gian ngắn. Trước khi rời Giang Kinh, cha tôi đã bí mật đem được đứa bé nhận bộ não của Hà Linh Tử ra ngoài, rồi đưa cho một nữ tu sĩ, nhờ bà ấy đem đến cho 1 cô nhi viện chăm sóc”

Khi ông Yamaa Yuuzi nói đến đây, Quan Kiện chợt nảy ra 1 ý nghĩ, bèn nói: “Xem chừng, có kẻ rất coi trọng việc giữ kín điều bí mật kia, cho nên mới giết nhiều người như thế. Tài liệu này của ông cụ Yamaa Tsuneteru viết không những là chứng cứ rành rành về chiến tranh vi trùng và các thí nghiệm trên cơ thể sống cực kỳ vô nhân đạo mà quân Nhật đã làm ngày trước, nó còn gợi mở cho chúng ta về một điều bí mật lớn, bọn họ đã tạo nên những “chiến binh có khả năng đặc biệt” siêu phàm, những người ấy hiện ở đâu? Ý nghĩa của họ trong quân đội ngày trước như thế nào… Điều này rất đáng để người ta suy ngẫm. Nhưng tôi còn chưa rõ 1 điều: Tại sao ông lại biết được những chuyện này?”

– Anh nên nhớ ông Yamaa Tsuneteru là cha tôi! Ông Yamaa Yuuzi cố ý “đơn giản hóa” các vấn đề khác xung quanh câu chuyện dị thường này.

– Nhưng, ông vừa nói là ông cụ Yamaa đã thề “giữ bí mật về bộ đội 429″…

– Cha tôi đã mất cách đây 5 năm, việc giữ bí mật ấy đã không còn là 1 gánh nặng đối với cha tôi nữa. Câu nói có vẻ như cực đơn giản của ông, xem chừng còn khó hiểu hơn cả sách nhà trời!

Quan Kiện ngẫm nghĩ về câu nói của ông ta, rồi lại hỏi: “Tôi có cảm giác rằng ông chưa nói hết. Còn đứa trẻ đã được ông cụ cứu ra…”

– Người ấy là cha anh. Ông Quan Thiệu Bằng!

– Ôi… thì ra là thế?

– Quan Kiện, Yasuzaki Satiko và ông Inouse Hitoshi đều kinh ngạc kêu lên.

Xem ra, tất cả đều không phải là ngẫu nhiên.

– Chỉ hiềm cha anh thì không có biểu hiện gì lạ, khả năng đặc biệt chỉ thể hiện ở con người anh. Có lẽ điều này phù hợp với hiện tượng di truyền gián đoạn thế hệ mà lý luận sinh lý học y học vẫn nói là rất thường gặp. Mặt khác, khả năng đặc biệt của anh biểu hiện cũng khác Hà Linh Tử. Bà ấy có thể đoán tương lai, còn anh thì chỉ có thể nhìn thấy trước các nguy hiểm cận kề. Nhất là cảm giác đau kỳ lạ của anh thì… hình như… hình như thân thể anh có thể cảm nhận nỗi đớn đau của người bị chết oan.

Đây chính là ý nghĩa sự tồn tại của mình!

– Có lẽ, đó chính là “nỗi đau của đom đóm”! Tiến sĩ Yamaa còn nhớ bài từ mà cụ thân sinh sáng tác không? Tôi có thể đọc thuộc lòng. Quan kiện khẽ ngâm bài từ của ông Yamaa viết sau khi Hà Linh Tử bỏ đi lần thứ hai, ông nhận được vật kỷ niệm vẽ con đom đóm. Hết sức thống thiết

Đề sen sánh cùng

Phòng có đôi én.

Hai ba năm đồng tâm.

Người người muôn trùng quyến luyến.