Chương 64: Tình Thâm Nhất Kiếm

Một đại sự kiện sắp được vĩnh viễn lưu lại trong sử sách của Tu Chân giới. Đó là dựa trên Thần Châu sơ lịch, ngày 8 tháng 7 năm 54,926. Bầu trời tĩnh lặng, không một gợn mây. Hôm nay chính là ngày Lục Mộng Thần của Phong Thần Tông và Long Thiên của Dương Diễm môn quyết đấu tranh ngôi đệ nhất cường giả.

Chung quanh lôi đài đã tụ tập rất đông người, ngay cả tiểu sa di phụ trách tuần tra của Liên Hoa Tự cũng len lén chạy tới xem cuộc chiến. Hư Vân tông chủ dù phát hiện cũng không trách phạt, với những dịp hiếm khi xảy ra như thế này thì cũng nên để cho họ được mở rộng tầm mắt và thu thập kinh nghiệm thực chiến một phen.

Lục Mộng Thần và Long Thiên đều đứng ở hai góc đông tây của lôi đài. Mặc dù ngày hôm qua cả hai người còn nâng chén uống hết mình với nhau, nhưng với công lực thâm hậu của bọn họ, rượu được chân nguyên hùng hậu tự động chuyển hóa mất. Giờ đây Lục Mộng Thần, cầm trong tay thanh Vân Vụ kiếm màu bạc, nét mặt tươi tỉnh khẽ mỉm cười với Long Thiên. Hắn đang đợi trọng tài cho phép bắt đầu trận đấu.

Lần thứ hai Long Thiên gặp lại Lục Mộng Thần, rồi cùng nhau uống rượu ca hát, nên cảm tình với vị tiểu sư đệ này đã tăng lên rất nhiều. Tuy nhiên, Long Thiên gã phân biệt chính sự và tình cảm rất rạch ròi. Tại trận tỷ thí này, gã phải toàn lực ứng phó, không chỉ là tôn trọng chính mình, mà còn là tôn trọng chính đối thủ của mình.

Thần Yên chân nhân cảm khái nhìn Lục Mộng Thần, trong lòng thầm nghĩ: “Ài, Mộng Thần hài tử này chính là niềm kiêu hãnh của Phong Thần Tông đây! Dù đã vượt qua nhiều thử thách mà tiến được đến trận cuối cùng, nhưng đối thủ của ngươi là Long Thiên, thực lực vượt quá xa ngươi. Nếu muốn thắng được gã, e rằng cơ hội thật quá mỏng manh!”

Hư Vân tông chủ mỉm cười nhìn vào sàn đấu. Khi trông thấy Lục Mộng Thần mỉm cười, điều đó lại càng làm cho ông ta cảm thấy quen thuộc. Đột nhiên, có một tia điện quang xẹt qua trong đầu ông ta. A!!! Hư Vân chợt nhớ rõ Lục Mộng Thần là ai. Thì ra là như thế, chẳng trách được tại sao hắn đối với ta lại có cảm giác quen thuộc như thế. Xem ra trong trời đất này, tất cả đều có định số, dù là chuyện gì cũng không thể cưỡng cầu. Hư Vân tông chủ nhìn qua các vị đại chưởng môn khác, thấy họ hình như không hề chú ý đến Lục Mộng Thần, nên liền chuyển mắt nhìn sang Minh Phi cung chủ, thì chợt giật nảy mình.

Thì ra đôi mắt mỹ lệ của Minh Phi cung chủ trong lúc này đang bắn ra hàn quang, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lục Mộng Thần ở trên lôi đài. Ủa? Hư Vân tông chủ trong lòng rất ngạc nhiên, ngày trước Minh Phi rất thích hắn kia mà, tại sao hôm nay vừa thấy hắn thì lại tràn ngập hận ý như thế? Chẳng lẽ Minh Phi vì không có được hắn mà sinh ra oán hận trong lòng? Chắc không đúng rồi. Hư Vân tông chủ có thể khẳng định điều đó, vì trải qua mấy trăm năm quen biết giữa các vị chưởng môn, nên ông hiểu rõ tâm tính của mọi người.

Trong khi Hư Vân tông chủ đang tự hỏi nguyên do, thì trọng tài tuyên bố trận đấu bắt đầu, khiến cho dòng suy nghĩ của ông ta lập tức bị cắt đứt.

Ngồi tại phía tây của hàng ghế quý tân là Long Quy Hải, vừa nghe lời tuyên bố bắt đầu thì không nhịn được mà mỉm cười đầy vẻ đắc ý. Đối với thực lực của Lục Mộng Thần, cơ bản y đã nắm rõ, họ Lục kia đã đạt đến Thám Hư trung kỳ, tầng thứ tám của Tinh Tiên thần công, và luyện được tới thức thứ bảy của Phong Thần kiếm quyết là Thiên Địa Vô Cực, ngoài bộ chiến giáp quái dị ra thì hắn không còn bản lĩnh nào khác. Xem ra chiến thắng của Thiên nhi đã được định đoạt! Long Quy Hải càng nghĩ càng đắc ý, còn pha thêm chút hí hửng nữa.