Chương 64: Tiểu bạch hồ được đưa tới cửa(2)

Bên ngoài A Miểu nghe thấy tiếng ồn ào, lại nghe Mặc Yểm quát hỏi, bất chấp sợ hãi đi vào nói:“Khởi bẩm chủ nhân, các nàng là Thiên Tướng Tinh Quân phái người đưa tới, nói là để làm bạn với chủ nhân, Thiên Tướng Tinh Quân đem các nàng tới thả xuống liền đi khỏi, con thấy các nàng đáng thương liền để các nàng ở lại trước. Chủ nhân nếu không thích, con, con đuổi các nàng đi. . . . . .”

Sự thật là, hắn nghĩ sau khi Bạch Bạch đi, chủ nhân mới biến thành bộ dạng quái gở, hiện giờ lập tức có người đưa tới năm con bạch hồ, nói không chừng một hai con có thể làm cho chủ nhân yêu thích, bọn họ cũng không phải chịu khổ.

Mặc Yểm còn chưa mở miệng, Bích Bích đã từ bụi cây hoa hồng chạy ra, thân mình nàng bây giờ vừa cao tới cẳng tay người, đứng ở cạnh cây hoa hồng cũng chỉ có thể cao lưng chừng, dừng lại bên này, bên kia lại chỉ vào A Sâm mắng: “Đều là ngươi! Thả bọn hồ ly thối này vào, chúng làm tổn thương hoa của ta! Đi tán loạn trong bụi hoa, giẫm lên, phá hủy rất nhiều tỷ muội hoa hồng, tên hỗn đản (*con hoang) nhà ngươi này! Mau đuổi bọn nó đi nhanh lên!”

A Sâm cũng mới ở trong Mực đầm này, lại chỉ là yêu quái nho nhỏ, ngu ngốc, hơn nữa A Sâm, thấy“tiểu cô nương” xinh đẹp như vậy liền yêu quý vài phần, nghe vậy lắp bắp, vẻ mặt áy náy.

Bích Bích nhếch đầu lên đối với Mặc Yểm nói: “Chủ nhân chủ nhân, ta không cần đám hồ ly thối này, ta chỉ cần Bạch Bạch, ngài tìm Bạch Bạch trở về được không?”

A Sâm vừa nghe thấy, sắc mặt liền biến đổi, sau đó liền không ngừng ra hiệu không cần nói về phía nàng, hai chữ “Bạch Bạch” này ở trong Mực đầm đã trở thành cấm kỵ, Bích Bích thét to lớn tiếng như vậy, chọc giận chủ nhân có thể không xong rồi!

Mặc Yểm gắt gao nhìn chằm chằm kia mấy con trong bộ dạng bạch hồ ly đang khóc thút thít nghẹn ngào trên mặt đất kia, trong lòng một chút cảm giác đều không có, chẳng qua khi đưa tay xách một con trong đó lên, con bạch hồ kia lập tức lấy lòng cọ cọ vào hắn, vẻ mặt tội nghiệp nhìn hắn. Mặc Yểm đưa tay sờ sờ, cũng mềm như vậy, nhưng sao lông lại thô như thế? Tiện tay lại xách một con khác, rất béo! Lại đổi một con, lông sao lại bạc màu như vậy, dài quá không cùng độ dài! Lại đổi một con, gầy quá không ăn cơm no sao? . . . . . .

Cứ như vậy kén cá chọn canh thử cảm giác, cảm giác phiền chán trong đầu lại nổi lên, hắn ném một con hồ ly cuối cùng trên tay xuống, lạnh giọng nói với A Sâm: “Ném hết ra ngoài đi!” Nói xong cũng không quay đầu lại bước vào trong phòng.

Hắn chính là không hề cảm thấy hứng thú đối với hồ ly, cũng không muốn lại nuôi dưỡng sủng vật nữa, được lắm! Như thế được rồi! Cái gì mà nuôi sủng vật? Phiền muốn chết!

Bích Bích giải tỏa nỗi lòng lần chót, nói với A Sâm: “Không có nghe thấy chủ nhân nói gì sao? Đuổi tất cả chúng nó đi!”

A Sâm không dám nói nhiều, đếm đếm, vừa vặn năm con, chỉ ra đại môn nói: “Đi nhanh đi, quay đầu lại để chủ nhân thấy , các ngươi liền thảm!”

Năm con hồ ly vừa rồi đã bị ánh mắt khủng bố của Mặc Yểm dọa tới mức cả người sợ run lên, bộ dạng Mặc Yểm kia, giống như muốn xem các nàng gầy béo có vừa phải không để mang đi hầm ăn, hù chết hồ ly! Nghe vậy cũng không quay đầu lại, chạy trối chết ra khỏi Mực đầm giống như hoảng sợ không phân biệt được đường đi, cho đến khi chạy ra được mấy chục dặm, rốt cuộc nhìn không thấy bóng dáng Mực đầm, mới dám dừng lại nghỉ ngơi.