Chương 64

– Con tính đi đâu à? – giọng của một người đàn ông vang lên.

– Hơ … Bác Darcy? – tôi ngước nhìn người đàn ông trước mặt đang chìa quyển sách ra trước mặt tôi – Bác về rồi à?

– Bác bác cái gì? – bác Darcy gõ đầu tôi với quyển sách – Gọi bác nghe già mà khách sáo chết đi được!

– Bác … – bác ấy lườm tôi một cái sắc nhẹm – Thế con gọi là gì bây giờ?

– Darcy Đại nhân nhân từ! – bác ấy xổ.

– À vâng … Darcy Đại nhân nhân từ ăn uống từ tốn chi tiêu tiết kiệm có kế hoạch đầy đủ! – tôi lặp lại, thêm chút muối chút tiêu.

– Cô này chết chắc rồi! – tôi nghe thấy có tiếng người hầu xầm xì ở phía sau.

– Dám nói vậy không chết mới lạ! – người hầu T nói

– Nói vậy chắc người quen! Mà chưa ai dám nói thế ngoại trừ cậu chủ cả! – anh P thêm vào.

– Có dịp ta sẽ trả thù! – bác ấy đứng hãnh diện – Mà con tính đi đâu đấy?

– Con cũng chẳng biết người con gặp là ai nữa! – tôi trả lời rồi nói tiếp – Mà bác đưa quyển sách cho Kyo hộ con nhá! Con đi tí rồi quay lại sau!

– Ở lại ăn tối chứ? – bác ấy hỏi.

– Không … Bác gặp con dâu tương lai, con không nên có mặt, cô dâu sẽ thiếu điểm chú ý từ bác! – tôi từ chối.

– Con không thích cô dâu của bác à? – bác ấy hỏi.

– Không không! Con rất mến cô ấy là khác! Em chồng tương lai của con mà! – tôi xua tay, vội phân bua.

– Thế à? – bác ấy nhìn tôi – Con mà chấm cô này thì bác cũng phải xem xét!

– Cô gái đầu tiên không tính con và nó được đặt chân vào căn nhà này đấy! Bác nên xem xét kĩ nhá! – tôi cười, tính đi nhưng quay lại – À … Phải rồi! Phiền bác gửi Kyo quyển sách hộ con! Con muốn nhóc đọc quyển sách ấy nhưng lại không kịp tìm, tí con quay lại sau a …

Bác ấy gật đầu, tôi vội chạy ra ngoài, đến quán cafe gần trường. Đến nơi, tôi nhận được tin nhắn nội dung ngắn gọn: “Lầu trên, trong góc, mong cô đến sớm, thành thật xin lỗi!”. Tôi lên lầu, thấy một trong hai đứa bạn của con béo ngồi đấy, tôi nghĩ chắc không phải nên đến tìm mấy góc còn lại.

– Thy! – giật mình, tôi quay lại nhìn con nhỏ kia đang đứng dậy, vẫy tay với tôi.

“Không thể nào! Không đời nào con nhỏ đó gọi mình được! Cái kế hoạch quỷ quái gì đây?” – tôi nghĩ thầm, nhìn con nhỏ đó.

Tôi tiến về phía nhỏ đó đầu vẫn còn lo ngại – “Sợ gì, mình vẫn còn chứng cứ từ con nhỏ này, đệ tử của mình là hacker chuyên nghiệp mà!”

– Thật … Đột ngột gọi cậu thế này ngại quá! – nhỏ đó bắt chuyện.

– Ừ! – tôi gật đầu.

“Đừng chủ quan, mà tốt nhấp nên làm bạn với nhỏ này, vậy nó không thể bắt tội mình được! Đặt máy ghi âm trên điện thoại cho chắc vậy!”

– Xin lỗi nhưng … mình cần dùng toilet một chút, đi vội nên mình … – tôi kiếm cớ chuồn ra ngoài một chút.

– Ừ … Cậu gọi đồ uống chứ? – nhỏ đó hỏi.

– Mình sẽ gọi khi ghé ngang quầy phục vụ! – tôi cười nhạt rồi nhanh chóng đi về cuối dãy, tôi nói với anh phục vụ – Một li Oreo Mocha cho bàn trong góc!

– Vâng ạ! – anh phục vụ ghi chép rồi quay vào trong.

Tôi nhanh chóng chạy vào toilet rồi đi ra nhanh nhấp có thể, trước khi li đồ uống đặt đế li của nó xuống mặt bàn. Tất nhiên là khi tôi đến nơi, li nước đến cùng lúc.

– Mình … đến đây có phần là xin lỗi những gì mình đã làm với bạn … – nhỏ đó ngập ngừng – Cũng một phần là muốn nói rằng chính mình đã giúp trong việc làm Chi bị đuổi học!

– Còn gì nữa không? – tôi hỏi.

– Mình có chứng cứ giúp Chi quay lại trường! Xin cậu hãy tin mình lần này! – nhỏ đó nói.

– Tại sao cậu lại phản bội bạn bè để giúp mình? – tôi hỏi đầy nghi ngờ – Nếu mình tin bạn liệu bạn có làm những gì bạn đang làm với bạn của bạn với mình không?

– Không … – nhỏ đó trả lời – Hôm đó bắt cóc em Chi mình thấy rất tội lỗi vì phải bỏ thuốc mê bắt cóc thằng nhóc vô tội, mình có ý định ngừng và khuyên hai đứa kia như thế trước khi bắt đầu nhưng BigP không đồng ý và bắt đầu doạ sẽ kể mọi thứ về mình ra nên mình thật sự không dám. Tiểu Thơ nghe vậy cũng phải giả vờ đồng ý viết thư chứ không dám phản đối.

– Bí mật gì của hai người là gì mà sợ nhỏ BigP đó quá vậy? – tôi hỏi.

– Làm ơn giữ bí mật, mình đã tin tưởng bạn đến lúc này thì xin cậu đừng kể với ai! – nhỏ đó trả lời.

————

Chap này mình dành tặng cho nhỏ em sinh đôi của mình _Yasky_DLB_ và bạn _Mon_DLB_ (thành thật xin lỗi vì mình không tag bạn được). Cảm ơn vì đã ủng hộ chuyện của mình!