Chương 64

Một câu của Thẩm Lâm Kỳ không chỉ có công khai quan hệ giữa hai người, mà còn khiến Mạch Nhiên từ cô Bạch trở thành Thẩm phu nhân, địa vị lên hẳn một đẳng cấp mới, điều này thực khiến cho Mạch Nhiên cảm thấy áp lực rất lớn.

Thế nhưng, lúc này thân phận chuyển biến cũng khiến cho cô rất sầu tâm, điều cô sầu tâm chính là, cô gạt Thẩm Lâm Kỳ trốn đi gây ra chuyện lớn như vậy, làm sao để giải thích đây?

Việc đã đến nước này, Mạch Nhiên cuối cùng cũng không biết phải nói rõ hay che giấu cảm xúc. Kỳ thực cô đâu có làm cái gì. Tất cả đều là hiểu lầm!

“Đây là hiểu lầm.” Trên xe, Mạch Nhiên chính thức nói với Thẩm Lâm Kỳ.

“Sau đó? Em muốn giải thích cái gì?” Thẩm Lâm Kỳ vẫn lái xe, không thèm liếc nhìn Mạch Nhiên lấy một cái.

Cảm giác bị người khác coi thường thật không tốt chút nào. Nhưng Mạch Nhiên cũng không vì vậy mà kháng nghị, đành phải tiếp tục giải thích, đem chuyện vì sao cô ở nhà Tiểu Kim rồi ngẫu nhiên gặp Kiều Minh Dương ra kể hết cho Thẩm Lâm Kỳ, đầu đuôi không thiếu một chữ. Nói xong, Mạch Nhiên hận không thể tát cho mình một cái, tại sao phải khúm núm như vậy chứ? Cần lắm sao? Có sao? Thật đúng là cái gene chân chó trong người cô đang phát sinh mà!

“Giải thích xong rồi?” Thẩm Lâm Kỳ nghe Mạch Nhiên nói xong, buông ra một câu, giọng điệu khinh miệt, coi thường, khiến cho người ta nghe được cảm thấy một trận kích động.

Mạch Nhiên tự nhủ lòng mình, nhẫn nại, phải nhẫn nại!

“Đúng vậy.” Mạch Nhiên gật đầu.

“Ừm.” Anh ừ hứ một tiếng, không nói ra thành lời.

Mạch Nhiên không nhịn được nữa. Cuối cùng cô cũng không bình tĩnh được mà nói: “Anh không có gì để nói sao?” Cho dù là mắng mỏ, cô cũng cảm thấy còn tốt hơn bầu không khí quỷ dị này.

“Anh không có lời nào để nói.” Thẩm Lâm Kỳ trả lời.

Mạch Nhiên bỗng cảm thấy thất bại.

Thế nhưng, anh đột ngột dừng xe, nói tiếp một câu: “Có điều anh có thể dùng hành động để thể hiện thái độ.”

Cái gì? Mạch Nhiên ngẩng đầu, không hiểu lời anh nói. Thẩm Lâm Kỳ xuống xe, đi vòng bên ngoài sang cửa bên này rồi mở cửa xe ra.

Mạch Nhiên còn chưa kịp nói cái gì, người đã bị anh bế lên.

“Anh muốn làm gì?” Mạch Nhiên khẩn trương hỏi.

Anh trả lời, lời ít ý nhiều: “Ăn.”

Mạch Nhiên: “…”

Mạch Nhiên bị ăn.

Những lời này nghe thực sự rất dâm tà, vô cùng dâm tà. Đặc biệt là lúc anh đẩy cửa nhà, nhét Mạch Nhiên lên giường, tâm tình cô thật muốn sụp đổ.

Giờ khắc này, tạm thời nên gác bất mãn sang một bên, bản vệ tính mạng quan trọng hơn.

Mạch Nhiên nói: “Anh đừng kích động, trước tiên bình tĩnh lại đã.” Nhân lúc anh đang bận cởi đồ, Mạch Nhiên vội vàng lăn qua bên kia giường.

Chân cô bị giữ lại, anh dễ dàng lôi cô như lôi một còn gà con. Hơi thở nguy hiểm thoáng chốc bao phủ toàn thân. Mạch Nhiên khóc không ra nước mắt.

“Chuyện này… để sau kết hôn!” Mạch Nhiên sống chết cũng phải ôm quyết tâm, kiên quyết chống đối.

“Cũng phải thành thật rồi mới tính.” Thẩm Lâm Kỳ hừ nhẹ, bắt tay vào việc cởi đồ trên người Mạch Nhiên, động tác thuần thục khiến Mạch Nhiên vô cùng lo lắng, có phải bao nhiêu lần của bọn họ trước đây là cơ hội huấn luyện của anh?

Mạch Nhiên bội phục bản thân mình tại giờ khắc mấy chốt này còn có thể lo nghĩ vấn đề buồn chán như vậy, cho nên đã quên mất phản kháng, không ngờ đã tự tạo cơ hội cho anh thực hiện tiếp hành vi của mình.